Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thành phố của những thước phim quay chậm

2021-08-09 01:25

Tác giả: Tuyết Như Trần


blogradio.vn - Với lối trần thuật tinh tế nhưng đầy chừng mực, không thích sử dụng nhiều “đại ngôn”, những câu chuyện thầy kể tựa hồ rất riêng tư nhưng lại gần như thuộc về tất cả mọi người.

***

Lần đầu gặp GS-TS Huỳnh Như Phương ở lớp NCS, tôi có đôi phần bất ngờ. Trước đó, vì chủ yếu học ở ĐHSP nên bản thân chưa bao giờ có dịp được gặp thầy. Thi thoảng đọc sách cũng như nghe kể đâu đó một vài câu chuyện về vị giáo sư nổi tiếng nghiêm cẩn trong học thuật và giảng dạy từ các bạn đồng môn, càng khiến tôi thêm e dè cẩn trọng. Trong hình dung của bản thân, thầy hẳn là một người nghiêm nghị và rất khó tính.

Thế là một buổi sáng đầu Đông, khi Sài Gòn vừa chớm lạnh, mang tâm thế ngại ngùng có phần lo lắng, tôi run run bước vào lớp. Lớp học chẳng có ai ngoài thầy. Khi cánh cửa vừa hé ra, thầy ôn tồn nhìn tôi mỉm cười. Sau vài câu hỏi han, thầy bảo tôi liên lạc với các bạn trao đổi lại lịch học. Có thể vì đa phần NCS chúng tôi lúc bây giờ thường đi học cùng gánh nặng trên vai là công việc mưu sinh hằng ngày. Nên, thỉnh thoảng giữa bộn bề công việc, chúng tôi dễ khiến các thầy cô bận lòng. Dù chẳng thầy cô nào nỡ lòng trách cứ học trò, nhưng tự bản thân mỗi người luôn cảm thấy áy náy vô kể. Buổi sáng đầu tiên gặp thầy Phương, sự áy náy ấy khiến tôi cứ bần thần mãi chẳng thể làm gì, ngoài việc lặng lẽ dõi theo thầy bước xuống từng bậc thang dài và hẹp. Trong giây phút ấy, những mặc định ban đầu về thầy không dưng biến mất hoàn toàn trong tâm tưởng tôi. Thầy rất hiền. Trong nét hiền từ thấp thoáng đôi phần thanh đạm. Hình dung về một người hẳn phải có đôi lần gặp gỡ tiếp xúc. Nếu không, những điều nghe được hẳn chỉ là nghe được.

Nhiều ngày sau đó, được chăm chú theo sát nội dung học phần, bản thân càng thêm ngưỡng mộ vốn tri thức uyên bác đến kì lạ của thầy. Giọng thầy trầm, nhỏ nhẹ kiểu miền Trung. Những buổi học cùng thầy, giữa tiếng xe cộ ngược xuôi vọng lên từ góc đường Đinh Tiên Hoàng, tôi hay loáng thoáng nhìn ra khoảng trời bồng bềnh mây trôi, rồi mơ hồ nhận ra mình đang có vô vàn khoảnh khắc rất đặc biệt ngay trước mắt. Những ngày mà may mắn thay, tôi có dịp được ngưỡng vọng, được say sưa, được bày tỏ đủ đầy mọi xúc cảm của chính mình với văn học qua những góc nhìn và cách kiến giải đầy học thuật của thầy. Một tháng rưỡi trôi qua. Khi những tiết cuối cùng của học phần khép lại, tôi lại mơ hồ nhận ra bức chân dung về thầy đã gần như hoàn thành trong tâm tưởng: tận tâm - chừng mực - dung dị - tao nhã. Bức kí họa được vẽ từ nhiều mảnh vụn trong hồi ức hoà quyện cùng ánh sáng của sự ngưỡng vọng khiến tôi tin rằng: khoảng thời gian bản thân kiên cường gắng sức để bước vào ĐHKHXH&NV là hoàn toàn xứng đáng. Tôi đã được gặp những người thầy quá tuyệt vời. Những cuộc hạnh ngộ mà có lẽ cả đời này bản thân chẳng thể lãng quên.

Thoáng đi gần nửa năm, khi công việc của chính mình vơi bớt đôi phần, tôi lại tìm mua được quyển tản văn mới của thầy. Quyển sách nhỏ, bìa vàng nhạt, với nhan đề rất “điện ảnh”: “Thành phố những thước phim quay chậm. Theo dòng kí ức của thầy, những câu chuyện tuổi thơ, bạn bè và cả thời cuộc chậm rãi lôi cuốn người đọc. Có cảm tưởng mỗi lát cắt từ bộ phim kí ức của thầy dù xưa hay nay vẫn được kể rất từ tốn. Sự chậm rãi ấy lạ thay khiến người đọc dù nhẩn nha đến đâu vẫn không thể tránh được sức lôi cuốn mà tỉ mẫn dự phần vào từng lát cắt câu chuyện.

Vốn dĩ lớn lên trong hoà bình, chưa bao giờ mường tượng về những cuộc chiến đã qua, khi đọc đôi phần quyển tản văn này, tôi giật mình nhận ra nhiều tâm sự rất thật của thầy và những người như thầy trong cuộc chiến. Lá thư thầy viết cho cha mình, những mong mỏi khi đợi tàu cùng mẹ hay khoảnh khắc lắng nghe tiếng nhạc của dàn hợp ca từ một góc giảng đường còn xây dở đều khiến tôi xúc động vô cùng. Càng xúc động hơn khi nhận ra bóng dáng người thầy mà mình ngưỡng mộ trên giảng đường đại học trong những câu chuyện đầy ắp mọi cung bậc cảm xúc ấy. Với lối trần thuật tinh tế nhưng đầy chừng mực, không thích sử dụng nhiều “đại ngôn”, những câu chuyện thầy kể tựa hồ rất riêng tư nhưng lại gần như thuộc về tất cả mọi người. Đâu đó, giữa những trang viết, thi thoảng hình ảnh về lớp học đầu Đông ngày nào lại quay trở về trong tâm tưởng...

© Tuyết Như Trần - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 545: Những lá thư tay còn nồng nàn lời thương nhớ

 

Tuyết Như Trần

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thế giới trầm lặng của tôi

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thế giới trầm lặng của tôi

Đợi đến một ngày khi tôi buông bỏ được tình cảm này, tôi sẽ mỉm cười nói với Hoàng "Ngày đó tôi đã từng thích cậu". Tôi sẽ không âm thầm để tình cảm trong sáng vụng về của tôi ngày ấy bị người tôi thích hiểu lầm là tình bạn chỉ biết suốt ngày trêu tức, đùa dai hay thích hơn thua, cũng sẽ không vì không được đáp lại mà thấy xấu hổ rồi phủ nhận đi tình cảm đơn phương ấy. Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tôi.

Hiểu được 25 điều này mới trưởng thành thật sự

Hiểu được 25 điều này mới trưởng thành thật sự

Trưởng thành thật sự phải nằm lòng 25 điều dưới đây, thành hay bại, bi hay phúc đều do bạn tự quyết định.

'Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu': chính bạn là người khẳng định giá trị bản thân

'Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu': chính bạn là người khẳng định giá trị bản thân

Sau khi đọc xong "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu" tất nhiên nó sẽ không giúp bạn giải đáp thắc mắc rằng tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu đâu. Giá trị của mỗi cá nhân hoàn toàn do bạn tự định đoạt, nhất là những người trẻ. Để giúp bản thân mình ngày càng có giá trị hơn, rõ ràng bạn cần trau dồi và rèn duỗi mình từ khi mình còn trẻ, để đến khi trưởng thành và lớn lên thì bạn mới trở thành một con người thật sự tỏa sáng và thành công.

Khoảng trời tuổi thơ ai cũng ước được trở về

Khoảng trời tuổi thơ ai cũng ước được trở về

Nếu được tôi muốn quay về khoảng thời gian đó, tôi muốn lần nữa làm một đứa trẻ vô lo vô nghĩ. Một đứa trẻ không cần gồng mình lên chống đỡ thế giới ngoài kia vì đã có ba mẹ thay chúng gánh chịu, một đứa trẻ không cần phải lặng lẽ khóc lóc ước gối khi đêm đến mà chẳng một ai vỗ về. Một đứa trẻ không cần phải chịu cơn đau quằn quại mà không một ai quan tâm đến nó, bắt nó phải tự mình đứng lên tìm thuốc. Một đứa trẻ không cần tự phải vỗ về an ủi mình khi bị thương, một đứa trẻ có thể nói mẹ con đau lắm. Con mệt lắm mẹ ơi.

Những chênh vênh 25 thật hạnh phúc vì luôn có ba mẹ

Những chênh vênh 25 thật hạnh phúc vì luôn có ba mẹ

Con mong những lúc chông chênh ba mẹ đừng nhìn thấy nhưng những lúc vinh quang xin hai người hãy quan sát con bằng ánh mắt yêu thương, bởi lẽ chúng ta được sinh ra đời là để bù đắp cho nhau.

Thong dong ta cứ đợi

Thong dong ta cứ đợi

Tình yêu kiểu gì cũng sẽ đến Mà chẳng cần vội vàng làm chi Thong dong ta đợi có khó gì Chẳng cần phải vội tình sẽ lên.

Em về bên ấy

Em về bên ấy

Em về bên ấy Bỏ ta ở lại với bóng đêm Giấc mộng xanh mà xưa ta kiếm tìm Giờ vỡ tan như giọt mưa bong bóng.

Tuổi 18 của tôi

Tuổi 18 của tôi

Có lẽ cả cuộc đời này, tôi sẽ không bao giờ ngừng than trách bản thân mình và cũng không thể quên đi được tôi khi chưa 18. Lựa chọn ở tuổi 18 là quyết định cho số phận và tương lai của bạn sau này.

5 nét tướng mặt phụ nữ số mệnh phượng hoàng, hậu vận sung sướng

5 nét tướng mặt phụ nữ số mệnh phượng hoàng, hậu vận sung sướng

Phụ nữ sở hữu 5 nét tướng mặt này dù xuất thân bần hàn đến hậu vận cũng có thể đổi vận giàu sang, cầu được ước thấy.

Phụ nữ không muốn gặp nguy hiểm thì phải ăn mặc kín đáo? Thứ cần phải được kiểm soát là cái ác, không phải phụ nữ

Phụ nữ không muốn gặp nguy hiểm thì phải ăn mặc kín đáo? Thứ cần phải được kiểm soát là cái ác, không phải phụ nữ

Phụ nữ kết hôn sớm hay muộn, thậm chí độc thân cả đời cũng là lựa chọn cá nhân. Nó không nên trở thành điều kiện để đánh giá một con người.

back to top