Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa đến nhẹ nhàng và ra đi cũng vội vàng

2022-10-21 01:25

Tác giả: Huỳnh Phúc Hậu


blogradio.vn - Tưởng chừng mưa ghé qua để xoa dịu tâm can sau những cuộc tình đến rồi đi trong quá khứ, ai ngờ mưa đến nhẹ nhàng ra đi cũng vội vàng như cách mới yêu đã thành cũ.

***

Nếu ai đó hỏi, bạn thích gì trong cuộc sống? Có lẽ câu trả lời đầu tiên sẽ là mưa. Cũng không biết từ khi nào, cơn mưa lại rót vào tâm trí ta niềm yêu thương khó tả. Mưa có lúc đến bất chợt rồi vội đi như kéo người ta vào miền của nỗi nhớ, có ai chưa từng yêu những cơn mưa đâu. Vì mưa cứ chiều lòng người những lúc người ta muốn gột rửa mớ cảm xúc tiêu cực trong đầu, mưa kéo đến phủ một màu trắng xoá rồi lướt qua nhau ta như chưa từng tồn tại, cũng không hiểu mưa chiều lòng ta hay lòng người nào đó ngoài thế giới bao la kia nữa.

Khi có quá nhiều nỗi đau, tôi chọn cơn mưa làm nơi ẩn nấp. Có người bảo, hãy yêu bản thân mình, đừng đi trong mưa rồi khóc để không ai biết bạn yếu mềm. Biết chứ, mưa biết bạn yếu mềm nên cứ thế nâng niu, chở che những cảm xúc trong bạn. Mưa xoa dịu tâm hồn kẻ tổn thương bằng âm thanh rỉ rả liên hồi, mưa giúp bạn giấu bản thân bằng những giọt bi luỵ không thôi tạc vào trong khóe mắt. Bạn cô đơn giữa màn mưa như chính mưa cũng cô đơn trong cuộc đời mình vậy.

Mưa là khúc nhạc giúp bản thân được thoải mái. Đôi khi tâm trạng đang bộn bề với bao việc cần lo nghĩ, Sài Gòn kéo nhẹ một áng mây xám xịt che rợp trên đầu và mưa cứ thế đến vuốt ve kẻ chán trường. Bản thân lại thấy bao nhiêu muộn phiền giống như cũng trôi tuột đâu mất, bao nhiêu cảm xúc bi oan ùa về một cách nhẹ nhàng chứ không còn dồn dập bủa vây như cách chúng đã từng. Nỗi buồn có bao giờ nên thơ đến thế nếu không có mưa về, một khúc nhạc buồn những lúc bạn cô đơn có sức mạnh chữa lành diệu kỳ đến lạ.

Nhưng mưa cũng có lúc hờn dỗi ai rồi kéo về không đúng lúc, mưa vỡ oà một trận vào sáng làm những ai đi làm cũng tả tơi co rúm. Đi ra ngoài giữa màn mưa, nghĩ về mưa rồi suy tư về bản thân là thứ cảm xúc dễ làm người ta tuổi hờn hơn cả. Có người thì chăn ấm nệm êm những khi như vậy, còn bản thân lại phải đội mưa để kiếm kế mưu sinh mỗi ngày. Mưa cứ vô tình thúc vào ta từng luồng lạnh lẽo thấu tận xương tuỷ, nhìn những gánh hàng rong được che bằng lớp ni-lông tạm bợ, các cô chứ khéo mình co ro trong tấm áo mưa mỏng toanh thử hỏi ai không khắc khoải, chạnh lòng. Nhìn thấy người mẹ bận chiếc áo mưa hở chân còn đứa con ngồi sau núp vào tà áo bao nhiêu cảm xúc tưởng chừng cất mãi góc tuổi thơ bỗng tràn trề trong trí nhớ, gió mưa cứ mặc kệ, mẹ ngược gió đưa con đến trường để tìm yên bình trong con chữ.

Mưa đôi khi hững hờ, chóng vánh như những cuộc tình đã qua. Khi bản thân chưa kịp nhận ra mưa đã gõ cửa thì tự bao giờ nó cũng biến mất vào không trung, mưa giống như chưa từng xuất hiện chỉ để lại vài giọt lất phất trên cửa kín của nhà. Tưởng chừng mưa ghé qua để xoa dịu tâm can sau những cuộc tình đến rồi đi trong quá khứ, ai ngờ mưa đến nhẹ nhàng ra đi cũng vội vàng như cách mới yêu đã thành cũ. Lúc này trong mưa thật lạ, như vội vàng đến để an ủi ta nhưng vì bận nuôi dưỡng cảm xúc gì đó ngoài kia mà phớt lờ kẻ cô độc. Chắc mưa khẽ nhắc rằng, tình cảm cũng như mưa, ta tưởng ôm trọn được mưa vào lòng nhưng thật ra thì không, thứ ta thấy chỉ là mưa nhưng giá trị của mưa là ở cảm xúc. Ta có quyền vấn vương những chuyện cũ nhưng không ưu tiên nó lên hàng đầu, mưa không phải dành cho riêng mình nên chỉ có thể ghé ngang một chút để nhắc rằng đừng mãi bận tâm bao điều đã cũ.

© huỳnh phúc hậu - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời | Radio Tâm Sự

Huỳnh Phúc Hậu

Có mắt mà không nhìn thấy vẻ đẹp, có tai mà không thấy điều hay, có trái tim mà không thấy chân lý, chưa cảm kích thì chưa thể cháy hết mình (Totto Chan bên cửa sổ).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top