Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi cũng sẽ qua đi nỗi buồn

2025-10-14 13:20

Tác giả:


blogradio.vn - Cuộc sống vốn luôn công bằng, nếu chúng ta hiểu được luôn có đau khổ và hạnh phúc đan xen, luôn có niềm vui và nỗi buồn song hành, luôn có chân thành và phản bội, và cũng luôn có sẻ chia và bao dung.

***

Họ cưới nhau trong sự chúc phúc của tất cả mọi người. Chú rể cao lớn, hơi gầy nhưng luôn toát ra vẻ mạnh mẽ, còn cô dâu thì xinh xắn e ấp bên chồng. Một cặp đôi hạnh phúc, nhìn họ luôn sát bên nhau mà nhiều người ganh tị.

Họ may mắn được ở riêng, ba mẹ cô cho hẳn hai vợ chồng một ngôi nhà, mà ba mẹ anh cũng chẳng khắt khe chuyện phải làm dâu thế này thế kia, dù anh là con trưởng. Đã vậy mỗi lần con dâu về chơi, đích thân mẹ chồng còn vào bếp làm những món cô thích ăn, chẳng bao giờ tiếng lớn tiếng nhỏ. Hàng xóm trầm trồ khen ngợi, ai cũng nói cô quá may mắn được làm vợ anh, được làm dâu ba mẹ anh.

Một năm, rồi hai năm.

Ba mẹ anh sốt ruột chuyện có cháu bế, cứ thúc giục hai vợ chồng. thậm chí mẹ anh còn lôi cô vào phòng riêng để hỏi chuyện ấy của anh và cô, cô không biết trả lời mẹ sao vì chính cô cũng sốt ruột, vì ba mẹ cô cũng hối.

Hai vợ chồng họ quyết định đi khám.

Kết quả làm anh chết lặng, nguyên nhân là từ anh. Anh vốn từng đi chiến đấu tại chiến trường Campuchia và đã bị thương nặng trong một trận đối mặt với quân địch, nhưng sau đó anh đã vượt qua vết thương một cách tuyệt vời, trở về nguyên vẹn trong niềm vui khôn tả của gia đình. Không ai biết được, chính vết thương năm xưa ấy đã làm anh không thể có con.

Bác sĩ lắc đầu, ông là người trong chuyên ngành thì sao lại không biết rõ phải tư vấn thế nào cho các cặp đôi hiếm muộn và phác đồ chữa trị cho mỗi cặp.

Họ nhìn nhau, không nói được lời nào.

Cô về thẳng bên nhà ba mẹ anh và nói rõ ràng mọi chuyện, cô biết ai cũng bị sốc và đau lòng nhưng thà nói sớm để mọi người đừng hy vọng và thắc mắc, càng giấu sẽ càng khổ cho tất cả. Cô đang nghĩ đến giải pháp có con nuôi.

Ba mẹ anh không đồng ý, họ nói anh là con trưởng nên họ muốn giọt máu là của chính anh. Ba anh bảo cứ kiên nhẫn, biết đâu phép màu sẽ đến.

Anh cũng đồng ý vậy, ba mẹ cô cũng đồng ý vậy.

Bắt đầu từ hôm đó, cô tìm hiểu những món ăn có lợi ích cho chuyện có con, tẩm bổ cho anh đầy đủ, cả cô cũng vậy luôn.

Thêm hai năm trôi qua.

Không có bất cứ một sự thay đổi nào, không có một tín hiệu nào của chuyện có con, chỉ có sự chờ đợi là đang mỏi mòn dần đi. Em trai anh lập gia đình và cũng sinh con rồi, sinh năm một liên tục hai công chúa. Vợ chồng em trai anh lại ở cùng ba mẹ anh nên đã có tiếng trẻ thơ trong nhà, ông bà nội cũng bớt buồn, nhưng ông bà cứ khao khát có một cháu trai. Nội ngoại hai bên không biết được rằng trong hai năm ấy cô dâu trưởng ngày nào cũng ngày đêm khấn vái trước bàn thờ Phật trong nhà, cô còn đi khắp các chùa linh thiêng để mong có một đứa con. Cô nói với anh cho dù kết quả ra sao thì ở hiện tại cô vẫn nhẹ lòng hơn.

Nhưng nhìn cô cứ héo mòn theo thời gian với mong ước được làm mẹ, anh nghe đau thẳt tim gan. Anh đề nghị chia tay.

Cô khóc, cô nói cho dù có bất cứ chuyện gì thì cô cũng không xa anh, tuyệt đối không xa anh, chỉ có anh bỏ cô mà thôi.

Anh đồng ý với giải pháp năm xưa của cô.

Một người bà con giới thiệu có một cô gái vừa sinh xong mấy ngày trong bệnh viện, cô ấy lỡ có thai khi chưa có chồng, lại còn đang đi học nên muốn cho con. Anh và cô lập tức tìm vào tận nơi, đó là một bé trai, cân nặng đến hơn ba ký, nhìn rất đáng yêu, đang ngủ say sát bên mẹ. Mọi chuyện thỏa thuận rất nhanh vì cả hai bên đều muốn đạt được điều mình cần.

Tổ ấm nhỏ của họ trở nên rộn ràng nhộn nhịp. Cô nghỉ làm hẳn ở nhà để tự tay chăm con. Lần đầu được làm mẹ, cô chưa quen nên cứ bị bối rối, còn anh vì quá sung sướng nên đi làm về là cứ dành ở bên con. Bé rất ngoan, không quấy khóc và lớn nhanh trông thấy.

Khi tôi ngồi viết như này, bé trai năm xưa đã là một chàng trai khôi ngô gần ba mươi tuổi. Em cũng đã biết đó không phải là ba mẹ ruột của em, nhưng em lại nói ngoài dòng máu trong người em thì ba mẹ hiện tại và em lại còn hơn cả ruột thịt.

Chú rể và cô dâu năm xưa giờ chuẩn bị đón con dâu vào nhà. Ông bà nội, ông bà ngoại hai bên thì hối hận vì đã ngăn cản con gái con dâu mình không được có con nuôi, dù đã có người còn người mất. Nhìn gia đình nhỏ ấy hạnh phúc mà đến giờ phút này những người bạc đầu mới hiểu được điều đơn giản, rằng chỉ có tình người chân thật mới làm nên điều kỳ diệu ấy. Và thực tế cũng chứng minh rồi, có biết bao gia đình chẳng phải hiếm muộn, chẳng phải con nuôi gì hết, là con cái rứt ruột sinh ra nhưng có được hòa thuận trong ngoài như vậy đâu.

Cuộc sống vốn luôn công bằng, nếu chúng ta hiểu được luôn có đau khổ và hạnh phúc đan xen, luôn có niềm vui và nỗi buồn song hành, luôn có chân thành và phản bội, và cũng luôn có sẻ chia và bao dung. Giống như thời tiết vậy, những cơn mưa qua đi sẽ là những ngày nắng ấm, miễn là vợ chồng sống với nhau thật ân tình sâu nặng thì những đau buồn rồi cũng sẽ qua.

Cho dù khó khăn như nào, tôi thật lòng mong mọi người đừng đánh mất niềm tin, nhất là trong giai đoạn đầy dịch bệnh và khủng hoảng về kinh tế cho mỗi gia đình như lúc này. Tôi thật sự thấu hiểu và cảm thông, tôi tin mỗi người sẽ tìm được cho riêng mình một cách riêng nào đó thật phù hợp để đứng vững được bên những người thân của mình.

“Nhất định không buông tay nhau

Nắm tay nhau thật chặt

Giữ tay nhau thật lâu

Nói với nhau một câu sẽ cùng đi hết con đường”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Reply Blog Radio: Tôi Viết Nỗi Đau Lên Cát – Bản Full

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

back to top