Nỗi sợ tuổi 30
2025-11-02 17:55
Tác giả:
Ánh Dương
blogradio.vn - Tôi dễ nổi nóng với những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người nhà. Từ một cô nàng vui vẻ, luôn tươi cười hào hứng tôi dần trở nên trầm tĩnh, sống lầm lũi như một chiếc bóng. Tôi đã đánh mất bản thân mình và không còn kỳ vọng gì trong cuộc sống.
***
Tôi sợ sinh nhật, nhất là sinh nhật tuổi 30. Cái tuổi không còn trẻ trung nhưng cũng chưa kịp trưởng thành. Cái tuổi ẩm ương hằng ngày vật lộn với rất nhiều cảm xúc bên trong khó nói thành lời.
Ngày còn bé, tôi vẫn ước mình lớn thật nhanh để làm người lớn được đặt chân tới những vùng đất mới. Được làm những điều mình thích, khám phá cuộc sống rộng lớn này. Rồi một ngày khi điều ước ấy thành hiện thực tôi lại không còn vui và háo hức vì những điều hằng mong ước ngày bé.
Hiện thực cho tôi thấy thế giới của người trưởng thành là rất nhiều câu hỏi không có lời giải. Là những bài học đau thương từ những lần vấp ngã giữa dòng đời. Không còn như ngày bé luôn có ba, mẹ dẫn đường dắt tay đến trường vào mỗi sớm mai. Tôi của năm 30 một mình bước đi trên con đường mình lựa chọn dù phía trước là đường thẳng hay vách đá thì cũng chỉ bản thân vượt qua.

Tôi của lúc 20 tuổi luôn tràn trề nhựa sống hừng hực với nhiều ước mơ hoài bão tiến vào đời thì khi tôi 30 tuổi lại rụt rè và có vô vàn nỗi sợ hãi. Nỗi sợ khi mất phương hướng, trống rỗng vì không thấy mục tiêu ở phía trước. Là khi tuổi 30 tôi rơi vào cảnh thất nghiệp không thấy mình thực sự giỏi hay hứng thú với bất kì điều gì. Vài chục CV gửi đi không được hồi âm, hay những buổi phỏng vấn không đầu không cuối nhận về những cái lắc đầu khiến tôi thêm hoài nghi về chính bản thân mình. Sợ những cuộc gọi từ gia đình luôn phải nói dối công việc vẫn ổn, bởi tôi không muốn ba, mẹ đã già vẫn phải lo lắng cô con gái lớn vẫn chưa ổn định. Sợ cả những lần mẹ giục giã chuyện con gái 30 tuổi nên kết hôn vì vài năm nữa khó sinh con.
Hằng ngày nép mình trong căn trọ nhỏ xung quanh là 4 bức tường trắng tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo. Khi màn đêm buông xuống những nỗi lo lại càng chất chồng khiến tôi mất ngủ, nhắm mặt lại hai hàng nước mắt lại rơi cứ như vậy cho đến lúc tim mệt rã rời rồi chìm vào giấc ngủ. Khi ngày mới bắt đầu bản thân lại không muốn tỉnh giấc, mắt nhắm nghiền không muốn dậy chị muốn trốn tránh hiện thực, sợ khi tỉnh giấc sẽ phải đương đầu với biết bao lo lắng ngoài kia.
Rồi khi tôi nhìn xung quanh mình bạn bè đồng trang lứa người thì đã có gia đình êm ấm, con cái xinh xắn. Người thì sự nghiệp thành công rực rỡ với rất nhiều chuyến du lịch trong và ngoài nước. Tôi lại thêm chán ghét bản thân và nghi ngờ chính mình. Vẫn là vòng lặp ấy tôi không thể nào thoát ra. Sự sợ hãi, lo lắng về một tương lai mờ mịt không định hướng ấy nhấn chìm tôi trong vũng bùn thất bại. Vì những suy nghĩ tiêu cực kéo dài ấy tôi chọn sống buông thả bản thân, mặc kệ ngày trôi qua một cách vô vị và lãng phí. Tối thức khuya lướt mạng xã hội đến 2, 3 giờ rồi sáng nằm dài trên giường đến 12h trưa. Tôi bỏ ăn sáng, ăn uống thất thường, nuông chiều bản thân và cả không hứng thú ra ngoài gặp mặt bạn bè. Tôi dễ nổi nóng với những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người nhà. Từ một cô nàng vui vẻ, luôn tươi cười hào hứng tôi dần trở nên trầm tĩnh, sống lầm lũi như một chiếc bóng. Tôi đã đánh mất bản thân mình và không còn kỳ vọng gì trong cuộc sống.
Cứ như vậy trong vài tháng cho đến khi tôi gặp lại cô bạn thân. Cô bạn ấy nhìn tôi và bảo: “Đã lâu không thấy T cười, H thích T của trước kia hay cười, nụ cười luôn khiến người khác thấy yêu đời”. Câu nói ấy như khiến tôi bừng tỉnh, những cảm xúc cuộn trào và tự hỏi cô bé hay cười ngày xưa đâu mất rồi. Tôi muốn tìm lại tôi của ngày xưa vui vẻ nồng nhiệt và mạnh mẽ sống. Tôi không thể đổ lỗi cho tuổi tác và lấy lý do tuổi tác để tiếp tục sống những ngày tháng vô vị, lãng phí thời gian như vậy thêm nữa.
Tôi bắt đầu điều chỉnh lại tinh thần, cảm xúc của mình, lập ra kế hoạch mới. Tôi không con thức khuya và dậy sớm hơn để đón chào một ngày mới với những bài tập thể dục nhẹ nhàng. Tôi học thêm kiến thức mới và bắt đầu tìm kiếm công việc.
Dù là 30 thì không có gì là muộn để bắt đầu lại, cơ hội vẫn luôn ở đó chờ tôi chỉ là bản thân mình không đủ mạnh mẽ đến nắm lấy. Khoảng thời gian khủng hoảng tuổi trưởng thành ai cũng sẽ một lần phải trải qua vậy nên chúng ta có thể nghĩ một chút để lấy lại bình tĩnh rồi tự tin đi tiếp. Chỉ khi chính mình vượt qua thì mới thêm trân trọng cuộc sống này.
© Ánh Dương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ở Nơi Đó, Anh Cũng Mong Em Được Hạnh Phúc Đúng Không | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






