Khi mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng, gia đình là nơi duy nhất bạn có thể dựa vào
2021-07-18 01:25
Tác giả:
Tuyết Như Trần
blogradio.vn - Bạn thấy đấy, sau biết bao giông tố trong đời, gia đình vẫn là nơi duy nhất cho chúng ta dựa vào.
***
Chị gái tôi là bác sỹ. Chị tôi kết hôn không lâu sau đó thì ly hôn và làm mẹ đơn thân. Bố mẹ tôi dù không đồng thuận với quyết định ấy nhưng cũng không cấm cản chị. Ông bà ngoại và dì út là tôi dọn về ở cùng chị, để chăm lo cho đứa cháu gái duy nhất của gia đình.
Một hôm, chị tôi đi làm về với gương mặt nhợt nhạt. Chị bảo mình đau thắt vùng lưng và bụng, đến độ gần như ngã quỵ trong ca trực. Linh tính mách bảo điều chẳng lành, chị tôi lập tức đi xét nghiệm. Kết quả chị mắc ung thư gan giai đoạn 3C, gần chuyển sang giai đoạn cuối. Dù trước đó không hề mắc bệnh gan nhưng trong cơ thể chị tôi xuất hiện một khối u hiếm gặp, hiện tại đã di căn đến phổi và tử cung.
Ngày nhận kết quả, chị tôi ngồi thất thần tại bệnh viện, vỡ oà trong đau đớn. Chị gọi điện báo cho mẹ tôi biết. Chỉ trong phút chốc, không khí của cả gia đình bỗng chìm ngập trong tang thương. Nước mắt mẹ tôi rơi thành từng dòng trên má, bố tôi cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng từ tấm lưng khắc khổ của ông, tôi biết bố đang khóc. Còn tôi thấy lòng mình quặn đau khi ôm chặt đứa cháu bé nhỏ vào lòng.
“Bạn sẽ không biết mình mạnh mẽ thế nào khi mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng của bản thân”. Chị tôi đã viết những dòng ấy trên Facebook cá nhân trước khi quay trở về nhà. Nhưng khi mở cánh cửa nhà bước vào, chị tôi vẫn không ngăn được xúc động mà khóc nức nở trong vòng tay của bố mẹ. Chị bảo “Con biết diễn tiến của căn bệnh này và biết nó sẽ kết thúc vào lúc nào. Bố mẹ và em đừng đau lòng nhé”.
Từng lời chị nó như từng nhát dao đâm vào trái tim của mỗi thành viên trong gia đình. Không có điều gì đáng sợ hơn việc biết mình đang chết từng ngày và chết vào thời điểm nào. Tôi hiểu điều ấy, bố mẹ càng hiểu điều ấy. Trong cơn đau đớn giày vò tâm trí ấy, bố tôi nhẹ nhàng cất lời “Bố mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con. Gia đình sẽ cùng chiến đấu với con trong cuộc chiến dã man này. Con biết không, khi mạnh mẽ là lựa chọn duy nhất của con, con vẫn còn gia đình để dựa vào, con ạ”. Nghe được những lời ấy, tất cả mọi thành viên trong gia đình mới dần bình tâm trở lại. Tôi thấy trong đôi mắt gần như tuyệt vọng của chị tôi chút ánh sáng của niềm tin.
Những ngày sau tin dữ ấy, cuộc chiến chật vật với căn bệnh ung thư của chị và của gia đình tôi mới thật sự bắt đầu. Mẹ tôi dành nhiều thời gian theo chị đến bệnh viện, chăm sóc động viên chị ân cần. Bố tôi lặn lội khắp nơi tìm đủ thứ thuốc chữa trị cho chị. Ông trồng thảo dược, phơi và sấy khô rồi sắc thành thang thuốc cho chị uống. Tôi tận dụng khoảng thời gian rỗi rảnh vừa chăm sóc cháu gái vừa vào viện tâm sự trò chuyện với chị.
Trong những ngày khổ sở đến cùng cực ấy, tôi biết chị mình rất đau đớn nhưng bằng nghị lực và niềm tin mạnh mẽ, chị vẫn quyết tâm đi đến phút cuối cùng. Sau những cơn đau, chị thường nắm tay tôi và mẹ khoe về khả năng chịu đau đặc biệt của bản thân. Chị bảo “Vào những thời điểm như thế này, có nhiều bệnh nhân sẽ bỏ cuộc vì đau đớn nhưng con thì không. Theo học ngành y, con đã được dạy rằng người thầy thuốc phải nỗ lực đến phút cuối để cứu chữa người bệnh. Là bệnh nhân, con cũng sẽ thực hiện điều ấy. Và hơn bất kỳ ai, con còn có gia đình ở cạnh. Gia đình mình là nguồn động lực lớn lao nhất dành cho con”.
Quả thực, trời không phụ lòng người. Sau những đợt hoá trị, chị tôi đã dần khỏe hơn. Ngày chị được rời bệnh viện quay trở về nhà, tạm gác những nỗi lo âu vì bệnh tật, cả gia đình chúng tôi sung sướng ôm chầm lấy nhau. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của mỗi thành viên trong gia đình tôi sau một năm dài chiến đấu với căn bệnh tàn ác ấy.
Bạn thấy đấy, sau biết bao giông tố trong đời, gia đình vẫn là nơi duy nhất cho chúng ta dựa vào.
© Tuyết Như Trần - blogradio.vn
Xem thêm: Người xoa dịu niềm đau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
















