Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ tớ đi lau nhà - bố tớ làm xe ôm - tớ từng ngại chia sẻ

2025-08-22 16:55

Tác giả: Dahlia


blogradio.vn - Tớ đã từng thấy tính mình chẳng hợp, với bố mẹ, gia đình và tất cả thế giới, tớ đã từng nghĩ mình khổ nhất trên đời. Cho đến khi, tự mình đi qua, cho đến giờ khi nhìn ra thế giới, cho đến ngày mà tớ bắt đầu nghĩ ngợi, rằng mình đã lớn còn bố mẹ đã già…

***

Trằn trọc mãi không ngủ được nên tớ lại mở máy ra gõ gõ vài dòng, và những câu đầu tiên hiện lên trong đầu tớ là: “Mẹ tớ đi lau nhà - bố tớ làm xe ôm - tớ từng ngại chia sẻ”. Tin được không rằng là tớ từng ngại khi chia sẻ về công việc của bố mẹ mình, trong những lá đơn cần ghi nghề nghiệp của bố mẹ, tớ đều điền hoặc là Nông dân hoặc là Làm ruộng. Và những lúc như thế, tớ đều cảm thấy thật hổ thẹn vì những suy nghĩ ái ngại về công việc của bố mẹ mình. Dù rằng, tớ được bố mẹ nuôi dạy một cách tử tế, cũng chẳng thiếu thốn điều gì. Tớ được đi học đại học, cơm ăn đủ ba bữa, quần áo đủ mặc 4 mùa thậm chí là thừa, có xe để đi, có nhà để về, có giường để ngủ. Ấy vậy mà tớ từng chẳng biết đủ, và cứ ngập ngừng mãi khi kể về công việc của bố mẹ. Thật là ngớ ngẩn biết bao.

Tớ được nghe về những câu chuyện ngày xưa qua lời kể của bố, về cái nghèo và chiến tranh, về bữa cơm độn khoai với sắn, nồi cơm lưng chừng vét đôi muôi là hết chẳng đủ cho 9 người con và 2 bố mẹ. Về những ngày cái đói quằn quại chẳng thiết gì vì cái bụng cứ sôi ùng ục, về những ngày chẳng thiết chuyện học vì cái ăn từng bữa còn phải lo,… về nhiều thứ lắm chẳng như bây giờ. Ấy vì thế mà, bố mẹ gửi gắm vào con cái nhiều, từ ngày xưa mẹ đã nhắc tớ học hành cẩn thận, mẹ cứ nói hoài làm tai tớ mỏi, và tớ cứ đáp hoài bằng những lời khó nghe, về những lần cao giọng và thường xuyên dập máy. Tớ đã từng thấy tính mình chẳng hợp, với bố mẹ, gia đình và tất cả thế giới, tớ đã từng nghĩ mình khổ nhất trên đời. Cho đến khi, tớ tự mình đi qua, cho đến giờ khi nhìn ra thế giới, cho đến ngày mà tớ bắt đầu nghĩ ngợi, rằng mình đã lớn và bố mẹ đã già…

Ngày cứ chạy hoài chẳng đợi một ai, và đời cứ trôi mãi chẳng khi nào dừng lại. Cuộc sống đủ bộn bề và lo toan, làm thế nào để lo đủ ba bữa cơm, quần áo đủ mặc, tiền học đủ đóng, đám đình nội ngoại, bệnh tật ốm đau,... Tớ từng thấy những trận cãi vã, chỉ xoay quanh tiền vào tiền ra, mẹ thì quát còn bố thì la, nhà mình đó mà sao lạ quá. Tớ từng thấy bố nghẹn mỗi bữa, cứ ăn vào rồi lại nôn ra, mẹ thì đau gối mỏi chân tê tay, người đau từng khớp, âm ỉ cả người. Tớ từng thấy chị bận tất bật, ngược xuôi hối hả tự lo cho mình, ngày ngày rồi tới đêm đêm, chăm lo cuộc sống, bộn bề gia đình. Bố chẳng chịu khám, mẹ chẳng chịu khám, chị chẳng hết bệnh, nhà mình, mình đó, mà lạ quá trời.

Tớ bỗng nhớ về bà, người mới đi xa. Tớ nhớ về ngày, khi xưa còn bé. Tớ nhớ về người đợi tớ về nhà, nhìn tớ đi xa và chờ tớ trở về. Tớ nhớ người mà từng mỗi trưa về, bê bát canh nóng, bảo cháu ăn đi. Tớ nhớ người mà, chống gậy qua nhà, hỏi con làm gì, nói chuyện với bà nhé. Tớ nhớ người mà bảo là, con đừng khóc nhè khi bà đi xa. Tớ nhớ người mà đưa võng sớm chiều khi xưa còn bé, nhớ cả trưa hè đọng lại tiếng ve. Nhớ những chùm nhãn đầu hè bà ngồi bên hiên bẻ, nhớ những đêm nằm, bà kể cháu nghe, nhớ những câu chuyện bao la bà kể, nhớ cả những ngày bà khóc cháu cười. Nhớ cả những lần bà đã quên, còn cháu vẫn nhớ…

Tớ nhớ tất cả những dòng hồi ức, như chưa từng quên từng ngày tớ lớn, tớ nhớ mọi thứ trừ duy nhất một điều, rằng là, mình phải yêu, yêu những người tớ yêu trên đời. Yêu những người quan trọng nhất đời, yêu những người tớ sợ hãi mất đi, yêu những người chẳng thể ở bên tớ mãi.

Tớ đã từng sống mà chẳng nghĩ ngợi gì, cứ để vậy cho ngày tháng qua đi. Và tớ cử thở tường chừng như đời chậm lắm, mà đâu biết rằng thời gian là hữu hạn. Tớ cứ sống mà bình thản quá trời, tớ cứ chạy và tìm cách giấu đi, tớ cứ trốn mãi cho đến khi chẳng tìm lại được, những ngày đã qua, những ngày hạnh phúc.

Và để giờ khi tớ chợt sực tỉnh, chị đã 29 mẹ thì 48 còn bố 53, bà đã đi xa… chẳng quay trở lại.

© Dahlia - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Có Những Cuộc Gặp Gỡ, Ngoảnh Đầu Lại Chỉ Còn Là Kí Ức | Blog Radio

Dahlia

Là một kẻ lượm nhặt, lưu lạc, mong muốn trở thành cát hoà vào biển

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

back to top