Nỗi buồn xanh thẳm
2022-09-17 01:30
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - An cũng không biết bản thân mình có yêu thêm ai nữa, nhưng có lẽ tất cả kỷ niệm về anh An sẽ đem cất vào một góc thật trang trọng trong lòng mình, căn nhà và khu vườn An vẫn sẽ vun vén như cách anh đã từng chăm bẵm. An chọn cho mình một nỗi buồn thật xanh thẳm, không bám chút tịch liêu trong kiếp người cô quạnh. An sẽ như anh sống một cuộc sống thật ấm áp đối đãi với những cảm xúc thật nhẹ nhàng mặc cho dòng đời cứ đổ về, vùi dập.
***
Nhìn quanh căn phòng bốn bề trống trãi, An tự nhủ lòng có đến thì sẽ đi. Chỉ là An thấy tiếc một chút gì còn rơi dài trong thanh âm của quá khứ. Nhặt nhạnh từng chút yêu thương vụn vỡ rồi đưa tay lau nhẹ dòng nước mắt không biết từ đâu lại trực trào. Mưa mùa này réo rắt làm lung lay những tán phượng vì rì rào mùa thay lá, mưa chở người ta về những miền xanh thẳm, miền ưu tư chưa chạm gót chân người.
Những ngày bình yên, An cùng anh thức dậy trong căn nhà xung quanh là những bụi hoa hồng gai anh An về từ mọi miền đất nước. Lay anh thức dậy mỗi sáng không phải là tiếng đồng hồ báo thức cũng không phải An, mà là tiếng bầy cá đớp nước đang đợi anh cho ăn. An chuẩn bị bữa sáng còn anh thì thay cư mải mê mân mê những điều anh vun vén. An nhớ có lần An ghen tuông rồi bảo.
- Anh yêu chúng hơn yêu cả em rồi.
Anh cười cười:
- Gì đây cô gái, ghen à?
Lúc đó An nhún vai rồi quay mặt đi để mặc anh với tình yêu to bự. An không ghen, chỉ là An muốn mình lúc nào cũng nhỏ bé trong mắt anh, nên cứ hỏi những câu như thế trong những ngày bên nhau. Mùa nắng, mùa mưa cứ nối tiếp nhau như sợi dây tình mong manh nhưng bền bỉ.
Căn nhà hôm nào An tưởng chật, hoá ra lại rộng vô cùng vì nó chất đầy cả những yêu thương của hai người trong những năm tháng ấy. Ánh trăng treo tít trên ngọn me, An cùng anh quay quần bên bàn trà trong ánh vàng soi rọi, anh lại kể An nghe về việc ở công ty, về những loại cây anh sẽ trồng thêm trong khu vườn vốn đầy hết những loài cây khi xin được trong chuyến công tác vài ngày tới ở miền Tây.
Chưa bao giờ An nghe anh nói về sự mệt mỏi của bản thân anh, An biết không phải vì anh không mệt mà là vì anh chỉ muốn An được yên bình ngồi cạnh anh như sau những điều phiền muộn, anh không muốn An cùng anh gánh vác sự âu lo vì vốn An không phải là gió có thể đẩy muộn phiền đi xa chốn yên bình này.
Hồi còn sinh viên, An gặp anh đôi lần trong thư viện, lúc đó An thấy thích anh một chút vì trông anh rất hiền mà cũng có chút cô đơn. An chỉ thấy anh chăm chăm đọc một quyển sách mỗi lần chạm mặt, à mà không…phải là những lần An nhìn trộm anh tận cuối dãy bàn.
Rồi một hôm, An vô tình ngồi cạnh anh trong một buổi tọa đàm về kỹ năng xin việc khi ra trường, được nhìn anh gần thêm tí nữa, An thẹn thùng trong cả buổi, cứ ngồi im như bức tượng gỗ ai mang đến trưng bày. Trong lúc điểm danh, ban tổ chức phát phiếu thông tin để mọi người có thể điền thông tin vào đấy, An loay hoay tìm cây bút thì anh nhẹ nhàng.
- Cho bạn mượn này.
Vài giây An đứng hình nhưng cũng phải viết vội để nộp lại cho ban tổ chức chương trình, khi ngước lên thì anh đã đi xa tít tận phía cổng của khu hội trường. An mừng thầm trong bụng vì đã được anh trao món quà định ước bất đắc dĩ, An cười thầm nhưng sao cứ thấy lân lân tận đáy lòng.
Bắt đầu một học kỳ mới, An bất ngờ được học cùng anh trong một học phần môn lý luận. An bẽn lẽn chọn cho mình góc cuối cùng phía trong của dãy bàn ngay lối ra vào của lớp, An vốn như vậy cứ e thẹn mong manh như giọt sương sớm chạm vào là vỡ tan tành. Rồi anh tiến vào, anh hỏi.
- Cho mình ngồi đây được không?
An không đáp chỉ khẻ gật đầu rồi nhích mình vào trong gốc, anh lại chọn cách ngồi ở tận đầu bàn để An có thể thoải mái nhích qua bên anh một chút. An nói:
- Tui trả ông cây viết.
Anh bảo không cần, vì anh vốn cũng không cần viết gì nhiều. An cũng không nghĩ gì, ôm trọn cây viết ấy vào lòng để hoạ những giấc mơ thật đẹp.
An vốn là người có trí nhớ rất tốt, anh không dùng viết nhưng mọi thứ anh có thể nhớ rành rạnh không thiếu cũng chẳng thừa. Có lần An bảo anh chỉ cho mình bí quyết.
- Nhớ em anh còn làm được.
Sau những ngày học chung như thế, anh cũng dần quan tâm An hơn, có khi là ly trà sữa mua ở căn-tin trường, có lúc là cái bánh mì mua trước cổng, có khi là những buổi anh lén đưa An kết quả làm bài trong những lần kiểm tra bất ngờ không báo trước. Cả hai cứ thế mà về chung một nhà.
Đằng xa, những áng mây xám xịt kéo đâu về như gột rửa nội tâm của con người vừa vụn vỡ.
- Anh đi nha.
Là câu nói cuối cùng An được nghe anh thỏ thẻ vào tai mình lúc An ôm anh từ biệt. An đâu biết đó là lần cuối cùng trong đời An được ôm anh như thế, nếu biết An đã ghì anh vào lòng, siết chặt anh nhiều hơn và giấu kỹ chiếc va li để anh khỏi phải xa mình.
An giật mình vì tiếng tán phượng va vào cửa sổ làm nát bét tan tành, tiếng đổ nát giòn tan như cứa vào từng tế bào, len và từng giọt máu. Giá như lúc anh đi, An nhỏ bé níu rì chân anh lại thì mọi thứ vẫn nguyên vẹn như lúc đầu, giá như con sông sâu nơi anh công tác cũng hiền hoà thì đâu làm mất đi một người yêu hoa lá, yêu An.
Ngày An nhận tin người yêu mình mất, An ngã quỵ xuống bụi hồng gai nhưng không chút gì đau đớn, chân An rướm máu nhưng chẳng thấy chút gì vì máu tuôn trào ở con tim mới là vết thương đang kêu gào trong vô vọng. Tiếng nấc trong An bây giờ cũng viển vông như muốn anh quay về bên cạnh để vun vén khu vườn hồng, An không thể khóc, không thể thốt lên lời oán thán thấu trời, thứ cảm giác gì đó bủa vây An kéo cô vào miền vực thẳm.
Mưa của hôm nay khác hơn mọi cơn mưa nào trong quá khứ, An chơi vơi đang gặm nhấm nỗi cô quạnh nơi anh từng cho An một thứ tình cảm trong lành. Giá mà lúc này vạt nắng xuyên qua tán cây rồi len vào rèm cửa để trả anh về thực tại, An sẽ chằng nhún vai hay hờn giận vô cớ mà An sẽ hỏi anh về những việc đã làm anh buồn lòng, An sẽ nghe anh kể bao nỗi niềm trong cuộc sống. An mong manh với anh còn anh thì mong manh giữa dòng đời nghiệt ngã.
An cũng không biết bản thân mình có yêu thêm ai nữa, nhưng có lẽ tất cả kỷ niệm về anh An sẽ đem cất vào một góc thật trang trọng trong lòng mình, căn nhà và khu vườn An vẫn sẽ vun vén như cách anh đã từng chăm bẵm. An chọn cho mình một nỗi buồn thật xanh thẳm, không bám chút tịch liêu trong kiếp người cô quạnh. An sẽ như anh sống một cuộc sống thật ấm áp đối đãi với những cảm xúc thật nhẹ nhàng mặc cho dòng đời cứ đổ về, vùi dập.
© huỳnh phúc hậu - blogradio.vn
Xem thêm: Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
















