Tôi vẫn mơ giấc mơ mùa hè
2019-04-27 01:30
Tác giả:
Mèo Lilu
blogradio.vn - Những ngày hè ươm nắng vàng như ly trà chanh, phảng phất vị ngọt chua lịm người của những bình nước sấu ngâm đường, ngọt thanh dịu dàng của ly chè đậu đen hay nước chanh đường được đem thả ngâm dưới giếng cho mát lạnh tê người.
***
Những ngày còn ở với mẹ, còn đi học, mùa hè là mùa tôi mong ngóng nhất. Những giấc mơ mùa hè không bao giờ thiếu trời xanh, mây trắng xốp dầy bảng lảng như kem bông xô nhau cuối chân trời, gọi về một chiều đầy gió, một cơn dông xa xôi ầm ào sẽ giục người ta mau mau về nhà lúc cuối ngày.
Và trong những ngày nghỉ hè ngắn ngủi, tôi sẽ đi dãi nắng với lũ bạn cùng xóm tha thẩn ở bờ ao hoặc một vệ đường ngập cỏ may. Lẩn thẩn mò trai, chơi ô ăn quan, chơi kim kỉm kìm kim, hay bày ra đồ hàng chơi dưới một gốc si, gốc bưởi nào đấy.
Những ngày hè ươm nắng vàng như ly trà chanh, phảng phất vị ngọt chua lịm người của những bình nước sấu ngâm đường, ngọt thanh dịu dàng của ly chè đậu đen hay nước chanh đường được đem thả ngâm dưới giếng cho mát lạnh tê người.

Thời ấy, nhà chưa có tủ lạnh, chỉ có mỗi chiếc quạt MD nồi đồng cối đá. Trưa hè nóng như rang, mẹ pha nước chanh đường vào chai cola 1,5 lít đã uống hết, rồi buộc chai vào cái gầu sắt to như cái chum ủ tương mà con nhóc lanh chanh múc nước là tôi chỉ múc 1/3 gầu một, còn cái dây thì to bằng nửa cổ tay con nít. Mà lần nào tôi cũng làm nhiệm vụ thả gầu xuống. Chũm một cái thật lớn cho nước vào đầy gầu, nhìn chiếc gầu chìm dần kéo theo cái chai nhựa chìm dần, mắt hấp háy nắng.
Cả buổi chiều chạy chơi, khoảng 5 giờ chiều về nhà, gọi mẹ kéo gầu lên, nhúng tay vào nước giếng mát lạnh, ngửa cổ uống một hơi hết sạch cốc nước chanh tê người. Niềm hạnh phúc trẻ thơ đơn giản và dịu dàng như cơn gió nồm nam chiều.
Giấc mơ mùa hè trong tôi còn là những đêm nằm bắt chân trên chiếu ngoài sân. Mùa hè thuở tôi còn bé, nhà hay mất điện lắm. Đêm nằm gối đầu lên chân mẹ, ngửa cổ ngắm sao Thần Nông và sông Ngân Hà, nghe mẹ và mấy bà hàng xóm nói chuyện, còn mình ngắm mãi những ngôi lấp lánh, hấp háy như ông trời nháy mắt. Tiếng dế và côn trùng rỉ rả cả đêm và những cơn nồm nam hây hẩy đưa đẩy giấc mơ về trẻ thơ.
Giấc mơ mùa hè còn là những trái vải chín đỏ rực cây. Khoảng 5 năm liền bố đem về một cây vải Thanh Hà trồng trong vườn. Cây vải chịu khó trên đất đồi cằn, năm nào cũng ra quả. Từ khi bằng cái đầu đũa, bằng hòn bi rồi bằng cái chén cũng là lúc quả chín. Vải đất đồi năm nào cũng chua, và cứ khoảng 5/5 Âm lịch thì chín. Mẹ tuyệt đối không cho tôi hái trước vì con gái hái năm sau cây không ra quả nữa, mẹ bảo thế. Tôi thèm ăn, nhưng sợ cây năm sau không ra quả nữa nên không dám hái. Chùm vải chín đỏ ối, lắc lư trước mỗi cơn giông chiều, đúng 5/5 mẹ cắt vào thắp hương, tôi dậy thật sớm, chờ mẹ thắp hương xong để được ăn giết sâu bọ. Vải chua loét, nhưng hái tươi nên chưa kịp sâu đầu đã chén hết. Rồi cây vải bị sâu đục thân, lá cứ thế héo dần, bố buộc phải chặt làm củi, thân vải khô xếp đầy góc vườn làm củi.
.jpg)
Năm nay lại 5/5, đọc được bài viết về trái mơ hay quá. Tự dưng nhớ lại những ngày hè của mình quá. Ngày nay mùa hè bị cái nóng thị thành bủa vây. Mỗi độ hè sang đều thấy vải, mơ ngập đường, tủ lạnh thì đầy ắp đá, ly nước chanh chẳng thèm uống mà uống nước ngọt, uống những thứ nước pha sẵn đầy phẩm màu và đường hóa học. Hôm nay bắt gặp lại quả mơ vàng ươm như giấc mơ mùa hè năm nào. Chợt thấy bàng hoàng nhận ra mình bỏ mất nhiều thứ quá. Lại thèm ra chợ mua vài cân sấu về ngâm đường. Để thưởng cho chính mình, cho những ngày tuổi thơ đừng biến mất, còn làm, còn nhớ cách làm, còn nhớ vị sấu ngâm đường hoang hoải mà để dành cho mình sau này, cho cả con cái mình nữa. Để vị chua thanh dịu của những giấc mơ mùa hè sống mãi.
© Nhiên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ước gì mình đừng lớn nữa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống










