Nỗi sợ tuổi 30
2025-11-02 17:55
Tác giả:
Ánh Dương
blogradio.vn - Tôi dễ nổi nóng với những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người nhà. Từ một cô nàng vui vẻ, luôn tươi cười hào hứng tôi dần trở nên trầm tĩnh, sống lầm lũi như một chiếc bóng. Tôi đã đánh mất bản thân mình và không còn kỳ vọng gì trong cuộc sống.
***
Tôi sợ sinh nhật, nhất là sinh nhật tuổi 30. Cái tuổi không còn trẻ trung nhưng cũng chưa kịp trưởng thành. Cái tuổi ẩm ương hằng ngày vật lộn với rất nhiều cảm xúc bên trong khó nói thành lời.
Ngày còn bé, tôi vẫn ước mình lớn thật nhanh để làm người lớn được đặt chân tới những vùng đất mới. Được làm những điều mình thích, khám phá cuộc sống rộng lớn này. Rồi một ngày khi điều ước ấy thành hiện thực tôi lại không còn vui và háo hức vì những điều hằng mong ước ngày bé.
Hiện thực cho tôi thấy thế giới của người trưởng thành là rất nhiều câu hỏi không có lời giải. Là những bài học đau thương từ những lần vấp ngã giữa dòng đời. Không còn như ngày bé luôn có ba, mẹ dẫn đường dắt tay đến trường vào mỗi sớm mai. Tôi của năm 30 một mình bước đi trên con đường mình lựa chọn dù phía trước là đường thẳng hay vách đá thì cũng chỉ bản thân vượt qua.

Tôi của lúc 20 tuổi luôn tràn trề nhựa sống hừng hực với nhiều ước mơ hoài bão tiến vào đời thì khi tôi 30 tuổi lại rụt rè và có vô vàn nỗi sợ hãi. Nỗi sợ khi mất phương hướng, trống rỗng vì không thấy mục tiêu ở phía trước. Là khi tuổi 30 tôi rơi vào cảnh thất nghiệp không thấy mình thực sự giỏi hay hứng thú với bất kì điều gì. Vài chục CV gửi đi không được hồi âm, hay những buổi phỏng vấn không đầu không cuối nhận về những cái lắc đầu khiến tôi thêm hoài nghi về chính bản thân mình. Sợ những cuộc gọi từ gia đình luôn phải nói dối công việc vẫn ổn, bởi tôi không muốn ba, mẹ đã già vẫn phải lo lắng cô con gái lớn vẫn chưa ổn định. Sợ cả những lần mẹ giục giã chuyện con gái 30 tuổi nên kết hôn vì vài năm nữa khó sinh con.
Hằng ngày nép mình trong căn trọ nhỏ xung quanh là 4 bức tường trắng tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo. Khi màn đêm buông xuống những nỗi lo lại càng chất chồng khiến tôi mất ngủ, nhắm mặt lại hai hàng nước mắt lại rơi cứ như vậy cho đến lúc tim mệt rã rời rồi chìm vào giấc ngủ. Khi ngày mới bắt đầu bản thân lại không muốn tỉnh giấc, mắt nhắm nghiền không muốn dậy chị muốn trốn tránh hiện thực, sợ khi tỉnh giấc sẽ phải đương đầu với biết bao lo lắng ngoài kia.
Rồi khi tôi nhìn xung quanh mình bạn bè đồng trang lứa người thì đã có gia đình êm ấm, con cái xinh xắn. Người thì sự nghiệp thành công rực rỡ với rất nhiều chuyến du lịch trong và ngoài nước. Tôi lại thêm chán ghét bản thân và nghi ngờ chính mình. Vẫn là vòng lặp ấy tôi không thể nào thoát ra. Sự sợ hãi, lo lắng về một tương lai mờ mịt không định hướng ấy nhấn chìm tôi trong vũng bùn thất bại. Vì những suy nghĩ tiêu cực kéo dài ấy tôi chọn sống buông thả bản thân, mặc kệ ngày trôi qua một cách vô vị và lãng phí. Tối thức khuya lướt mạng xã hội đến 2, 3 giờ rồi sáng nằm dài trên giường đến 12h trưa. Tôi bỏ ăn sáng, ăn uống thất thường, nuông chiều bản thân và cả không hứng thú ra ngoài gặp mặt bạn bè. Tôi dễ nổi nóng với những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người nhà. Từ một cô nàng vui vẻ, luôn tươi cười hào hứng tôi dần trở nên trầm tĩnh, sống lầm lũi như một chiếc bóng. Tôi đã đánh mất bản thân mình và không còn kỳ vọng gì trong cuộc sống.
Cứ như vậy trong vài tháng cho đến khi tôi gặp lại cô bạn thân. Cô bạn ấy nhìn tôi và bảo: “Đã lâu không thấy T cười, H thích T của trước kia hay cười, nụ cười luôn khiến người khác thấy yêu đời”. Câu nói ấy như khiến tôi bừng tỉnh, những cảm xúc cuộn trào và tự hỏi cô bé hay cười ngày xưa đâu mất rồi. Tôi muốn tìm lại tôi của ngày xưa vui vẻ nồng nhiệt và mạnh mẽ sống. Tôi không thể đổ lỗi cho tuổi tác và lấy lý do tuổi tác để tiếp tục sống những ngày tháng vô vị, lãng phí thời gian như vậy thêm nữa.
Tôi bắt đầu điều chỉnh lại tinh thần, cảm xúc của mình, lập ra kế hoạch mới. Tôi không con thức khuya và dậy sớm hơn để đón chào một ngày mới với những bài tập thể dục nhẹ nhàng. Tôi học thêm kiến thức mới và bắt đầu tìm kiếm công việc.
Dù là 30 thì không có gì là muộn để bắt đầu lại, cơ hội vẫn luôn ở đó chờ tôi chỉ là bản thân mình không đủ mạnh mẽ đến nắm lấy. Khoảng thời gian khủng hoảng tuổi trưởng thành ai cũng sẽ một lần phải trải qua vậy nên chúng ta có thể nghĩ một chút để lấy lại bình tĩnh rồi tự tin đi tiếp. Chỉ khi chính mình vượt qua thì mới thêm trân trọng cuộc sống này.
© Ánh Dương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ở Nơi Đó, Anh Cũng Mong Em Được Hạnh Phúc Đúng Không | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.






