Nhớ Phượng Hoàng Cổ Trấn
2021-08-20 01:20
Tác giả:
Tuyết Như Trần
blogradio.vn - Đâu đó, giữa không gian thuần khiết này, hương thơm u nhã của hoa mai từ trong sân thoảng tới, giữa cơn mơ màng, thấy mình như đang ngồi giữa giảng đường xưa, ôn tồn ghi chép, cảm giác bao huyên náo bên ngoài cũng không sánh được với một phút giây yên tĩnh.
***
Tôi đến Phượng Hoàng Cổ Trấn trong một ngày hè nhạt nắng. Đôi lần mơ màng, nghiêng mình nhìn dòng sông lững lờ trước mặt, luôn có cảm giác kỳ lạ đến tận cùng. Dường như bản thân đã từng đến đây, mà cũng như chưa từng đến. Thời gian đôi khi là một khái niệm hững hờ ở vùng cổ trấn này.
Dưới ánh nắng nhàn nhạt buổi ban mai, khi đi men theo những hàng dương liễu xanh rì, ngước nhìn từng chiếc lồng đèn đỏ tươi xoay vòng trong không gian ẩm ướt trước mắt, bản thân vẫn luôn tự hỏi những kí ức mơ hồ này đến từ đâu. Phải chăng chỉ cần một cái quay người vô tình, cô gái tay cầm chiếc ô giấy dầu, lòng nặng trĩu u sầu, nhẹ nhàng bước đi trên con ngõ nhỏ, sẽ bước vào câu chuyện trôi chảy của tháng năm, chẳng biết có thể thoát ra hay không?

Sinh hoạt một ngày ở Cổ Trấn bắt đầu trong tiếng mái chèo khoả sóng ì oạp, một cây sào trúc thật dài như trêu ghẹo khoảng không tĩnh lặng trước mắt, khiến dòng sông trong veo lấp lánh những nhung nhớ rung động ấy. Nước sông ở đây cực kỳ trầm lặng. Có cảm tưởng nó đã cùng vùng đất này lặng lẽ đưa tiễn thu đông, lại vội vàng đón chào xuân hạ, từ khi hoa nở đến khi hoa tàn, từ khi bắt đầu cho đến độ kết thúc.
Dưới làn nắng mỏng manh, lặng lẽ ngồi đọc biên một quyển sách của Bạch Lạc Mai, giữa tiết trời Trung Quốc đang độ cuối hạ, tận hưởng cho kỳ hết những tháng ngày nhàn rỗi của đời mình. Thi thoảng, đưa mắt khẽ ngắm những tòa nhà cổ chìm đắm trong ánh ban mai, phảng phất hương vị đắm say, tựa như tranh thủy mặc, quẩn quanh trong làn khói mãi không tan. Ngước nhìn những mảnh chăn in hoa màu lam phơi trên khắp các cây sào cao cao phấp phới trong gió, thấy bao ý vị bao phủ thời gian, thấy cả chính mình trong dòng chảy bất tận của cổ trấn.
Trung tâm của Phượng Hoàng là cây cầu cổ. Cây cầu cổ mang thật nhiều ký ức, nó vẫn nhớ đã từng có sự gặp gỡ trong trẻo thế nào, lại nhớ đã từng bỏ lỡ những đẹp đẽ ra sao. Ở nơi nhiều hoài niệm này, người ta đã tìm thấy biết bao buồn đau tuổi trẻ, cũng cất giữ biết bao mộng tưởng thanh xuân.
Đâu đó, giữa không gian thuần khiết này, hương thơm u nhã của hoa mai từ trong sân thoảng tới, giữa cơn mơ màng, thấy mình như đang ngồi giữa giảng đường xưa, ôn tồn ghi chép, cảm giác bao huyên náo bên ngoài cũng không sánh được với một phút giây yên tĩnh. Đứng dưới ánh mặt trời nhìn hoa mai nở trong cô đơn, cánh hoa thơm tinh khiết khoáng đạt xuất chúng, cao ngạo lạnh lùng hơn bất kỳ đoá hoa nào.
.jpg)
Ánh nắng ban chiều khiến đôi mắt như muốn díp lại, cứ thế say nồng trong một quán trà cổ. Đun một bình hoa cúc, nhẩn nha nấu bao tâm sự thành hương thơm trang nhã. Khoảnh khắc này, chính là ở cổ trấn mộc mạc, ngồi bình thản trong quán trà, nhớ chuyện cũ người xưa, với tay nhấm một ngụm trà trong, cảm thấy thời gian như dừng lại, tự bản thân có thể vứt bỏ hết ngày tháng, làm một con người ung dung tự tại.
Ngày tạm biệt nhìn Cổ Trấn trong sắc hoàng hôn, kỳ lạ thay, giống như một cụ già bình thường, cất giữ hết thảy những câu chuyện có thể cất giữ, lãng quên tất cả những chuyện có thể lãng quên. Những năm về sau, tin chắc vẫn có một ngày bình dị nào đó, trong tiết xuân muôn hồng nghìn tía, lại tưởng nhớ đến Cổ Trấn của hôm nay. Cổ Trấn của những ngày ôm ấp niềm vui đơn thuần, nâng niu hương thơm xanh ngát, bước đi dưới sóng liễu trên con đường cổ kính...
© Tuyết Như Trần - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
















