21-04-2017 22:00:00

Đời người vốn có vài lần duyên phận để gặp nhau, chỉ là nếu một người bước quá ngắn còn một người bước quá dài cũng sẽ lạc mất nhau. Người đi ngược nắng, còn tôi đi ngược người. Chữ duyên bỏ lại phía sau lưng.

07-04-2017 22:00:00

Em không biết cuộc gặp gỡ của chúng mình có phải là duyên nợ hay định mệnh? Em cũng không biết rồi ngày mai những khó khăn thử thách trong tình yêu sẽ lớn nhường nào. Nhưng em tin và hy vọng dù khó khăn hay trở ngại thế nào anh cũng đừng buông tay. Hãy nắm chặt lấy tay em, và yêu em nếu như lòng anh muốn thế.

31-03-2017 22:00:00

Ngày đó, tôi cứ ngỡ em chỉ nói vu vơ. Nhưng khi bình tâm lại, tôi mới thấy mình đã vô tình đánh mất đi thứ đáng trân trọng nhất. Tôi chú tâm vào sự nghiệp, vào công việc, tôi đã nghĩ em sẽ cảm thông cho tôi, nhưng sau này tôi mới nhận ra chính tôi đã vịn vào cái sự cảm thông đó để ngang nhiên vô tâm, hờ hững với em.

17-03-2017 22:00:00

Đời này chúng ta buồn vui chỉ vì một chữ duyên, gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên. Tình yêu, rốt cuộc vẫn cần nhiều hơn tình cảm, khó trách trong đời có nhiều người bỏ lỡ nhau đến thế, an yên em nhé, cuộc đời mình có lẽ không dành cho nhau.

10-03-2017 22:36:07

Thế nào mới là một tình yêu xứng đáng? Điều đó đâu còn quan trọng nữa, vì từ khoảnh khắc em bước chân vào đây, tôi đã thầm thề, sẽ dùng mọi cách để giữ chân em lại. Để rồi, sau những giọt mưa cuối, chúng tôi có thể ôm trong tay hạnh phúc của cả cuộc đời mình.

25-02-2017 00:15:00

Người ta nói rằng: “Chàng trai năm 17 tuổi năm đó sẽ không thể đi cùng bạn mãi", bây giờ thì tôi đã tin rồi. Nhưng tôi cũng rất vui vì cậu đã đến, có cậu thanh xuân của tôi không cô đơn. Cảm ơn cậu của năm đó vì đã thích tôi. Và tôi cũng muốn. Cảm ơn mình của năm đó đã thích cậu như vậy. Cảm ơn chàng trai tuổi 17. Cảm ơn tuổi thanh xuân đã qua chẳng thể níu lại.

17-02-2017 22:00:00

“Yêu đơn phương là tự nguyện đau, là âm thầm nhớ, là đợi mong thấp thỏm và ấm ức ghen tuông.” Giờ thì tôi đã hiểu cái đau đớn của tình yêu mà biết bao cô gái từng nhắc với tôi. Đối mặt với anh, nhìn anh âu yếm người con gái khác, anh có hay tôi đang gặm nhấm một nỗi xót xa chốn này.

11-02-2017 00:15:00

Cuối cùng tôi cũng có thể đủ cam đảm để đứng ra sống thật với chính mình và từ bỏ làm chiếc bóng của anh, nhưng cũng không đủ cam đảm để ở lại giữ cậu ta ở bên mình. Đưa những tình cảm còn mông lung đáp lại một tình cảm chân thành, suy cho cùng điều đó chẳng làm trái tim tôi vui hơn, cũng chẳng công bằng với cậu ta chút nào. Khi biết trái tim mình ở đâu, tôi quyết đinh trở về…

back to top