Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hè với những gam màu thương nhớ

2020-06-14 01:30

Tác giả: Thu An


blogradio.vnTôi đã đi qua biết bao mùa hè nhuốm đầy cả những gam màu của sự trong trẻo lẫn những thương nhớ, vấn vương. Tôi gom những ký ức tươi đẹp ấy cất vào góc nhỏ trái tim, để mỗi lần hè về thổn thức mơ màng.

***

Mùa hè của bạn có màu gì? Là màu tím của mộng mơ hay màu đỏ của nhiệt huyết rực rỡ? Với tôi, mùa hè nhuốm cả màu đỏ của những ước ao cháy bỏng thời áo trắng, cũng đượm buồn màu tím những ngày chia ly.

Nắng tháng Năm rạo rực rớt lên những ngọn cây, con phố, khắp những cung đường ngập tràn trong sắc nắng. Chiều nay, tôi chạy qua con đường cũ rợp bóng hàng cây, bất giác bắt gặp màu đỏ rực của hoa phượng chói chang cả một góc trời. Hè đã đến tự bao giờ.

Những khoảnh khắc giao mùa luôn làm lòng tôi dấy lên mỗi nỗi nhớ da diết khôn nguôi, nỗi nhớ ấy đôi khi lạc cả trong những giấc mơ, vừa hư vô vừa xa xôi. Nhưng lại có lúc tôi như đang sống trong những ngày tháng đó, sống trong từng khoảng khắc.

mau-cua-mua-he-2

Hè về, là những ngày hoa mộng, tôi cùng đám bạn thời thơ ấu tận hưởng mùa hè ngọt ngào. Dưới cái nắng trưa hè chói chang, chúng tôi trốn mẹ đi tắm sông, rong ruổi khắp những ngọn đồi tìm sim chín. Những buổi chiều thong dong thả hồn trên những cánh diều ngắm mây trôi. Đám trẻ chúng tôi vô tư đắm mình trong những cơn mưa đầu mùa, hồn nhiên và trong trẻo. Hết ba tháng mùa hè, chúng tôi nhuộm cho làn da của mình một màu nâu khét nắng. Mùa hè của tôi chỉ quẩn quanh bên góc sân nhỏ, quanh xóm làng nhưng bao giờ cũng ngập tràn niềm vui.

Hè về, là những ngày ve kêu rền rĩ, những giọt nước mắt ngày chia ly ướt nhòa trang lưu bút. Để mặc cho mùa hè chói chang ngoài kia, tôi vùi mình trong sách vở với ước mơ cháy bỏng được trưởng thành, được tìm đến những chân trời mới. Tôi vẫn giữ quyển lưu bút năm xưa kẹp trong đó những cánh hoa phượng đã ép khô ngày nào, những dòng chữ viết vội ngày chia tay. Bạn bè của tôi bây giờ mỗi người đã ở một phương trời nào đó, hiếm mới có dịp gặp lại. Tất cả giờ chỉ còn là ký ức mà thôi.

mau-cua-mua-he-3

Hè về, là những tháng ngày sinh viên tôi theo chúng bạn đi đến những miền quê xa xôi, gặp gỡ những người chưa từng quen biết, cùng sống những tháng năm rực rỡ của tuổi đôi mươi. Tôi nhớ mãi hình ảnh của những em bé nơi vùng quê nghèo chúng tôi tới dạy chữ, mái tóc cháy vì nắng, làn da cũng khét nghẹt vì nhuộm màu nắng như tôi năm nào. Tôi cũng không quên được tấm chân tình của bà con khi ở tại làng những ngày tình nguyện. Mùa hè năm ấy với tôi, cho tới tận bây giờ vẫn mãi mãi ngát xanh.

Hè về, là những ngày tháng năm đổ lửa, tôi đạp xe trên chiếc xe đạp ngày hai bận lên thư viện trường để làm khóa luận tốt nghiệp. Nắng mùa hè chiếu bóng tôi liêu xiêu trên con đường mỗi ngày đến trường, đó là những ngày hè cuối cùng tôi còn vô tư.

mau-cua-mua-he-4

Tôi đã đi qua biết bao mùa hè nhuốm đầy cả những gam màu của sự trong trẻo lẫn những thương nhớ, vấn vương. Tôi gom những ký ức tươi đẹp ấy cất vào góc nhỏ trái tim, để mỗi lần hè về thổn thức mơ màng. Chỉ là một chút hoài niệm về những ngày mùa hè rất xanh, như một liều thuốc làm bản thân tươi tỉnh hơn giữa dòng đời vội vã.

© Thu An – blogradio.vn

Xem thêm: Chúng ta sẽ gặp lại vào mùa hoa rực rỡ...

Thu An

Viết để dành tặng cho những ai có cùng cảm xúc như tôi, đôi khi muốn nói nhưng chỉ có thể gửi gắm tâm tư vào những con chữ… Viết để tôi nhận ra mình vẫn luôn hạnh phúc và may mắn khi có một cuộc sống yên bình, để tôi luôn tràn đầy nhựa sống và yêu thương!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Thật ra khi bạn chuyên chú nhìn vào các đám mây, để cho bộ não và tâm hồn cùng thỏa sức bay lượn, bạn sẽ hiểu được sâu bên trong mình qua những hình ảnh mà bạn thấy được

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Quân không phải mặt trời rực rỡ, bây giờ tôi mới nhận ra cậu ấy là mặt trăng dịu dàng. Chỉ khi mặt trăng xuất hiện, những vì sao mới bắt đầu tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm. Cậu ấy không chỉ bảo vệ tôi, cậu ấy còn giúp tôi tìm lại ánh sáng đã tắt và thắp nó lại bằng sự dịu dàng. Vì thế, tôi mới yêu Quân.

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Hằng ngày, báo chí và truyền thông đăng tải rất nhiều tin tức tiêu cực dễ khiến ta lo âu, sự sợ hãi đó thuộc về bản năng. Còn những nỗi sợ khác như: sợ thất bại, sợ đứng trước đám đông, sợ mất danh dự,.. lại là nỗi sợ xuất phát từ tâm lý. Thay vì tránh né, bạn nên “nhìn sâu” vào chính nỗi sợ của bản thân và học cách xử trí nó. Sau đây là những “mẹo” đơn giản sẽ giúp bạn vượt qua nỗi sợ tâm lý ấy.

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Cứ thế, đi qua một mùa mưa là đi qua bao khó khăn. Nhiều lúc, tôi cũng thoáng nghĩ rằng miền Trung sao khó tánh quá vậy: mùa thì hạn, nắng rát da, mùa nước lũ dâng cao, sạt lở… Khó là vậy, nhưng tôi yêu sao vùng đất yên bình này. Vùng đất của những ngày hè, bọn trẻ í ới thả diều, bắt ve sầu. Vùng đất của mấy ngày mưa, bà con ra sông kéo cá, cùng bật cười, bật khóc vì hạnh phúc.

Chuyện ba người

Chuyện ba người

Chuyện tưởng chừng đã cũ Muôn thuở tại chữ "tình" Ba đứa chúng mình Làm một vòng luẩn quẩn.

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

back to top