Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ Phượng Hoàng Cổ Trấn

2021-08-20 01:20

Tác giả: Tuyết Như Trần


blogradio.vn - Đâu đó, giữa không gian thuần khiết này, hương thơm u nhã của hoa mai từ trong sân thoảng tới, giữa cơn mơ màng, thấy mình như đang ngồi giữa giảng đường xưa, ôn tồn ghi chép, cảm giác bao huyên náo bên ngoài cũng không sánh được với một phút giây yên tĩnh.

***

Tôi đến Phượng Hoàng Cổ Trấn trong một ngày hè nhạt nắng. Đôi lần mơ màng, nghiêng mình nhìn dòng sông lững lờ trước mặt, luôn có cảm giác kỳ lạ đến tận cùng. Dường như bản thân đã từng đến đây, mà cũng như chưa từng đến. Thời gian đôi khi là một khái niệm hững hờ ở vùng cổ trấn này.

Dưới ánh nắng nhàn nhạt buổi ban mai, khi đi men theo những hàng dương liễu xanh rì, ngước nhìn từng chiếc lồng đèn đỏ tươi xoay vòng trong không gian ẩm ướt trước mắt, bản thân vẫn luôn tự hỏi những kí ức mơ hồ này đến từ đâu. Phải chăng chỉ cần một cái quay người vô tình, cô gái tay cầm chiếc ô giấy dầu, lòng nặng trĩu u sầu, nhẹ nhàng bước đi trên con ngõ nhỏ, sẽ bước vào câu chuyện trôi chảy của tháng năm, chẳng biết có thể thoát ra hay không?

Sinh hoạt một ngày ở Cổ Trấn bắt đầu trong tiếng mái chèo khoả sóng ì oạp, một cây sào trúc thật dài như trêu ghẹo khoảng không tĩnh lặng trước mắt, khiến dòng sông trong veo lấp lánh những nhung nhớ rung động ấy. Nước sông ở đây cực kỳ trầm lặng. Có cảm tưởng nó đã cùng vùng đất này lặng lẽ đưa tiễn thu đông, lại vội vàng đón chào xuân hạ, từ khi hoa nở đến khi hoa tàn, từ khi bắt đầu cho đến độ kết thúc.

Dưới làn nắng mỏng manh, lặng lẽ ngồi đọc biên một quyển sách của Bạch Lạc Mai, giữa tiết trời Trung Quốc đang độ cuối hạ, tận hưởng cho kỳ hết những tháng ngày nhàn rỗi của đời mình. Thi thoảng, đưa mắt khẽ ngắm những tòa nhà cổ chìm đắm trong ánh ban mai, phảng phất hương vị đắm say, tựa như tranh thủy mặc, quẩn quanh trong làn khói mãi không tan. Ngước nhìn những mảnh chăn in hoa màu lam phơi trên khắp các cây sào cao cao phấp phới trong gió, thấy bao ý vị bao phủ thời gian, thấy cả chính mình trong dòng chảy bất tận của cổ trấn.

Trung tâm của Phượng Hoàng là cây cầu cổ. Cây cầu cổ mang thật nhiều ký ức, nó vẫn nhớ đã từng có sự gặp gỡ trong trẻo thế nào, lại nhớ đã từng bỏ lỡ những đẹp đẽ ra sao. Ở nơi nhiều hoài niệm này, người ta đã tìm thấy biết bao buồn đau tuổi trẻ, cũng cất giữ biết bao mộng tưởng thanh xuân.

Đâu đó, giữa không gian thuần khiết này, hương thơm u nhã của hoa mai từ trong sân thoảng tới, giữa cơn mơ màng, thấy mình như đang ngồi giữa giảng đường xưa, ôn tồn ghi chép, cảm giác bao huyên náo bên ngoài cũng không sánh được với một phút giây yên tĩnh. Đứng dưới ánh mặt trời nhìn hoa mai nở trong cô đơn, cánh hoa thơm tinh khiết khoáng đạt xuất chúng, cao ngạo lạnh lùng hơn bất kỳ đoá hoa nào.

Ánh nắng ban chiều khiến đôi mắt như muốn díp lại, cứ thế say nồng trong một quán trà cổ. Đun một bình hoa cúc, nhẩn nha nấu bao tâm sự thành hương thơm trang nhã. Khoảnh khắc này, chính là ở cổ trấn mộc mạc, ngồi bình thản trong quán trà, nhớ chuyện cũ người xưa, với tay nhấm một ngụm trà trong, cảm thấy thời gian như dừng lại, tự bản thân có thể vứt bỏ hết ngày tháng, làm một con người ung dung tự tại.

Ngày tạm biệt nhìn Cổ Trấn trong sắc hoàng hôn, kỳ lạ thay, giống như một cụ già bình thường, cất giữ hết thảy những câu chuyện có thể cất giữ, lãng quên tất cả những chuyện có thể lãng quên. Những năm về sau, tin chắc vẫn có một ngày bình dị nào đó, trong tiết xuân muôn hồng nghìn tía, lại tưởng nhớ đến Cổ Trấn của hôm nay. Cổ Trấn của những ngày ôm ấp niềm vui đơn thuần, nâng niu hương thơm xanh ngát, bước đi dưới sóng liễu trên con đường cổ kính...

© Tuyết Như Trần - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Tuyết Như Trần

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top