Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ mong cho đến ngày Tết để về nhà với mẹ

2019-01-05 01:26

Tác giả:

blogradio.vn - Tôi bỗng thấy thèm cái cảm giác bình yên của ngày xưa, cái ngày bé tí ngồi sau xe mẹ đèo đi chợ, cầm tay mẹ làm nũng đòi ăn quà, cái tay bé tí nắm cái áo của mẹ nhăn nhúm. Nhớ đến những tối thắp đèn dầu ngồi học bài đồng hành cùng mấy mẹ con nhà muỗi, thấy nhớ cái mùi hương của đèn dầu khen khét mà ấm áp, nhớ những trận đòn mẹ đánh vì ham chơi quên học rồi nhận ra từ lúc nào đã không còn bị mẹ đánh đòn nữa và “mình đã trưởng thành”.

***


Mời nghe bài hát Đi để trở về 3 - Soobin Hoàng Sơn.

Giữa cái khoảnh khắc tiếng pháo nổ trên bầu trời, bất chợt nhận ra đã qua một năm. 365 ngày, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, nhưng nó đủ dài để cho ta ngày càng trưởng thành, đủ ngắn cho những hành trình kế tiếp trong tương lai.

Đà Nẵng ở những ngày cuối năm sẽ không có những cơn gió lạnh giá buốt như Hà Nội, cũng không có cái nóng nực cùa Sài Gòn, nó chỉ đủ lạnh để người ta cần một cái ôm hay một cái nắm tay của ai đó.

Đêm lạnh dần, tiếng nhạc của sự kiện đã tắt, sự ồn ào được vây kín bằng màn đêm, sự tĩnh lặng của đêm dài đôi khi bị phá đi bằng những tiếng xe bất chợt đi trong đêm, hay tiếng giọt nước tí tách bên ngoài mái hiên, lại cảm thấy dường như có tiếng côn trùng kêu mà lại dường như không phải, và đôi khi nghe đâu đó có cơn gió mồ côi thổi nhè nhẹ trên mái nhà. Cảm giác tĩnh lặng bỗng nhộn nhịp.

Cái màu đen của màn đêm đem lại đâu đây một chút cô đơn, một chút buồn kèm theo một chút nhớ, bất giác ta thấy mình như già đi.

Bất chợt ngoảnh lại thời gian đã trôi qua nhanh như thoi đưa, nhìn lại những gì đã qua, có những thứ khiến ta hoài niệm, khiến ta buồn, khiến ta vui và có những thứ khiến ta thật muốn quay về để “mình sẽ làm tốt hơn”. Vậy nên hãy đứng và nhìn lại một chút để thấy ta đã sai ở đâu và cần những gì cho tương lai.

blog radio, Chỉ mong cho đến ngày Tết để về nhà với mẹ

Khi ánh sáng dần bao trùm lên, những tiếng xe như dần nhiều hơn, tiếng còi xe náo nhiệt trên mọi con đường bắt đầu hối hả, nhịp sống của một ngày lại tất bật và nhộn nhịp như mọi khi. Bình minh của thành phố được đánh thức bằng những tiếng nhộn nhịp giòn giã, tiếng ồn ào của thành phố, nó dường như thay thế những tiếng gà gáy báo hiệu trời sáng khi xưa.

Khoác chiếc áo, đeo một cái khẩu trang nhỏ, khoá cửa và bước ra khỏi phòng, cảnh vật bên ngoài đón tôi bằng những cơn gió lạnh, bằng những tiếng ồn ào cãi vã đâu đó, tiếng người qua lại tất bật, tiếng nhạc vui buồn phát ra từ quán cà phê cóc bên đường. Tiếng búa va đập vào những công trình đang dang dở, tiếng cười nói vui đùa của những đứa trẻ và thi thoảng nghe thấy tiếng máy bay qua bầu trời. Cuộc sống lúc nào cũng vui tươi và tất bật.

Dòng người thì vẫn hối hả, mọi thứ vẫn diễn ra đều đặn như một quy luật của tự nhiên. Tôi bỗng thấy thèm cái cảm giác bình yên của ngày xưa, cái ngày bé tí ngồi sau xe mẹ đèo đi chợ, cầm tay mẹ làm nũng đòi ăn quà, cái tay bé tí nắm cái áo của mẹ nhăn nhúm. Nhớ đến những tối thắp đèn dầu ngồi học bài đồng hành cùng mấy mẹ con nhà muỗi, thấy nhớ cái mùi hương của đèn dầu khen khét mà ấm áp, nhớ những trận đòn mẹ đánh vì ham chơi quên học rồi nhận ra từ lúc nào đã không còn bị mẹ đánh đòn nữa và “mình đã trưởng thành”.

Đi chợ và nấu một bữa cơm ngon, cũng gia vị ấy, cũng nguyên liệu ấy, cũng cách nấu ấy nhưng lại không thấy hương vị của mẹ nấu, “thèm một bữa cơm của mẹ”.

Thời gian trôi nhanh quá, tóc mẹ đã ngả 2 màu, đôi mắt hằn những vết chân chim thấy rõ, mẹ thật sự đã già rồi! Chỉ mong đến ngày nghỉ lễ đứng dậy và xách balo lên về với mẹ.

© Mai Chung – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio tuyển dụng CTV biên tập nội dung website

Blog Radio tuyển dụng CTV biên tập nội dung website

Blog Radio hiện đang có nhu cầu tuyển thêm CTV biên tập nội dung website, thông tin chi tiết như sau

Đừng đợi chờ để hoài phí thanh xuân

Đừng đợi chờ để hoài phí thanh xuân

Đừng đợi nữa em ơi, đừng đợi đến khi trái tim héo quắt mới yêu đừng đợi thanh xuân qua đi mới ngỏ lời. Đừng chờ thời điểm thích hợp, đừng đợi tình yêu đến với mình, em phải tự đứng lên tìm nó.

Ngày xưa ấy nay đâu

Ngày xưa ấy nay đâu

Niềm vui ngày xưa đó mới giản dị và đơn giản làm sao. Giữa ê hề hàng quán, ngập tràn thú vui ngày nay, có khi không sao tìm được nụ cười như ngày ấy nữa. Chuyện cũ, xa rồi, ngày xưa ơi!

Những dấu hiệu cho thấy nàng sắp sửa chia tay bạn

Những dấu hiệu cho thấy nàng sắp sửa chia tay bạn

Một người phụ nữ từng yêu sâu đậm bỗng chốc vứt bỏ bạn, không phải là chuyện một sớm một chiều. Một khi phụ nữ hết yêu, cũng sẽ như mặt trời lặn, vốn đã từng chút đổi thay, chỉ là bạn không hề để tâm.

 Phụ nữ sinh vào tháng âm lịch này là người nhạy bén, năm 2020 làm đâu thắng đó, tài lộc tới tấp như mưa

Phụ nữ sinh vào tháng âm lịch này là người nhạy bén, năm 2020 làm đâu thắng đó, tài lộc tới tấp như mưa

Với tầm nhìn xa rộng và đầu óc kinh doanh nhạy bén, những người này sẽ có một năm 2020 vô cùng thành công và đáng mong đợi.

Bến đỗ nơi ta chậm nhịp bước chân

Bến đỗ nơi ta chậm nhịp bước chân

Có bao giờ kịp dừng lại bên đường để vuốt ve một chú mèo đáng yêu, hít căng lồng ngực hương ban mai trong lành trong nắng sớm, và mong chờ ngày sang với niềm háo hức mà không phải những mệt mỏi rã rời?

Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn

Cuộc đời này suy cho cùng sướng hay khổ, nghèo hay giàu, vẹn toàn hay bất mãn thì cũng có cái số cả. Có những việc có cố gắng đến mấy cũng khó đạt được. Có những chuyện dù né tránh đến đâu cũng phải đối mặt. Có những quyết định cứ tưởng đúng mà lại sai. Có những lỗi lầm cứ tưởng sai mà lại phanh phui bao nhiêu sự thật nấp sau điều đúng. Thế nên, chung quy lại việc của chúng ta là còn sống thì còn chiến đấu. Còn mọi chuyện khác cứ để trời xanh kia an bài. Vậy nên, mắt trần, đôi tai mỏng, chiếc miệng thô rất khó để phán xét ai sướng, ai khổ. Điều mà chúng ta thấy thật ra suy cho cùng , chỉ là ai thể hiện ra ngoài, ai ẩn dấu sâu trong tâm can, ai bằng lòng, ai lại đang ao ước, ai sống vì mình và ai sống vì ai.

Tình yêu bắt đầu từ một cảm giác và kết thúc bằng một sự lựa chọn

Tình yêu bắt đầu từ một cảm giác và kết thúc bằng một sự lựa chọn

Tùy thuộc vào cách lựa chọn của mỗi người mà sẽ dẫn đến những kết quả khác nhau. Không có sự lựa chọn nào đúng, sự lựa chọn nào sai. Bởi vì chẳng ai biết trước sự lựa chọn đấy sẽ đưa ta đi đến đâu cả.

Trưởng thành cô đơn như thế đấy!

Trưởng thành cô đơn như thế đấy!

Cái giá của trưởng thành chính là sự cô đơn, chính là một mình trải qua tất cả cay đắng ở những năm tháng tuổi trẻ.

Tôi được là chính mình khi chìm trong thế giới truyện tranh

Tôi được là chính mình khi chìm trong thế giới truyện tranh

Ai thích đọc truyện tranh đều không thể là người xấu. Tôi luôn nghĩ vậy một cách trong sáng và vô tư, nhưng gần đây lại dường như hiểu thấu hơn câu nói của chính mình. “không thể là người xấu”, nhưng chưa hẳn đã là người tốt.

back to top