Đứa trẻ đi tìm mảnh ghép còn thiếu
2025-11-11 15:10
Tác giả:
Ngân Trương
blogradio.vn - Cái định nghĩa gia đình thật khó nói cũng thật dễ nói, có rất nhiều định nghĩa làm nên một gia đình và quan trọng là chỉ cần chúng ta coi đó là gia đình thì đó đã là gia đình rồi.
***
Một đứa trẻ dành cả đời để chữa lành tuổi thơ bị tổn thương, có lẽ là tôi bị tổn thương hoặc tôi đã quá quen việc tự cho bản thân là nạn nhân. Từ bé, tôi đã không hiểu bản thân ở đâu, tôi là nạn nhân hay chỉ tự cho mình là nạn nhân. Tôi luôn không chắc chắn, nhưng trong lòng đang có một sự thiếu thốn gì đó. Đó là mảnh ghép gia đình.
Tôi đã từng xem rất nhiều đều thông điệp gia đình, một gia đình phải có bố và mẹ, nhưng bà chính là người mẹ của tôi, anh trai là người bố của tôi. Cái định nghĩa gia đình thật khó nói cũng thật dễ nói, có rất nhiều định nghĩa làm nên một gia đình và quan trọng là chỉ cần chúng ta coi đó là gia đình thì đó đã là gia đình rồi.
Trong ký ức của tôi, hình ảnh bố chỉ hiện lên qua tấm ảnh trên bàn thờ, những mảng ký ức rời rạc, có thể là mơ hoặc tự dựng lên sau khi nghe người nhà kể lại. Mẹ cũng vậy, mẹ rất ít xuất hiện, tôi chẳng rõ mẹ đã đi từ khi nào. Bà kể lúc tôi ba tuổi, mẹ lại bảo rằng lúc tôi năm tuổi mẹ mới đi. Nhưng cứ thế, gia đình tôi đã thiếu đi cả hai mảnh ghép quan trọng.
Tôi biết mình còn bà, nhưng tôi luôn cảm thấy bà không thể thay thế vị trí của mẹ. Bà là người nuôi tôi lớn, dạy bảo, nấu ăn cho tôi và luôn dành cho tôi những điều tốt nhất. Nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu vắng. Tôi luôn đi tìm ai đó để lấp đầy trái tim còn thiếu của mình.
Đã nhiều lần, tôi thân thiết với những người lớn khác nhau, như thể đang tìm kiếm mảnh ghép còn thiếu. Tôi từng thân thiết với bác Khánh, một thợ xây đang làm ngôi nhà của tôi. Tôi không nhớ rõ bác trông thế nào, nhưng tôi vẫn nhớ mình luôn gọi bác là bác Khánh.

Cũng đã rất lâu rồi, tôi không nhớ rõ cảm xúc khi đó, nhưng tôi rất cởi mở và thường nói chuyện với bác. Tôi không biết bác nghĩ gì về tôi, nhưng bác từng đưa tôi chiếc điện thoại như một vật kỷ niệm, nói rằng bác sẽ quay lại gặp tôi. Là một thợ xây, bác đi nhiều nơi, không ở lại mãi với tôi. Tôi luôn chờ bác trở lại. Mỗi lần bác về, tôi đòi bác cõng đi quanh nhà, như một đứa con gái đòi bố cõng mình. Nghĩ lại, tôi nhận ra mình chưa chú ý nhiều đến bác. Khi đó, bác khá gầy, dáng vẻ trẻ trung, nhưng trong ký ức của tôi, bác như một người từng trải qua bao nắng mưa của cuộc đời. Bác luôn đồng ý cõng tôi nếu không bận. Nhiều lần bác đi, bác để lại chiếc điện thoại và bảo tôi rằng bác có việc phải đi. Lần cuối tôi nhớ, tôi hào hứng khoe với bác Khánh rằng mình được vào Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Lúc ấy, tôi đang viết đơn xin vào Đội, dù không nhớ bác nói gì, nhưng tôi rất vui. Tôi từng nghĩ có thể gắn bó với bác lâu hơn, nhưng vào một ngày mưa, tôi thấy bác mua một bịch bim bim và chuẩn bị đi đâu đó. Tôi ra đó nghe mọi người nói chuyện, hình như về gia đình của bác. Khi đó, tôi nhìn chăm chăm bịch bim bim, muốn xin một gói nhưng không dám. Nhìn bác rời đi trên chiếc xe máy, khuất dần trong cơn mưa và màn đêm, tôi tự hỏi khi nào bác Khánh sẽ quay lại. Nhiều lần đi học về, tôi ghé qua nơi sống tạm bợ của một bác khác từng làm việc cùng bác Khánh, hỏi thăm bác Khánh ở đâu. Quá lâu rồi, tôi không nhớ câu trả lời, nhưng rõ ràng tôi không gặp lại bác lần nào nữa. Có lẽ vì là trẻ con, tôi dễ dàng chấp nhận điều này.
Lớn hơn, tôi vẫn không thể kìm lại đứa trẻ trong mình, vẫn miệt mài tìm mảnh ghép còn thiếu. Khi đó, tôi đã lên cấp ba, không còn ngây thơ kết thân với người lạ như lúc nhỏ. Trong thị trấn của tôi có một nhà thờ Thiên Chúa giáo. Tôi thường chỉ ngó vào, chưa từng bước vào, vì tự hỏi mình đến đó để làm gì. Đến gần cuối kỳ hai lớp 10, khi đã đọc hết sách mua từ hè, tôi chợt hứng thú với việc tìm hiểu Thiên Chúa giáo.
Một hôm, sau giờ học, tôi ghé nhà thờ để lấy quyển Kinh Thánh về đọc. Thật ra, tôi từng vào đó trước đây. Một người ở nhà thờ bảo rằng nếu muốn đọc, cứ lấy và khi đọc xong thì cất lại chỗ cũ là được.
Hôm đó là một ngày nắng to. Khi bước vào nhà thờ, tôi gặp một người phụ nữ thấp bé với giọng nói ấm áp như thiên thần. Bà hỏi tôi đến đây làm gì. Tôi thành thật trả lời rằng tôi muốn tìm Kinh Thánh để đọc, nhưng thật tiếc vì Kinh Thánh đã hết. Bà bảo tôi ngồi xuống trò chuyện, hỏi về gia đình tôi, rồi hỏi tôi có phải người theo đạo không, đã rửa tội chưa. Tôi trả lời là chưa, và khi bà hỏi tôi có muốn theo đạo không, tôi từ chối vì tôi chỉ muốn tìm hiểu. Sau đó, bà đưa tôi một quyển sách Đạo Yêu Thương. Tôi không biết tên bà, nhưng bà xưng là Sơ. Dường như hôm đó tôi đã gặp một thiên thần. Giọng nói trìu mến, ấm áp của Sơ khiến tôi tưởng đó là Đức Mẹ. Không hiểu vì sao, tôi muốn gặp lại Sơ thật sớm, nên tôi đã đọc thật nhanh quyển sách để có thêm lý do nói chuyện với Sơ vào chiều nay lúc năm giờ. Sơ đã bảo tôi có thể đến tham gia cái lễ gì đó lúc năm giờ, trí nhớ tôi không tốt nên cũng chẳng nhớ mặt Sơ. Tôi đã trả sách cho một người phụ nữ mà tôi cho rằng giống Sơ thì hóa ra không phải, tôi khá hụt hẫng.
Tối hôm đó, tôi ở lại tham gia buổi lễ, tôi đã gặp Cha. Tim tôi chợt có gì đó kỳ lạ, như thể lần đầu tiên tôi có thể gọi ai đó là Cha. Tôi nghĩ có thể đến tâm sự với Cha, nhưng bình thường chẳng có ai ở đó cả.
Vì lý do đến của tôi là để gặp Sơ nên sau giờ học hôm sau, tôi đến lần nữa, lần này tôi gặp một người đàn ông rất giống Cha tối qua. Tôi đang định hỏi về Sơ thì Sơ xuất hiện, ánh mắt tôi như sáng lên khi thấy Sơ. Tôi cảm giác muốn bày tỏ với Sơ rằng tôi lỡ coi Sơ như một người mẹ nhưng tôi không dám. Lần này, Sơ cho tôi quyển Đạo Trời. Tôi đã đọc quyển sách đó rất nhanh để có cơ hội tiếp theo gặp Sơ nhưng nhiều lần đến tôi không thấy Sơ đâu cả, tôi gần như hoảng loạn. Hệt đứa trẻ lạc mẹ. Tôi đến nhiều lần hơn chẳng vì mục đích nào khác ngoài việc có thể gặp được Sơ. Từng ngày đi học, tôi luôn ngó vào để nếu thấy Sơ, tôi sẽ chạy đến vui vẻ như đứa trẻ con mà gặp Sơ.
Nhưng thời gian qua đi, giờ đã hết hè, hình ảnh Sơ bỗng phai mờ rất nhanh trong kí ức tôi nhưng tôi vẫn luôn mong có ngày gặp được ai đó ở nhà thờ, để hỏi về Sơ.
Tôi không biết đứa trẻ của tôi cần bao lâu để chữa lành nữa, nhưng tôi sẵn sàng dành cả đời để chữa lành nó.
© Ngân Trương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Vì Người Không Xứng Đáng | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.






