Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Từ bi thành' – những ngày yên lặng đợi chờ hồi sinh sau giông bão

2021-07-20 01:27

Tác giả: Tuyết Như Trần


blogradio.vn - Theo học ngành y, mình đã được dạy rằng người thầy thuốc phải nỗ lực đến phút cuối để cứu chữa người bệnh. Là bác sĩ đi tuyến đầu, mình sẽ thực hiện điều ấy. Và hơn bất kỳ điều gì, vì mình yêu Sài Gòn, mong muốn nhìn thấy thành phố của chúng ta được bình yên.

***

Gọi là “từ bi thành”, cũng bởi tại đô thị nhộn nhịp này, dù mọi việc có trở nên tồi tệ đến đâu, vận mệnh có nghiệt ngã với bất kỳ ai ra sao, Sài Gòn vẫn dang rộng đôi tay bảo bọc tất cả mọi người vượt qua mọi gian nan. Dù “từ bi thành” của chúng tôi, như bất kỳ nơi nào trên thế giới này, đều có người tốt kẻ xấu, có muôn hình vạn trạng mọi điều tích cực lẫn tiêu cực, nhưng Sài Gòn chưa bao giờ từ bỏ bất kỳ ai, chối bỏ bất cứ cá nhân nào trong cuộc mưu sinh đời thường đầy tất bật. Là một người sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, chứng kiến biết bao sự đổi thay, chưa bao giờ tôi nghĩ thành phố này sẽ có ngày phải chậm lại một nhịp vì bất cứ điều gì. Thế mà hôm nay, sau một trận “giông bão” rất dài, đầy những thương tổn vì CoV19, người Sài Gòn đành chấp nhận “phong thành”. Mười lăm ngày này, hẳn sẽ trở thành một kí ức không bao giờ phai với mỗi người tại thành phố vốn dĩ rất mạnh mẽ, hào sảng và tràn trề năng lượng sống này.

Sẽ thật buồn khi nhận ra phương án “phong thành” là điều duy nhất chúng ta có thể làm để bảo vệ thành phố này, khi diễn biến của dịch bệnh CoV19 ngày một trầm trọng hơn. Những ngày sống yên bình, được tự do hít thở, rong chơi phố phường của cư dân thành phố Hồ Chí Minh đã không còn. Thay vào đó, thành phố giăng dây khắp nơi, hàng loạt “tâm dịch” xuất hiện, tiếng xe cứu thương vang lên từng hồi một, trong sự ngỡ ngàng, bàng hoàng và lo lắng của người dân. Còn gì đau lòng hơn những buổi sáng se se lạnh, chạy xe một mình giữa Sài Gòn vắng lặng, ngang qua những đoạn đường phong toả, thấy biết bao những bất an của cuộc đời thường nhật. Thi thoảng, vì e ngại dịch bệnh nên bản thân cứ chần chừ không muốn dừng xe. Nhưng rồi do lòng trắc ẩn, vì xót thương những ánh mắt khẩn cầu của những ông già bà lão bán hàng rong, những người tàn tật mưu sinh bằng xấp vé số đành phải nán lại mua giúp một vài thứ lặt vặt, tặng họ vài đồng lẻ ít ỏi. Cũng bởi tôi hiểu rằng những người nghèo này không còn sự lựa chọn nào khác, ngoài việc phải bám trụ vào phố xá và lòng từ bi của người đi đường. Đoạn đường về nhà vốn dĩ rất ngắn nhưng lại dài đến quanh co trong nỗi bất lực của bản thân trước biết bao mảnh đời cơ hàn.

Còn gì bàng hoàng hơn khi phải nhận những cuộc điện thoại báo tin người nhà trở thành F1, F2, thậm chí F0, chỉ sau một đêm ngắn ngủi. Suốt tháng sáu vừa qua, thay vì hào hứng thức giấc để chào đón ngày mới, việc đầu tiên bản thân tôi làm là nín thở mở điện thoại chờ đợi thông tin, để rồi có thể thở phào nhẹ nhõm hoặc âu lo buồn bã vì tin tức của những người chung quanh. Rồi những ngày vội vã mua thêm đồ đạc tích trữ, gởi thức ăn động viên cho người thân trong khu cách li, nín thở chờ kết quả xét nghiệm đại trà của cả khu phố, thậm chí buồn bã ra tận đầu ngõ nhìn theo bóng dáng của những người thân thuộc bước lên xe cứu thương đến bệnh viện… sẽ mãi là những hồi ức không thể quên với cá nhân tôi. Và tôi biết, không chỉ riêng bản thân mình, mỗi người ở Sài Gòn đều phải trải qua những khoảnh khắc đau lòng đến khó tả ấy.

Tôi quen biết một cô bạn làm nghề y, xung phong đi tuyến đầu vào khu điều trị cho các bệnh nhân nhiễm CoV19. Vốn dĩ lo lắng cho bạn, tôi nhắn tin hỏi thăm cô ấy vì sao lại bất chấp sức khỏe mà lựa chọn bước vào khu vực rất nhiều người e ngại như thế.

Bạn tôi bình thản trả lời: “Bạn sẽ không biết mình mạnh mẽ thế nào khi mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng của bản thân. Vào những thời điểm như thế này, có nhiều bệnh nhân sẽ bỏ cuộc vì đau đớn nhưng đội ngũ y bác sỹ thì không. Theo học ngành y, mình đã được dạy rằng người thầy thuốc phải nỗ lực đến phút cuối để cứu chữa người bệnh. Là bác sỹ đi tuyến đầu, mình sẽ thực hiện điều ấy. Và hơn bất kỳ điều gì, vì mình yêu Sài Gòn, mong muốn nhìn thấy thành phố của chúng ta được bình yên. “Từ bi thành” là nguồn động lực lớn lao nhất dành cho mình”. Những dòng tin nhắn thay cho lời từ biệt khiến tôi xúc động thật sự. Và tôi biết, không chỉ riêng bạn mình mà hàng nghìn bác sỹ, y tá, nhân viên ngành y ở khắp thành phố này đang cố gắng hết sức từng ngày từng giờ. 15 ngày với chúng ta dù lo lắng bất an nhưng vẫn bình yên trong nhà, còn với những người như cô bạn bác sỹ của tôi thật sự là một khoảng thời gian quá dài. Sau bao năm trưởng thành nói không với “giấc mơ”, khi chứng kiến biết bao điều tử tế như thế giữa Sài Gòn, tôi đã bắt đầu tin vào phép mầu nhiệm.

Dịch bệnh CoV19 xuất hiện tựa hồ như từng đợt súng liên thanh tấn công không ngừng nghỉ vào “từ bi thành”. Vốn quen với một cuộc đời yên ả, chỉ việc chuyên tâm làm việc và vui sống từng ngày, ắt hẳn chẳng mấy người Sài Gòn chuẩn bị tâm thế đối diện với dịch bệnh và tình hình căng thẳng, bủa vây vào thành phố như khoảng thời gian vừa qua. Lần đầu tiên, tôi nhận ra cũng có lúc “từ bi thành” của chúng tôi thật sự bất lực đến đau lòng như thế. Thế mới hay, sống một cuộc đời bình thường vốn dĩ đã là một điều khốc liệt rồi. Sống giữa “tâm dịch” lại càng thật sự là một cuộc chiến khốc liệt hơn. Mỗi chúng ta, trong suốt mười lăm ngày sắp đến, hãy nỗ lực hết mình trong phạm vi có thể, cùng nhau lan tỏa những năng lượng tích cực nhất, để giúp Sài Gòn vượt qua cơn đại dịch này. “Từ bi thành” của tất cả người dân Sài Gòn nhất định sẽ hồi sinh mạnh mẽ, như cái cách vùng đất này đã bao bọc yêu thương và trìu mến đối đãi chúng ta trong suốt những năm tháng vừa qua.

© Tuyết Như Trần - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Người thương mình sẽ luôn dõi theo mình, dù họ không còn bên mình nữa

Tuyết Như Trần

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kiếp này chỉ có thể yêu em đến đây thôi

Kiếp này chỉ có thể yêu em đến đây thôi

Nhìn vườn hoa lưu ly, cô mỉm cười hòa lẫn cùng những giọt nước mắt “Cảm ơn anh. Sang bên kia anh sống thật tốt nhé”.

Muốn biết người phúc lộc sâu dày cứ nhìn một điểm, bạn có không?

Muốn biết người phúc lộc sâu dày cứ nhìn một điểm, bạn có không?

Trong nhân tướng học, người càng già càng giàu thường sở hữu những nét tướng này, ai có đủ thật đáng chúc mừng.

Xin cho em một cuộc đời bình yên!

Xin cho em một cuộc đời bình yên!

Người ta sống để vinh danh một đời, vẻ vang đất trời, còn ta sống như một hạt cát nơi đại dương, mặc gió thổi sóng vồ, cuộc đời đưa đẩy không biết lúc nào thân xác sẽ cạn kiệt, không biết rằng khi nào mới kết thúc.

Tuổi trẻ hay bỏ cuộc?

Tuổi trẻ hay bỏ cuộc?

Cảm giác trống trải chưa từng có lại tràn vào lồng ngực như thôi thúc ta không được ngừng cố gắng, ta cứ làm việc của ta rồi sẽ được công nhận nhưng thật ra… ta đang dối trá chính mình

Làm thế nào để kiểm soát sự tức giận trong một mối quan hệ?

Làm thế nào để kiểm soát sự tức giận trong một mối quan hệ?

Chúng ta chắc chắn sẽ có những sự xung đột trong một mối quan hệ nào đó; sự tranh chấp như vậy có thể làm cho bạn tức giận. Tuy nhiên, sự tức giận của bạn có thể ảnh hưởng xấu tới mối quan hệ đó. Vì vậy, bạn phải biết cách bình tĩnh khi tức giận.

8 cách hiệu quả giúp bạn cải thiện thói quen trì hoãn

8 cách hiệu quả giúp bạn cải thiện thói quen trì hoãn

Có nhiều lý do khiến bạn trì hoãn: cảm thấy chán nản, bị dồn ép bởi mọi thứ xung quanh, mất cảm hứng làm việc… Bất kể các lý do ấy là gì, việc trì hoãn thường xuyên sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến hiệu suất làm việc của bạn. Dưới đây là 8 mẹo được gợi ý bởi chuyên gia giúp bạn cải thiện tình trạng trì hoãn ngay từ hôm nay.

Chúc em vui ngày cưới

Chúc em vui ngày cưới

Chúc em vui ngày cưới Rạng ngời, đèn hoa giăng Phút giây này rực rỡ Theo người tới vĩnh hằng.

Mong ba hãy dịu dàng với mẹ

Mong ba hãy dịu dàng với mẹ

Em làm gì, phải làm gì hỡi ơi Em gào thét vang xin trong vô vọng Sao phải sống cuộc đời thê lương thế Em xót thương người mẹ đã sinh thành.

Sẽ nhớ mãi những năm tháng có cậu

Sẽ nhớ mãi những năm tháng có cậu

Nếu có một người nào đó hỏi "Mối tình nào của bạn là đẹp nhất?" Tớ sẽ không chần chờ mà trả lời "Đó chính là mối tình năm 17 tuổi". Tình yêu năm 17 tuổi thật sự rất đẹp, người mà tớ thích năm 17 tuổi thật sự rất khó quên. Tình yêu tuổi học trò là thế đấy, là ngại ngùng không dám thổ lộ, là đơn thuần chỉ cần được ngắm một người mỗi ngày là đủ, là sự tiếc nuối khi không đủ can đảm để bước đến trước cậu và nói "Tớ thích cậu”. Chắc chắn những năm tháng có cậu bên cạnh tớ sẽ nhớ mãi không bao giờ quên.

Cách các cung hoàng đạo phục hồi sau khi chia tay

Cách các cung hoàng đạo phục hồi sau khi chia tay

Bạn có tò mò cung hoàng đạo nào mất nhiều thời gian nhất để vượt qua nỗi đau chia tay và họ làm thế nào để vượt qua những cảm xúc khó khăn? Hãy cùng nhau khám phá cách các cung hoàng đạo phục hồi sau chia tay nhé.

back to top