Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi cũng sẽ qua đi nỗi buồn

2025-10-14 13:20

Tác giả:


blogradio.vn - Cuộc sống vốn luôn công bằng, nếu chúng ta hiểu được luôn có đau khổ và hạnh phúc đan xen, luôn có niềm vui và nỗi buồn song hành, luôn có chân thành và phản bội, và cũng luôn có sẻ chia và bao dung.

***

Họ cưới nhau trong sự chúc phúc của tất cả mọi người. Chú rể cao lớn, hơi gầy nhưng luôn toát ra vẻ mạnh mẽ, còn cô dâu thì xinh xắn e ấp bên chồng. Một cặp đôi hạnh phúc, nhìn họ luôn sát bên nhau mà nhiều người ganh tị.

Họ may mắn được ở riêng, ba mẹ cô cho hẳn hai vợ chồng một ngôi nhà, mà ba mẹ anh cũng chẳng khắt khe chuyện phải làm dâu thế này thế kia, dù anh là con trưởng. Đã vậy mỗi lần con dâu về chơi, đích thân mẹ chồng còn vào bếp làm những món cô thích ăn, chẳng bao giờ tiếng lớn tiếng nhỏ. Hàng xóm trầm trồ khen ngợi, ai cũng nói cô quá may mắn được làm vợ anh, được làm dâu ba mẹ anh.

Một năm, rồi hai năm.

Ba mẹ anh sốt ruột chuyện có cháu bế, cứ thúc giục hai vợ chồng. thậm chí mẹ anh còn lôi cô vào phòng riêng để hỏi chuyện ấy của anh và cô, cô không biết trả lời mẹ sao vì chính cô cũng sốt ruột, vì ba mẹ cô cũng hối.

Hai vợ chồng họ quyết định đi khám.

Kết quả làm anh chết lặng, nguyên nhân là từ anh. Anh vốn từng đi chiến đấu tại chiến trường Campuchia và đã bị thương nặng trong một trận đối mặt với quân địch, nhưng sau đó anh đã vượt qua vết thương một cách tuyệt vời, trở về nguyên vẹn trong niềm vui khôn tả của gia đình. Không ai biết được, chính vết thương năm xưa ấy đã làm anh không thể có con.

Bác sĩ lắc đầu, ông là người trong chuyên ngành thì sao lại không biết rõ phải tư vấn thế nào cho các cặp đôi hiếm muộn và phác đồ chữa trị cho mỗi cặp.

Họ nhìn nhau, không nói được lời nào.

Cô về thẳng bên nhà ba mẹ anh và nói rõ ràng mọi chuyện, cô biết ai cũng bị sốc và đau lòng nhưng thà nói sớm để mọi người đừng hy vọng và thắc mắc, càng giấu sẽ càng khổ cho tất cả. Cô đang nghĩ đến giải pháp có con nuôi.

Ba mẹ anh không đồng ý, họ nói anh là con trưởng nên họ muốn giọt máu là của chính anh. Ba anh bảo cứ kiên nhẫn, biết đâu phép màu sẽ đến.

Anh cũng đồng ý vậy, ba mẹ cô cũng đồng ý vậy.

Bắt đầu từ hôm đó, cô tìm hiểu những món ăn có lợi ích cho chuyện có con, tẩm bổ cho anh đầy đủ, cả cô cũng vậy luôn.

Thêm hai năm trôi qua.

Không có bất cứ một sự thay đổi nào, không có một tín hiệu nào của chuyện có con, chỉ có sự chờ đợi là đang mỏi mòn dần đi. Em trai anh lập gia đình và cũng sinh con rồi, sinh năm một liên tục hai công chúa. Vợ chồng em trai anh lại ở cùng ba mẹ anh nên đã có tiếng trẻ thơ trong nhà, ông bà nội cũng bớt buồn, nhưng ông bà cứ khao khát có một cháu trai. Nội ngoại hai bên không biết được rằng trong hai năm ấy cô dâu trưởng ngày nào cũng ngày đêm khấn vái trước bàn thờ Phật trong nhà, cô còn đi khắp các chùa linh thiêng để mong có một đứa con. Cô nói với anh cho dù kết quả ra sao thì ở hiện tại cô vẫn nhẹ lòng hơn.

Nhưng nhìn cô cứ héo mòn theo thời gian với mong ước được làm mẹ, anh nghe đau thẳt tim gan. Anh đề nghị chia tay.

Cô khóc, cô nói cho dù có bất cứ chuyện gì thì cô cũng không xa anh, tuyệt đối không xa anh, chỉ có anh bỏ cô mà thôi.

Anh đồng ý với giải pháp năm xưa của cô.

Một người bà con giới thiệu có một cô gái vừa sinh xong mấy ngày trong bệnh viện, cô ấy lỡ có thai khi chưa có chồng, lại còn đang đi học nên muốn cho con. Anh và cô lập tức tìm vào tận nơi, đó là một bé trai, cân nặng đến hơn ba ký, nhìn rất đáng yêu, đang ngủ say sát bên mẹ. Mọi chuyện thỏa thuận rất nhanh vì cả hai bên đều muốn đạt được điều mình cần.

Tổ ấm nhỏ của họ trở nên rộn ràng nhộn nhịp. Cô nghỉ làm hẳn ở nhà để tự tay chăm con. Lần đầu được làm mẹ, cô chưa quen nên cứ bị bối rối, còn anh vì quá sung sướng nên đi làm về là cứ dành ở bên con. Bé rất ngoan, không quấy khóc và lớn nhanh trông thấy.

Khi tôi ngồi viết như này, bé trai năm xưa đã là một chàng trai khôi ngô gần ba mươi tuổi. Em cũng đã biết đó không phải là ba mẹ ruột của em, nhưng em lại nói ngoài dòng máu trong người em thì ba mẹ hiện tại và em lại còn hơn cả ruột thịt.

Chú rể và cô dâu năm xưa giờ chuẩn bị đón con dâu vào nhà. Ông bà nội, ông bà ngoại hai bên thì hối hận vì đã ngăn cản con gái con dâu mình không được có con nuôi, dù đã có người còn người mất. Nhìn gia đình nhỏ ấy hạnh phúc mà đến giờ phút này những người bạc đầu mới hiểu được điều đơn giản, rằng chỉ có tình người chân thật mới làm nên điều kỳ diệu ấy. Và thực tế cũng chứng minh rồi, có biết bao gia đình chẳng phải hiếm muộn, chẳng phải con nuôi gì hết, là con cái rứt ruột sinh ra nhưng có được hòa thuận trong ngoài như vậy đâu.

Cuộc sống vốn luôn công bằng, nếu chúng ta hiểu được luôn có đau khổ và hạnh phúc đan xen, luôn có niềm vui và nỗi buồn song hành, luôn có chân thành và phản bội, và cũng luôn có sẻ chia và bao dung. Giống như thời tiết vậy, những cơn mưa qua đi sẽ là những ngày nắng ấm, miễn là vợ chồng sống với nhau thật ân tình sâu nặng thì những đau buồn rồi cũng sẽ qua.

Cho dù khó khăn như nào, tôi thật lòng mong mọi người đừng đánh mất niềm tin, nhất là trong giai đoạn đầy dịch bệnh và khủng hoảng về kinh tế cho mỗi gia đình như lúc này. Tôi thật sự thấu hiểu và cảm thông, tôi tin mỗi người sẽ tìm được cho riêng mình một cách riêng nào đó thật phù hợp để đứng vững được bên những người thân của mình.

“Nhất định không buông tay nhau

Nắm tay nhau thật chặt

Giữ tay nhau thật lâu

Nói với nhau một câu sẽ cùng đi hết con đường”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Reply Blog Radio: Tôi Viết Nỗi Đau Lên Cát – Bản Full

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

back to top