Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân, chúng ta từng ở bên nhau

2025-10-28 19:00

Tác giả: Nguiz Azhug


blogradio.vn - Thanh xuân của tôi khi đó đơn giản chỉ là thế: một người để chờ, một nụ cười để nhớ, và một cái tên để bật lên trong tim mỗi khi ai đó hỏi “Cậu thích ai?”

***

Có những buổi chiều mùa hạ, gió lùa qua khung cửa sổ lớp học, mang theo mùi nắng vàng ươm và hương hoa phượng thoang thoảng. Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc ấy – khoảnh khắc mà ánh mắt cậu bắt gặp ánh mắt tôi giữa hàng chục cái nhìn khác, và bỗng nhiên trái tim như lỡ một nhịp.

Chúng tôi học chung lớp suốt ba năm cấp ba, nhưng thật lạ, phải đến năm cuối, khi ai cũng vội vàng lo thi cử, tôi mới thật sự để ý đến cậu. Cậu cao, gầy, nụ cười lúc nào cũng hồn nhiên như nắng đầu hạ. Tôi nhớ ngày đầu tiên nhóm học chung được lập, cậu ngồi đối diện, cúi xuống làm bài, tóc rũ xuống trán, và mỗi lần ngẩng lên lại vô tình chạm phải ánh mắt tôi.

“Này, bài này cậu làm sao?” – cậu đưa vở sang, giọng nhẹ như một cơn gió.

“Tớ… tớ chưa làm kịp.” – Tôi bối rối, vội lật sách để che đi gò má nóng bừng.

“Vậy thì làm cùng tớ nhé.” – Cậu cười, nụ cười khiến cả khoảng trời trước mặt tôi sáng hơn.

Từ hôm ấy, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Ban đầu chỉ là trao đổi bài vở, rồi dần dần trở thành những câu chuyện vu vơ về bộ phim vừa xem, quán trà sữa mới mở hay chuyện con mèo hàng xóm. Tôi bắt đầu mong chờ những tiết học có cậu, những lần vô tình được ngồi cạnh, thậm chí cả những tin nhắn “Cậu làm bài chưa?” vào đêm muộn.

Thanh xuân của tôi khi đó đơn giản chỉ là thế: một người để chờ, một nụ cười để nhớ, và một cái tên để bật lên trong tim mỗi khi ai đó hỏi “Cậu thích ai?”

Có một lần, sau buổi học thêm, chúng tôi cùng nhau đi bộ về. Đường phố mùa hè vắng lạ, chỉ còn ánh đèn vàng trải dài trên con đường. Tôi và cậu nói về tương lai – nơi cậu mơ ước trở thành kỹ sư xây dựng, còn tôi muốn học ngành sư phạm.

“Có thể sau này mình sẽ học ở hai thành phố khác nhau.” – Tôi nói khẽ.

“Ừ. Nhưng mà…” – Cậu ngập ngừng, rồi mỉm cười – “Thanh xuân của mình vẫn đang ở đây mà, phải không?”

Câu nói ấy đã ở lại trong tôi rất lâu.

Nhưng thanh xuân vốn là một cuốn sách có số trang hữu hạn. Chỉ còn vài tuần nữa là kỳ thi tốt nghiệp, ai cũng bận rộn. Chúng tôi vẫn nói chuyện, nhưng những buổi đi bộ về chung, những câu chuyện vu vơ ít dần. Có hôm, tôi nhìn cậu từ xa, giữa đám bạn nam ồn ào, chợt thấy khoảng cách như dài ra.

Ngày cuối cùng của năm học, sân trường rợp hoa phượng đỏ. Tôi và cậu cùng chụp chung một tấm ảnh. Cậu khoác vai tôi, nụ cười vẫn rạng rỡ, còn tôi cố giấu sự run rẩy trong lòng. Tôi đã muốn nói “Tớ thích cậu” biết bao, nhưng rồi lại im lặng.

Rồi chúng tôi mỗi người một nơi. Ban đầu còn nhắn tin, hỏi thăm, nhưng dần dần, những cuộc trò chuyện thưa thớt rồi biến mất. Thỉnh thoảng, khi nghe một bài hát cũ, tôi lại nhớ về khoảng sân trường rợp nắng, nhớ cái cách cậu nghiêng đầu cười, và nhớ câu nói năm nào: “Thanh xuân của mình vẫn đang ở đây mà, phải không?”

Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi hiểu rằng thanh xuân không phải lúc nào cũng có một kết thúc trọn vẹn. Đôi khi, nó chỉ là một đoạn đường ngắn, nhưng đủ để ta nhớ cả đời.

Cậu – người đã cho tôi biết thế nào là rung động đầu đời – mãi là một phần ký ức đẹp nhất. Và tôi tin, ở đâu đó, khi nhớ về tuổi 17 của mình, cậu cũng sẽ nhớ đến một cô bạn từng đỏ mặt chỉ vì bắt gặp ánh mắt cậu trong buổi chiều mùa hạ năm ấy.

© Nguiz Azhug - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cảm Ơn Vì Đã Từng Đến | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

back to top