Phát thanh xúc cảm của bạn !

Năm tháng vô định, tôi chẳng biết phải làm sao...

2024-08-02 16:25

Tác giả: Dahlia


blogradio.vn - Chị nói tôi hận chị hay ghét chị thế nào thì hận, chị không hối hận về những gì đã qua. Rồi chị hỏi tôi rằng có ghét chị không, tôi nói rằng có chứ, những thời điểm trong quá khứ gì chẳng đôi ba lần, nhưng giờ thì cái cảm xúc đó làm gì còn nữa. Chị cũng không biết rằng, sự tồn tại của tôi bây giờ, cũng là nhờ chị mà có.

***

Người ta thường nói thời gian qua sẽ sớm quên, mà sự thật thì có quên đi được đâu. Có những thứ dù chẳng phải chối bỏ, vẫn như kim trong bọc, mưng mủ rồi thối rữa. Sự thật và giãi bày. Có những điều ta chẳng muốn nghe, cũng chẳng mong nhắc lại. Chẳng hạn như ngày xưa, chẳng hạn như quá khứ.

Có những thứ ta vì nó mà cố gắng, rồi đến một ngày ta thờ ơ và rũ bỏ...

Mấy năm về trước khi tôi còn là một đứa trẻ, sống với chị nhiều hơn là bố mẹ, ở nhà người nhiều hơn ở nhà. Tôi và chị là cùng bố khác mẹ, chị hơn tôi 8 tuổi, tôi lên hai thì chị lên mười, tôi tám tuổi thì chị mười sáu. Có thể nói tôi là do chị dạy, tôi sợ nhất cũng là chị, nỗ lực nhất cũng là vì chị. Mặc dù đã từng có thời điểm, người tôi không thích nhất cũng là chị. Nhất của cái thời điểm đó, có nhiều quá, chỉ vì không học bài rồi bị dạy dỗ là ghét, còn gì nữa đâu. Mười năm sau tôi ngồi nói chuyện với chị, nhắc lại chuyện xưa, những trận đòn roi trong quá khứ, chị nói chị không thích nghe, nhưng chuyện cũ mang theo khó chịu.

Chị tôi, là một người thiếu thốn tình cảm từ nhỏ. Bố và mẹ chị li hôn, mẹ theo chồng mới, bố bỏ vào Nam, chị sống với bà, hồi đó chị chỉ mới hai tuổi. Sau đó bố lấy mẹ tôi, người ta gieo rắc vào lòng chị về dì ghẻ con chồng. Một đứa trẻ nhỏ đang tuổi lớn, có tính toán gì đâu. Cái tuổi của ương của bướng, mẹ tôi cũng đánh chị nhiều thật nhiều. Chuyện này tận giờ tôi mới biết, chị nói với tôi, những cái đánh mà tôi nhận cũng một phần là do chị ghét mẹ, mẹ đánh chị thế nào, chị đánh tôi thế ấy. Dạy mà không hiểu, dạy không theo ý, mấy ai có thể bình tĩnh được, đến con chị hai tuổi, cũng bị đánh như thế. Chị xót con, xót em, nhưng đánh vẫn cứ đánh, vì đánh mới nên người, có những đêm đánh xong chị không ngủ được vì xót. Chị nói nếu quay lại, chị vẫn quyết định như thế, không phải tự dưng một đứa trẻ trở nên ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Chị nói tôi hận chị hay ghét chị thế nào thì hận, chị không hối hận về những gì đã qua. Rồi chị hỏi tôi rằng có ghét chị không, tôi nói rằng có chứ, những thời điểm trong quá khứ gì chẳng đôi ba lần, nhưng giờ thì cái cảm xúc đó làm gì còn nữa. Chị cũng không biết rằng, sự tồn tại của tôi bây giờ, cũng là nhờ chị mà có.

Chị nói tôi còn có bố mẹ đầy đủ, sống với bố mẹ được nhiều. Tôi không rõ nữa, vì trong kí ức của tôi, những ngày tháng đó quá mơ hồ. Chị có lẽ cũng không biết rằng, giai đoạn khủng hoảng của tôi không phải những ngày tháng sống cùng với chị, hay những trận đòn do dạy bảo mà thành. Không phải, cũng chưa bao giờ là phải. Đó là những ngày tháng tôi xa chị, xa cả bố và mẹ.

Có những ngày tôi cảm thấy mình là một đứa trẻ lang thang vô định, bám víu vào một cuộc sống trầm lặng mà qua ngày, đêm đêm rơi nước mắt rồi ngủ, hay ngày ngày cố để đến đêm. Không có bạn bè hay niềm vui. Tôi khao khát sự thấu hiểu và cảm thông. Cố gắng để kiếm tìm, cũng học cách để hiểu chuyện, làm một người mờ nhạt giữa biển người, tôi làm rất giỏi, cũng làm rất tệ. Có những câu chuyện tôi chỉ mãi giữ kín, cũng có những hiểu lầm chưa bao giờ được nói ra.

Chị của tôi, rất vất vả, cũng rất đau khổ. Chị mất đi quá nhiều, và nhận lại chẳng được bao nhiêu. Năm mười sáu tuổi ấy, những năm tháng chấp chới của mơ ước và bao hoài bão khát vọng. Chị được chẩn đoán mắc bệnh, một căn bệnh về máu, gọi là lupus ban đỏ. Như một cái tát mạnh vào thực tại, làm sụp đổ đi tất cả mọi thứ chị đang cố gây dựng. Tôi không thể biết được, cũng không thể hiểu hết, tôi chỉ là một đứa trẻ lớp ba không hơn, vẫn vô tư lự. Chị đã vượt qua điều ấy thế nào, tôi không tưởng tượng ra. Chỉ biết là chị vẫn ngày ngày lo cho tôi học, lo cho tôi miếng ăn, rồi ngày qua ngày, một đứa trẻ nhỏ cũng sẽ lớn. Chị cũng không còn ở ngay cạnh tôi nữa, khoảng thời gian đó là những năm tháng tối tăm nhất đối với tôi, chẳng biết kể từ đâu cũng chẳng cách nào để kể, những đợt sóng cứ ập tới dồn dập chẳng báo trước, khiến tôi chết lặng. Nhưng gì rồi mà chẳng qua, đông qua xuân tới rồi hè lại về, đời người không tận lại tiếp tục trôi. Cái gì đến cũng sẽ đến.

Chị yêu và rồi đau khổ, thực tại không cho chị một cuộc sống dễ dàng, bệnh tật trói buộc, cuộc tình của chị cứ thế liền thôi. Tôi thấy chị khóc, khóc trong đau đớn cùng nín lặng, ngoài bất lực ra, cũng chỉ toàn là bất lực. Năm đó, tôi mười bốn còn chị hai hai.

Tôi nhớ chính mình đã nhắn cho chị một tin: "Sau này em không lấy chồng, sẽ xây nhà rồi hai chị em mình cùng ở". Và rồi tôi khóc và chị cũng khóc. Kể từ khoảnh khắc nói ra câu ấy, tôi chưa bao giờ coi đó chỉ là một lời nói suông. Sau này, những lần tưởng chừng như gục ngã, tôi đều nhớ đến chị. Nếu tôi bỏ cuộc rồi, thì chị phải làm sao, phải làm thế nào? Ngày chị kết hôn, tôi cảm thấy rất vui cũng cảm thấy khó diễn tả. Chị là con gái, hẳn cũng khao khát có một gia đình của riêng mình. Chị chọn một người yêu và thông cảm với chị, chị muốn có một bến đỗ bình yên. Tôi cũng vui vì điều ấy. Chị sinh được một thiên thần nhỏ, một niềm vui lớn, một gia đình ba người. Nhưng sức khỏe chị vẫn thế, có gia đình, mọi thứ không còn như trước được nữa, biết bao việc cần lo, những gánh nặng đè lên vai chị, tôi vẫn như mấy năm trước, chẳng thể giúp chị được gì. Ngoài im lặng cũng chỉ toàn là lặng im, ngay cả lời hỏi thăm tôi cũng không dám nói, tôi sợ chị sẽ bật khóc mất.

Ừ thì cuộc sống này vẫn thế, ai chả có cho mình những vết thương, những niềm đau và gánh nặng. Cuộc đời này cũng chẳng có được công bằng, mọi thứ có được đều là do giành giật lấy.

Tôi chẳng biết được sau này thế nào, tương lai ra sao. Tôi chỉ muốn chị bình an cả đời, cần đổi bất cứ thứ gì mà tôi có, cũng chẳng sao cả. Sinh ra là một con người, là may mắn, cũng là bất hạnh.

Với tôi, chẳng là gì cả.

Sống để rồi chết đi.

Có những thời điểm lại chối bỏ sự sống và khát cầu cái chết.

Năm tháng vô định,

Tôi chẳng biết phải làm sao.

© Dahlia - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hết Yêu Nhưng Còn Vương Tình Thương | Radio Tâm Sự

Dahlia

Là một kẻ lượm nhặt, lưu lạc, mong muốn trở thành cát hoà vào biển

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

back to top