Trưởng thành đáng giá bao nhiêu?
2023-03-08 01:25
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - Trưởng thành khiến người ta gồng gánh trong mình quá nhiều những cảm xúc mệt mỏi. Âu cũng là do bản thân muốn trốn chạy khỏi thực tế đang quá đỗi phũ phàng, không hẳn là hèn nhát nhưng cũng chưa đủ cứng cỏi để gọi đó là trưởng thành.
***
Đôi khi tự hỏi liệu trưởng thành đáng giá bao nhiêu? Nếu được giá thì bản thân sẽ cam tâm đem cân để bán. Có những thứ, khi còn bé cứ ước mơ lớn lên một chút sẽ thực hiện cho được bằng mọi giá, sẽ tự tay mua cái kẹo, viên bi, sẽ tự chạy xe đến trường, sẽ tự ra ngoài nhưng không cần sự cho phép,… Nhưng khi đã đủ lớn để có thể “tự chủ” mọi vấn đề, bản thân lại muốn co lại đôi phần để được nuông chiều như lúc nhỏ.
Chiếc kẹo muốn mua cũng đã mua được, nhưng sao nó chẳng ngọt ngào như những ngày xưa cũ. Chắc có lẽ, con người ta đã thấm thía đủ những dư vị của lòng người nên điều cũ cũng đã dần nhạt, nhạt vị ngọt ngào nhưng sao cái gì cũng toàn vị mặn đắng, chua ngoa?
Trái đất cứ xoay vòng nên con người ta cũng không ngừng thay đổi, có người vì những chuyện cũ chưa nguôi nên tâm tình cũng trở nên trầm lặng, khiêm nhường. Có người chọn chốn tình trường để làm trò chơi tiêu khiển hay chiến tích trong những cuộc trò chuyện phiếm, họ mặc kệ những người vì họ mà dụng tâm gầy dựng đêm ngày, rồi họ bảo đó là dĩ nhiên nên cứ mặc định giá trị của bản thân cao hơn đối phương đôi chút. Bùn lầy là nơi nuôi dưỡng sen can trường, nhưng người đời cứ mặc nhiên hoa sen vượt qua số phận để can trường vươn mình đón nắng. Thật phũ phàng vì những điều ta nghe, ta thấy chỉ là những điều đẹp đẽ mà chủ tâm ai đó muốn phơi bày để khoe mẽ với thế gian.
Điều gì khiến người ta có thể vượt qua những mệt mỏi, có thể là do họ đã quá quen với cảm giác ấy nên họ có thể phớt lờ nó quá đỗi nhẹ nhàng. Thử hỏi, ai không muốn trong tâm mình được thảnh thơi? Nhưng cuộc sống đơn thuần đâu ai được ưu ái cho những điều dễ dàng thoải mái. Nếu để ý một chút, ta sẽ thấy có những thứ bắt đầu nhưng cũng đồng thời là kết thúc. Một vòng tròn bắt đầu từ dấu chấm, và dấu chấm cũng chính là kết thúc cho một câu chuyện dù vui hay buồn. Biết đặt mình vào đúng vị trí, bản thân sẽ trở nên có giá trị với những điều ta mong muốn, đừng gồng mình vì những thứ tưởng nhưng chắc chắn nhưng khi nhìn lại sao thấy quá đỗi lưng chừng.
Vài điều nhỏ nhoi còn sót lại sau chừng ấy thanh xuân có lẽ là những kỷ niệm ta đánh đổi qua đôi lần vụn vỡ. Đôi bàn tay bé nhỏ đang vào nhau lại tạo ra một vòng tay lớn, đủ lớn để ôm trọn một nỗi buồn to tác.
Nếu nước mắt có thể vẽ thành tranh thì bức tranh ấy chắc sẽ nhuốm buồn màu của đỗ nát, suy tàn. Con người ta như một nhành hoa hồng dại, được nâng niu thì trở nên mĩ miều, kiêu hãnh, Còn nếu cam chịu ở chốn hoang dại thì trở nên gai góc không ưa người. Suy cho cùng, những gì vượt qua giông bão lúc nào cũng được xem là thứ can trường, cứng cỏi…nhưng nếu dừng lại vài giây để hỏi nếu gục ngã, chênh vênh thì ai sẽ đủ lòng thành đứng lại suy xét rõ tường mọi nguồn cơn?
Chậm đi đôi phần ta đủ thời gian để không phải nói lên hai từ “giá như”, nhưng nếu những điều sai trái không xảy ra ta vĩnh viễn sẽ thấy nó thật mơ hồ, vốn dĩ sứ mệnh của ta trong cuộc đời là nếm trải những điều mới mẻ, cẩn thận chi li từng tí sẽ chẳng bao giờ có những bài học được mang vào sách vở hay nhà trường. Trường học dạy những kiến thức hàn lâm, còn trường đời dạy người ta cách dụng tâm để cạnh người. Không thể phô trương tình thương khi ở cạnh kẻ dối trá, điêu ngoa, cũng chẳng thể thờ ơ, lạnh nhạt với kẻ vì ta mà yêu quý, trân trọng hết lòng.
Hoa dại bên đường đâu cần ai thương hại, chỉ cần người không nhẫn tâm chà đạp là hoa đã cảm kích vô cùng. Đôi khi trong cuộc sống, thứ ta mong mỏi nhiều nhất không phải là được ai đó yêu thương thật nhiều, mà là chỉ cần ai đó không xem thường những gì ta mang đến là cũng đủ nhẹ lòng và thỏa bao kỳ vọng.
Một nhà thơ không cần ai đó tấm tắc khen tác phẩm mình hàng giờ liền, tác giả chỉ cần họ hiểu những dụng tâm trong thơ chính là những điều họ muốn trút ra từ tận sâu trong nghĩ suy, họ viết ra để nhẹ lòng chứ thật tâm không phải cần ai khen ngợi.
Trưởng thành khiến người ta gồng gánh trong mình quá nhiều những cảm xúc mệt mỏi. Len lỏi vào tâm tư ta không phải những thứ hào nhoáng thị thành mà là khung cảnh một Sài Gòn thật tĩnh lặng, chọn một góc trong quán trà chanh ngồi lặng im nghe bao điều vỗ về trong tiềm thức. Ta miên man vào những cõi mộng mị tưởng chừng mãi mãi chẳng khi nào được tái hiện trong cuộc sống hằng ngày, gạt tay thấy khóe mắt cay xè ta nhận ra bản thân chưa bao giờ cứng cỏi, ta chỉ mang vỏ bọc gai góc bên mình để mong ai đó không thương hại mà ban phát chút yêu thương.
Âu cũng là do bản thân muốn trốn chạy khỏi thực tế đang quá đỗi phũ phàng, không hẳn là hèn nhát nhưng cũng chưa đủ cứng cỏi để gọi đó là trưởng thành. Bởi người trưởng thành là người dám yêu cũng dám buông bỏ những gòng xích của mối quan hệ cũ, họ không đeo gông cùm bi lụy từ chuyện cũ qua những chuyện mới bắt đầu, và hơn cả họ nhắc về quá khứ như một quyển sách đã nát nhàu, xếp gọn vào hộc bàn để mặc thời gian phủ mờ từng trang.
Thời gian mỗi ngày trôi qua cũng 24 giờ nhưng cảm xúc của ta lại không tuân theo quy luật ấy, tâm tư ta thay đổi qua những gì nhìn thấy cũng như những chuyện tận tai nghe. Đôi khi bản thân phải học cách hững hờ vì nếu cứ ôm đồm mọi thứ thì chẳng phút nào được thảnh thơi, chuyện vui sẽ khiến bản thân cười ngay lập tức, còn chuyện buồn cứ như ly rượu càng uống càng ngon, còn say thì âm thầm ngấm vào tâm can trong mỗi đêm trường.
Giá cuộc đời ta là một máy tính được lập trình, chỉ đủ lưu những niềm vui còn nỗi buồn sẽ mất đi sau mỗi lần restart. Cuộc sống sẽ chỉ chất chứa những mảng màu tươi vui hay giai điệu rộn ràng của cuộc sống, cứ mặc nhiên tua qua những thước phim buồn héo hắt để đón nhận những viễn cảnh mới mẻ, nhẹ nhàng. Hay đơn giản, cuộc sống như một cánh rừng sâu thẩm, không ồn ào chỉ âm thầm nuôi lớn, rừng sẽ trở nên tươi mới, dồi dào sau những đợt mưa kéo dài cả ngày, chim muông lại quay về tổ, cây cối lại đâm chồi nảy lộc đón nhận những sự sống mới. Lúc ấy, lòng ta nở ra như những đóa hoa rộn ràng ban sớm, hoa toả hương còn ta toả ra khí chất của “trưởng thành”.
© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn
Xem thêm: Khi bạn thay đổi thế giới tự khắc đổi thay l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

















