Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi buồn xanh thẳm

2022-09-17 01:30

Tác giả: Huỳnh Phúc Hậu


blogradio.vn - An cũng không biết bản thân mình có yêu thêm ai nữa, nhưng có lẽ tất cả kỷ niệm về anh An sẽ đem cất vào một góc thật trang trọng trong lòng mình, căn nhà và khu vườn An vẫn sẽ vun vén như cách anh đã từng chăm bẵm. An chọn cho mình một nỗi buồn thật xanh thẳm, không bám chút tịch liêu trong kiếp người cô quạnh. An sẽ như anh sống một cuộc sống thật ấm áp đối đãi với những cảm xúc thật nhẹ nhàng mặc cho dòng đời cứ đổ về, vùi dập.

***

Nhìn quanh căn phòng bốn bề trống trãi, An tự nhủ lòng có đến thì sẽ đi. Chỉ là An thấy tiếc một chút gì còn rơi dài trong thanh âm của quá khứ. Nhặt nhạnh từng chút yêu thương vụn vỡ rồi đưa tay lau nhẹ dòng nước mắt không biết từ đâu lại trực trào. Mưa mùa này réo rắt làm lung lay những tán phượng vì rì rào mùa thay lá, mưa chở người ta về những miền xanh thẳm, miền ưu tư chưa chạm gót chân người.

Những ngày bình yên, An cùng anh thức dậy trong căn nhà xung quanh là những bụi hoa hồng gai anh An về từ mọi miền đất nước. Lay anh thức dậy mỗi sáng không phải là tiếng đồng hồ báo thức cũng không phải An, mà là tiếng bầy cá đớp nước đang đợi anh cho ăn. An chuẩn bị bữa sáng còn anh thì thay cư mải mê mân mê những điều anh vun vén. An nhớ có lần An ghen tuông rồi bảo.

- Anh yêu chúng hơn yêu cả em rồi.

Anh cười cười:

- Gì đây cô gái, ghen à?

Lúc đó An nhún vai rồi quay mặt đi để mặc anh với tình yêu to bự. An không ghen, chỉ là An muốn mình lúc nào cũng nhỏ bé trong mắt anh, nên cứ hỏi những câu như thế trong những ngày bên nhau. Mùa nắng, mùa mưa cứ nối tiếp nhau như sợi dây tình mong manh nhưng bền bỉ. 

em_1

Căn nhà hôm nào An tưởng chật, hoá ra lại rộng vô cùng vì nó chất đầy cả những yêu thương của hai người trong những năm tháng ấy. Ánh trăng treo tít trên ngọn me, An cùng anh quay quần bên bàn trà trong ánh vàng soi rọi, anh lại kể An nghe về việc ở công ty, về những loại cây anh sẽ trồng thêm trong khu vườn vốn đầy hết những loài cây khi xin được trong chuyến công tác vài ngày tới ở miền Tây. 

Chưa bao giờ An nghe anh nói về sự mệt mỏi của bản thân anh, An biết không phải vì anh không mệt mà là vì anh chỉ muốn An được yên bình ngồi cạnh anh như sau những điều phiền muộn, anh không muốn An cùng anh gánh vác sự âu lo vì vốn An không phải là gió có thể đẩy muộn phiền đi xa chốn yên bình này.

Hồi còn sinh viên, An gặp anh đôi lần trong thư viện, lúc đó An thấy thích anh một chút vì trông anh rất hiền mà cũng có chút cô đơn. An chỉ thấy anh chăm chăm đọc một quyển sách mỗi lần chạm mặt, à mà không…phải là những lần An nhìn trộm anh tận cuối dãy bàn. 

Rồi một hôm, An vô tình ngồi cạnh anh trong một buổi tọa đàm về kỹ năng xin việc khi ra trường, được nhìn anh gần thêm tí nữa, An thẹn thùng trong cả buổi, cứ ngồi im như bức tượng gỗ ai mang đến trưng bày. Trong lúc điểm danh, ban tổ chức phát phiếu thông tin để mọi người có thể điền thông tin vào đấy, An loay hoay tìm cây bút thì anh nhẹ nhàng.

-  Cho bạn mượn này.

Vài giây An đứng hình nhưng cũng phải viết vội để nộp lại cho ban tổ chức chương trình, khi ngước lên thì anh đã đi xa tít tận phía cổng của khu hội trường. An mừng thầm trong bụng vì đã được anh trao món quà định ước bất đắc dĩ, An cười thầm nhưng sao cứ thấy lân lân tận đáy lòng.

em_5

Bắt đầu một học kỳ mới, An bất ngờ được học cùng anh trong một học phần môn lý luận. An bẽn lẽn chọn cho mình góc cuối cùng phía trong của dãy bàn ngay lối ra vào của lớp, An vốn như vậy cứ e thẹn mong manh như giọt sương sớm chạm vào là vỡ tan tành. Rồi anh tiến vào, anh hỏi.

- Cho mình ngồi đây được không?

An không đáp chỉ khẻ gật đầu rồi nhích mình vào trong gốc, anh lại chọn cách ngồi ở tận đầu bàn để An có thể thoải mái nhích qua bên anh một chút. An nói:

- Tui trả ông cây viết.

Anh bảo không cần, vì anh vốn cũng không cần viết gì nhiều. An cũng không nghĩ gì, ôm trọn cây viết ấy vào lòng để hoạ những giấc mơ thật đẹp.

An vốn là người có trí nhớ rất tốt, anh không dùng viết nhưng mọi thứ anh có thể nhớ rành rạnh không thiếu cũng chẳng thừa. Có lần An bảo anh chỉ cho mình bí quyết.

- Nhớ em anh còn làm được.

Sau những ngày học chung như thế, anh cũng dần quan tâm An hơn, có khi là ly trà sữa mua ở căn-tin trường, có lúc là cái bánh mì mua trước cổng, có khi là những buổi anh lén đưa An kết quả làm bài trong những lần kiểm tra bất ngờ không báo trước. Cả hai cứ thế mà về chung một nhà.

Đằng xa, những áng mây xám xịt kéo đâu về như gột rửa nội tâm của con người vừa vụn vỡ.

- Anh đi nha.

Là câu nói cuối cùng An được nghe anh thỏ thẻ vào tai mình lúc An ôm anh từ biệt. An đâu biết đó là lần cuối cùng trong đời An được ôm anh như thế, nếu biết An đã ghì anh vào lòng, siết chặt anh nhiều hơn và giấu kỹ chiếc va li để anh khỏi phải xa mình. 

em_8

An giật mình vì tiếng tán phượng va vào cửa sổ làm nát bét tan tành, tiếng đổ nát giòn tan như cứa vào từng tế bào, len và từng giọt máu. Giá như lúc anh đi, An nhỏ bé níu rì chân anh lại thì mọi thứ vẫn nguyên vẹn như lúc đầu, giá như con sông sâu nơi anh công tác cũng hiền hoà thì đâu làm mất đi một người yêu hoa lá, yêu An.

Ngày An nhận tin người yêu mình mất, An ngã quỵ xuống bụi hồng gai nhưng không chút gì đau đớn, chân An rướm máu nhưng chẳng thấy chút gì vì máu tuôn trào ở con tim mới là vết thương đang kêu gào trong vô vọng. Tiếng nấc trong An bây giờ cũng viển vông như muốn anh quay về bên cạnh để vun vén khu vườn hồng, An không thể khóc, không thể thốt lên lời oán thán thấu trời, thứ cảm giác gì đó bủa vây An kéo cô vào miền vực thẳm.

Mưa của hôm nay khác hơn mọi cơn mưa nào trong quá khứ, An chơi vơi đang gặm nhấm nỗi cô quạnh nơi anh từng cho An một thứ tình cảm trong lành. Giá mà lúc này vạt nắng xuyên qua tán cây rồi len vào rèm cửa để trả anh về thực tại, An sẽ chằng nhún vai hay hờn giận vô cớ mà An sẽ hỏi anh về những việc đã làm anh buồn lòng, An sẽ nghe anh kể bao nỗi niềm trong cuộc sống. An mong manh với anh còn anh thì mong manh giữa dòng đời nghiệt ngã.

An cũng không biết bản thân mình có yêu thêm ai nữa, nhưng có lẽ tất cả kỷ niệm về anh An sẽ đem cất vào một góc thật trang trọng trong lòng mình, căn nhà và khu vườn An vẫn sẽ vun vén như cách anh đã từng chăm bẵm. An chọn cho mình một nỗi buồn thật xanh thẳm, không bám chút tịch liêu trong kiếp người cô quạnh. An sẽ như anh sống một cuộc sống thật ấm áp đối đãi với những cảm xúc thật nhẹ nhàng mặc cho dòng đời cứ đổ về, vùi dập.

© huỳnh phúc hậu - blogradio.vn

Xem thêm: Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình | Radio Tình yêu

Huỳnh Phúc Hậu

Có mắt mà không nhìn thấy vẻ đẹp, có tai mà không thấy điều hay, có trái tim mà không thấy chân lý, chưa cảm kích thì chưa thể cháy hết mình (Totto Chan bên cửa sổ).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

back to top