Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một tình yêu lặng yên sau trang sách

2021-05-06 01:25

Tác giả: Thu Trịnh


blogradio.vn – Sách cũ, giấy đen, không còn đọc được, nhưng nó lại có giá trị của những trang nhật ký cuộc đời. Nó là kỷ niệm, là nhắc nhớ, là những cuốn sách không phải để đọc mà để nghĩ ngợi, để suy tư, để ngẩn ngơ cùng năm tháng đời người. Bán chúng làm chi. Vì giữ chúng thì chật nhà nhưng không có chúng, cuộc đời ta bỗng hóa ra buồn tênh, trống rỗng..."

***

"Sài Gòn, ngày 08 tháng 06 năm 1994.

Thảo thương mến!

Đã lâu rồi chị chưa được gặp em, mấy nay sức khỏe em tốt hơn chưa? Dạo chị về, ba mẹ vẫn khỏe, cái Hoa cũng chơi được cùng tụi nhỏ trong xóm rồi, em đừng lo! Mỗi bữa em nghe theo bác sĩ, ăn đủ, ngủ đủ cho mau bình phục rồi về với chị nghen! Cả nhà nhớ em nhiều!

Việc chị gần đây lu bu quá, định gởi em vài dòng mà không có thời gian, thứ lỗi chị nghen. Em ở viện có buồn lắm không? Chị để em cuốn "Hương quê" của bác Lộc, mấy mẩu truyện Thạch Lam chị mua của bà Giáo, lúc một mình buồn tay chân thì lấy sách ra đọc, chị để trong tủ của em. Chị bận việc chẳng có lúc nào ngồi ghiền, em đọc rồi về kể chị nghe. Tranh thủ ngày có thời gian thì đọc thêm sách, không phải chỉ giết thời gian đâu, đọc sách rồi mới thấy em học được các ông nhiều lắm. Đọc xong mới biết mình nhỏ bé nhường nào, có khi đọc sách mà như đứng trước cả Sài Thành.

Có vài dòng gởi em, giờ chị phải ra tỉnh. Em giữ sức khỏe tốt, dịp nào rảnh chị về thăm em!

Thương em!"

Gần 30 năm rồi, ngót nửa thập kỷ, mảnh giấy xé vội từ cuốn sổ của chị giờ vẫn phảng phất hương thơm. Nó thơm mùi giấy cũ, thắm đượm vị ngọt ngào từ tình cảm chị dành cho tôi, cái ấy thì quả thực chẳng còn gì sánh bằng. Thư chị gửi tôi vẫn giữ nguyên phong, tôi chẳng dám đánh mất bất cứ điều gì từ chị nữa cả. Và đã qua biết bao nhiêu năm rồi, mỗi lần đọc lại, tôi đều bồi hồi nhớ chị!

Chị lúc nào cũng vậy, mãi yêu tôi như thuở tôi mới lọt lòng. Chị thương tôi lắm, ấy thế mà tôi lại chẳng bù đắp cho đời chị được bao nhiêu. Phải chi ngày đó tôi viết cho chị nhiều hơn, cố cười tươi hơn để chị khỏi phiền lòng thì đã không tệ như bây giờ.

Ngày chị mất, tôi ở xa, đi tàu cũng là mấy ngày trời mới đến. Ba mẹ tôi lâm bệnh, cuối đời lại phải tiễn kẻ đầu xanh, đâm ra tôi quặn lòng. Hoa không gần với chị, nhưng nó cũng thương chị giống tôi. Bữa nghe tin chị mất, nó bỏ cả việc chạy thẳng vào Sài Gòn, trên đường vừa gọi tôi, vừa bù lu bù loa khóc lóc. Cả đời chị sống vì chúng tôi, vì ba mẹ, vậy mà khi dừng hành trình ấy lại, chỉ còn một người có thể đến bên chị. Kì thực, đã qua bao nhiêu năm tôi vẫn luôn tự trách mình.

Tất cả những gì còn ở lại là kỷ niệm chị dành cho tôi, những cuốn sách được giữ thật mới, chị bảo: "Sách này phần em, nó là cả đời của chị." và cũng bởi vậy, tôi dần yêu sách, quý sách, như một cách lấp đầy khoảng trống của chị trong lòng tôi. Nhưng sách với tôi bây giờ không chỉ còn là cách giữ tình cảm với chị nữa, nó trở thành nguồn sống. Nó mang tới tôi cảm hứng sống, đem cho tôi bài học sống và giữ trong tôi một tâm hồn mãi sống. Tôi nhận ra nếu không có những cuốn sách này, liệu biết bao cảm xúc tôi đã đánh mất? Biết bao bài học tôi đã bỏ qua? Nếu không có cho mình nhiều điều quý giá ấy, liệu tới bao giờ tôi mới biết sống trân trọng từng khoảnh khắc?

Tôi chia sẻ câu chuyện này chỉ là một phần lưu lại ký ức, một phần cũng hy vọng bạn sẽ để tâm tới sách hơn giữa cuộc sống bộn bề này. Tôi từng nghe bác Ánh (một thần tượng từ ngày tôi còn là nữ sinh với những tập "Đi qua hoa cúc", "Mắt biếc",...) từng chia sẻ: "Sách cũ, giấy đen, không còn đọc được, nhưng nó lại có giá trị của những trang nhật ký cuộc đời. Nó là kỷ niệm, là nhắc nhớ, là những cuốn sách không phải để đọc mà để nghĩ ngợi, để suy tư, để ngẩn ngơ cùng năm tháng đời người. Bán chúng làm chi. Vì giữ chúng thì chật nhà nhưng không có chúng, cuộc đời ta bỗng hóa ra buồn tênh, trống rỗng...". Và tôi lấy nó làm chân lý sống cho mình.

© Thu Trịnh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ l Radio Tâm Sự

Thu Trịnh

Tôi yêu sự đồng điệu ở đời, và ở cả một cơn mưa!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chiều ru vườn nắng

Chiều ru vườn nắng

Tôi thèm ngắm mặt trời cam rực buổi hoàng hôn, mỗi một khắc lại khuất dần sau những rặng cây rậm rạp phía bên kia hồ.

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Tết là nỗi nhớ nhà, nỗi lo lắng về sức khỏe của gia đình, và áp lực phải kiếm tiền để chăm sóc cho họ. Tôi muốn chia sẻ về cảm giác cô đơn và bất lực, nhưng cũng về ý chí và quyết tâm của bản thân để vượt qua mọi khó khăn và mang lại hạnh phúc cho gia đình.

Sắc xuân Điện Biên

Sắc xuân Điện Biên

Khí thế hăng say xây cuộc sống Thẳng đường vươn tới sáng tương lai Xòe hoa nhẩy sạp say đêm hội Mừng xuân đón Tết khắp đó đây Hương xuân tràn ngập dải biên cương.

Tết Xa

Tết Xa

Thêm một mùa Tết xa quê Nỗi nhớ cha mẹ con nào khôn nguôi Ngày xuân tê buốt cõi lòng Chỉ mong một ngày về bên gia đình

Lời Người Bạn Thân

Lời Người Bạn Thân

Trong cơn say bạn thốt lời bộc bạch Trách hờn người đã quá vô tâm Mười mấy năm thương nhớ âm thầm Một người bạn bao năm gắn bó.

Phải trưởng thành thôi

Phải trưởng thành thôi

Định nghĩa về sự trưởng thành theo quan niệm xã hội thì tớ sẽ không nhắc đến ở đây, các cậu đang ở độ tuổi nào? Cậu đang trải qua vấn đề gì trong cuộc sống? Tuy ta không chung hoàn cảnh, không biết nhau là ai nhưng chúng ta có chung một đặc điểm là chúng ta đang tồn tại.

Yêu quê hương

Yêu quê hương

Củ khoai, hạt thóc vẫn là hương quê Bờ tre kẽo kẹt trưa hè Câu chèo vẫn ngọt, làng nghề vẫn say Xa quê bẩy chục năm nay Tiếng quê vẫn đậm không thay đổi nào

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân Nơi thơm lừng hoa xinh trái ngọt Ngồi bên nhau ta lặng nghe chim hót Có em rồi ngày tháng thật bình yên.

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Kỳ vọng của bố mẹ là mục tiêu mà con muốn thực hiện. Nhưng đôi lúc nó trở thành một gánh nặng mà con không thể nào có thể bỏ xuống được.

Nhớ em

Nhớ em

Sự xuất hiện của em giúp cuộc sống của tôi bước sang một trang mới.Tôi không còn mơ màng và chán nán như lúc trước. Sự tồn tại của em giúp tôi nhận ra bản thân mình thật vô dụng

back to top