Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gia đình - giá trị cao quý muộn màng mà tôi nhận ra

2021-04-30 01:25

Tác giả: Vô Tình


blogradio.vn - Khi tôi thức tỉnh, khi tôi nhận ra được giá trị cao quý của gia đình thì bố đã rời xa tôi, không còn ở bên cho tôi lời khuyên hay tiếp sức cho tôi trên chặng đường chông gai phía trước nữa.

***

Ngày 23/4/2021, dường như hôm nay là một ngày không vui, tâm trạng có nhiều hỗn loạn, không biết nên nói gì, càng không biết nên làm gì. Không biết nên biểu lộ cảm xúc ra sao, không biết nên khóc hay nên cười.

Tôi không giỏi văn, cũng không phải là một tác giả chuyên nghiệp, tôi chỉ viết lại những suy nghĩ của bản thân về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày.

Tôi luôn che giấu những tâm sự của bản thân, phô bày ra một bộ dạng hoàn toàn khác biệt. Tôi từng không coi trọng gia đình, để rồi đến lúc nhận ra được nó quan trọng như thế nào đối với bản thân thì tôi đã đánh mất đi một phần quan trọng trong cuộc đời rồi.

Cô ấy tâm sự với tôi về quãng thời gian thời thơ ấu, vừa có chút vui cũng vừa có chút buồn.

Tôi muốn an ủi cô ấy, nói với cô ấy, “Không sao đâu, mọi thứ bây giờ đều đã tốt đẹp rồi, không cần lo lắng gì nữa.”, nhưng dường như lời nói không thể thốt ra được.

Tôi không như cô ấy, không cao cả và tốt bụng, không mạnh mẽ và lạc quan. Trong tôi là cả đống sự hỗn loạn, sự ích kỷ, yếu đuối và chỉ sống cho bản thân.

Cô ấy không bao giờ suy nghĩ cho bản thân, ngay cả khi được cho tiền để mua quần áo cho bản thân, cô ấy cũng đem đi mua cho người khác. Cô ấy khóc vì chưa làm được gì mà đã tiêu nhiều tiền của mẹ, nói với mẹ, “Đừng cho con tiền nữa, con đã làm được gì đâu. Con sẽ tiêu hết mất.”

Những lời nói đó như ghim sâu vào trong lòng tôi. Tôi cũng như cô ấy, nhưng tôi lại chưa từng nghĩ được như cô ấy. Cô ấy coi gia đình là tất cả, còn tôi, đã có lúc không cần gia đình. Cô ấy nói, gia đình là tất cả mọi sự bao dung. Ở ngoài kia, tuy có nhiều người yêu thương ta nhưng không phải ai cũng bao dung ta, chỉ có gia đình mới là nơi bao dung ta. Thật đẹp biết bao!

Tôi không nói gì, chỉ ngồi lặng im nghe cô ấy tâm sự, nghe cô ấy trải lòng, sau đó tự cười nhạo chính bản thân mình. Tại sao khi ấy tôi chưa từng suy nghĩ được như vậy nhỉ? Đã có lúc tôi không cần gì, cũng không cần luôn cả chính bản thân mình, làm điều ngu ngốc bởi cái suy nghĩ trên đời này không còn ai yêu thương mình, không còn ai quan tâm mình. Nhưng tôi khi đó đã sai hoàn toàn rồi.

Bố mẹ muốn tôi học tốt, đạt được những thành tích tốt để phục vụ cho tương lai của tôi sau này. Họ muốn tôi cố gắng, nỗ lực để không phải vất vả và khổ cực như họ vì tương lai của tôi phải tự tôi vươn tới.

Khi tôi thức tỉnh, khi tôi nhận ra được giá trị cao quý của gia đình thì bố đã rời xa tôi, không còn ở bên cho tôi lời khuyên hay tiếp sức cho tôi trên chặng đường chông gai phía trước nữa. Và cái gia đình mà tôi chỉ vừa mới nhận ra được tầm quan trọng của nó đã thiếu vắng đi sự có mặt của một người đàn ông quan trọng nhất.

Không biết bạn có tin hay không nhưng khi viết ra những dòng này, nước mắt tôi đã lăn dài trên má, muốn ngưng lại nhưng không được. Cho đến thời điểm hiện tại, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sự mất mát này, càng không thể chấp nhận được việc bố rời xa mình…

Có lẽ đây là lần đầu tiên, tôi ngồi viết những dòng tâm sự về chính gia đình mình, về những suy nghĩ đau lòng của bản thân.

Tôi của hiện tại, của thời điểm bây giờ rất muốn bỏ cuộc, rất muốn buông xuôi tất cả, rất muốn quay trở về nhà, nhìn thấy mẹ, nhìn thấy em, cảm nhận được những hình bóng quen thuộc của bố. Tôi không muốn tiếp tục nữa, không muốn cố gắng nữa, tương lai có khổ sở và vất vả ra sao cũng không quan tâm nữa.

Mệt mỏi và buồn phiền bám lấy tôi dai dẳng mấy ngày hôm nay, không thể nào dứt ra được. Tôi không có tâm trí để học, không có sức lực để chạy deadline, không có động lực để tiếp tục cố gắng để đạt được những mục tiêu và bản thân đặt ra.

Tôi mệt mỏi khi phải che giấu đi cảm xúc thật của bản thân, mệt mỏi khi phải gồng mình chống chọi với thế giới ngoài kia, lúc nào cũng cho mọi người thấy được bộ dạng mạnh mẽ, nụ cười giả tạo của mình. Tôi muốn lột bỏ tất cả, muốn chạy trốn khỏi thành phố xô bồ này, muốn đến một nơi chỉ có một mình, hét thật to, giũ bỏ mọi thứ, hòa mình với thiên nhiên, để mặc tất cả.

Tôi nhớ mẹ, nhớ em trai, nhớ bà nội, nhớ những người thân trong gia đình, nhớ nơi luôn chào đón mình, nhớ nơi luôn che chở và yêu thương mình. Tôi muốn quay về, muốn xà vào lòng mẹ khóc một trận thật lớn, nói ra hết những điều khó nói. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.

Nếu bạn đọc được bài blog này, tôi thành thật xin lỗi vì không đem đến những điều tích cực mà chỉ kể lể về sự tiêu cực của bản thân. Cũng cảm ơn bạn vì đã đọc hết bài tâm sự này. Nó giống như bạn đang san sẻ giúp tôi một phần mệt nhọc trong lòng vậy.

© Vô Tình - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Mẹ bảo: Muốn giúp người khác, đơn giản hãy làm tốt công việc của mình | Family Radio

Vô Tình

Tình yêu giống như một cơn gió mùa thu, khi thổi qua có thể để lại hạnh phúc, cũng có thể để lại những buốt giá trong tim

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy yêu thương vẻ đẹp của chính mình

Hãy yêu thương vẻ đẹp của chính mình

Vẻ đẹp bên ngoài là không có giới hạn, đa dạng và phong phú. Không cần tất cả mọi người đều khen bạn đẹp, mà chỉ cần duy nhất một người cũng đã đủ rồi. Vì con người ta không ai là hoàn hảo, dù là vẻ đẹp bên ngoài. Chúng ta có khuyết điểm đơn giản vì chúng ta là con người.

Hóa ra em chỉ là người thay thế

Hóa ra em chỉ là người thay thế

Tôi không thể khóc thành tiếng, nước mắt cũng không chảy. Có lẽ lần đau này là tột cùng cũng là cuối cùng. “Chẳng còn điều gì có thể làm cho em luyến tiếc nữa. Tại sao khi tim anh chưa dọn sạch sẽ lại nói lời yêu em. Hóa ra em chỉ là người thay thế. Em từ bỏ thật rồi. Em sẽ không cần một người không trân trọng em. Anh đúng thật là cơn mưa mùa hạ tắm mát cả em và con tim của em làm em hiểu, yêu một người không yêu mình kết quả là tự mình đa tình”.

Mùa thu năm ấy đã ngủ yên rất lâu rồi

Mùa thu năm ấy đã ngủ yên rất lâu rồi

Xe bus đã đến trạm, tôi bước xuống xe đi về nơi góc phố cũ năm ấy, đôi lúc ngoảnh nhìn lại, ôn lại từng cảm xúc đã trôi qua của tháng năm ngày nào, ôn lại chuyện tình Phong và Phương, chuyện tình mùa thu năm ấy. Nhưng rồi cũng như kỷ niệm cho dù có đẹp đẽ đến nhường nào, đều sẽ bước vào nhà, đóng cửa và đi ngủ. Mãi mãi chìm sâu một lần nữa.

Cách kiểm soát chi tiêu hợp lý mùa lễ Tết bạn nên thử

Cách kiểm soát chi tiêu hợp lý mùa lễ Tết bạn nên thử

Ai cũng cảm thấy hân hoan ngập tràn mỗi khi Tết đến và quyết định “nuông chiều” bản thân vì đây là dịp đặc biệt. Tuy nhiên, chúng ta dễ rơi vào tình trạng “cháy túi” khi quá đắm chìm trong không khí nhộn nhịp và các hoạt động giải trí vào dịp này. Dưới đây là những cách rất đơn giản giúp bạn có thể chi tiêu hợp lý, tiết kiệm hơn vào các dịp lễ Tết.

Muốn thoát ế trong năm 2022, thì hãy nhớ kĩ những ngày hoàng đạo này

Muốn thoát ế trong năm 2022, thì hãy nhớ kĩ những ngày hoàng đạo này

Cơ hội nào để 12 chòm sao thoát ế trong năm nay?

Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh

Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh

Thành phố lạnh rồi, đừng bước nữa qua nhau Lại gần đây về bên em anh nhé Nắm tay nhau đi hết quãng đường đời Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh.

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

Bởi vì con khôn lớn rồi, cuộc đời đã dạy cho con rất nhiều điều, cũng giúp con thấu hiểu những vất vả, khổ cực của bố mẹ. Bố mẹ nuôi con lớn đã chịu bao khó nhọc, con không muốn mãi làm bố mẹ lo lắng, con muốn thấy bố mẹ vui vẻ.

Mong em ngày trở lại

Mong em ngày trở lại

Ừ thì yêu là thế Không buộc ràng tự do Mong em ngày trở lại Như ngày xuân gió cười.

Cuộc đời bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn

Cuộc đời bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn

Vượt qua thử thách lớn nhất là sự lạc quan, hôm nay bạn có thể mắc phải một chuyện buồn không có nghĩa là cả cuộc đời bạn như thế. Muốn hạnh phúc, muốn yêu đời hay muốn đau khổ là do bạn chọn lựa. Không vì khó khăn này mà than trách thượng đế bất công, có bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn.

Mối tình đầu sâu thẳm trong tim bạn là ai?

Mối tình đầu sâu thẳm trong tim bạn là ai?

Chàng trai năm ấy, dù có hay chưa từng thật lòng cũng đã khiến tôi có những tháng ngày vui vẻ, khiến tôi trưởng thành hơn, và cũng đã in dấu lại trong ký ức nhỏ bé của chính tôi. Còn bạn? Mối tình đầu năm đó có phải là dáng hình khó quên nhất, dù không còn yêu vẫn giữ trọn một vị trí nơi sâu thẳm trái tim bạn?

back to top