Cậu là ánh mặt trời thời niên thiếu trong lòng tớ
2022-09-10 01:20
Tác giả:
Trăng Sáng
blogradio.vn - Nhiều năm như vậy, tớ vẫn luôn hy vọng cậu sẽ không phát hiện ra bí mật này. Những nét mực này là tôn nghiêm của tớ, tình cảm của tớ, nước mắt, niềm vui của tớ. Tớ hi vọng cậu sẽ không bao giờ thích tớ, hi vọng cậu có một cuộc sống ấm êm hạnh phúc, mỗi ngày đều an nhàn vui vẻ. Thương chúc cậu bình an vô sự, vạn sự như ý, luôn đạt được mục tiêu của bản thân. Thương chúc cậu trải qua một đời vẫn luôn tỏa sáng rực rỡ như thời niên thiếu.
***
Gửi đến crush mười năm của tớ,
Tớ là cô gái thích thầm cậu mười năm. Vụng trộm thích cậu từ năm mười lăm tuổi, đến giờ - hai mươi lăm tuổi cuối cùng cũng hiểu thế nào là "tự thương mình sau những tháng năm thương người".
Cậu là mưa phùn mùa xuân, là nắng ấm mùa hạ, là gió nhẹ mùa thu và là hơi lạnh mùa đông. Những thứ đẹp dịu dàng ấy đặc trưng cho từng mùa nhưng lại không cho con người cơ hội nắm lấy. Trong bốn mùa mỗi năm của tớ - suốt quãng thời gian mười năm đằng đẵng ấy, từng ngõ ngách của kí ức đều được bao trùm bởi hình bóng cậu. Nhưng tớ không thể chạm tới và nếu có thể, cũng chẳng dám chạm vào.
Năm mười lăm tuổi, là học sinh lớp 10, tính tình hơi cổ quái lại còn ngại giao tiếp nên tớ có ít bạn. Cậu là người thay đổi tớ, giúp tớ bước ra khỏi cái vỏ bọc khó gần do chính tớ tạo ra. Lúc ấy, tớ ngưỡng mộ cậu, cũng từng chút thích cậu.
Cậu như ánh nắng của mặt trời ban trưa, chói chang, rực rỡ, khiến cho mắt tớ dù đau nhức cũng không bằng lòng nhắm lại, tình nguyện để bản thân bị thiêu đốt trong sự rực rỡ ấy. Nụ cười của cậu là kẹo ngọt, là mật đường, làm tớ thấy cuộc sống này thực ra cũng xinh đẹp biết bao.
Tớ vì muốn được gần cậu hơn đã đứng trước gương tập cho mình không nói lắp nữa, tập cười thật tươi, tập nói tiếng Anh cho tự nhiên vì tiếng Anh là sở trường của cậu. Tớ cũng lần đầu đi ra tiệm làm tóc nhờ người ta làm kiểu hợp với gương mặt, cũng học cách phối đồ đẹp cho bản thân, chỉ mong cậu có thể nhìn tớ nhiều hơn một chút, cũng muốn nghe cậu khen "xinh lắm" dù chỉ một lần.
Tớ cởi mở hơn, hoà đồng hơn với mọi người, trở thành người đáng yêu, dễ bắt chuyện. Lúc ấy thực sự rất tốt. Tớ phải cảm thán như thế. Trong hai chữ "mọi người" ấy có cậu, chỉ vì chính cậu. Và giờ nhìn lại, những sự thay đổi tích cực của tớ đều vô tình có sự góp mặt của cậu, tớ muốn nói, cảm ơn cậu thật nhiều. Dù cho cậu không hề biết chút gì về tình cảm của tớ, nhưng tớ thật sự rất biết ơn vì đã gặp được cậu. Tớ, thật sự đã từng rất rất thích cậu.
Tớ biết cậu cực kì giỏi Khoa học tự nhiên, lên lớp 11 cậu cũng sẽ theo ban Tự nhiên. Vì thế tớ cắn răng nhắm mắt mà ngấu nghiến môn Vật Lý - môn tớ ghét nhất, một cách điên cuồng, chỉ để được học chung ban với cậu sau bài kiểm tra chia lớp.
Thật may mắn, khổ tận cam lai - cuối cùng cũng được cùng lớp với cậu. Có trời mới biết lúc cậu đập tay với tớ vì lại được chung lớp tớ thích đến nhường nào, dường như chỉ cần một hành vi vô ý ấy thôi là tớ có thể thích cậu cả đời vậy. Khi ấy, đột nhiên tớ hoảng hốt, nếu tớ thật sự thích cậu cả đời thì phải làm sao?
Lớp 11 - nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, thời điểm các cặp đôi trong lớp, trong trường không ngần ngại nắm tay, dây dưa khắp các ghế đá dưới sân trường, tớ cũng nghe thấy "scandal" của cậu với một cô bạn bên ban Xã hội. Hôm ấy, tớ nhớ rất rõ trời không đẹp lắm, dưới tiết trời hơi âm u cậu cười khanh khách khoác vai mấy bạn nam thân thiết "Bên Xã hội miệng ngọt muốn xỉu". Lời ấy tớ dẫu cố quên cũng khó. Vì cậu, cười vui vẻ như thế mà. Tim nhói lên đứt quãng, hốc mắt cũng nong nóng, nhưng biết mình chẳng có lý do gì để chất vấn cả nên chỉ trong một khoảnh khắc, tớ lại trở về bình đạm như không.
Tớ biết, lúc dần thân với cậu hơn cũng là lúc tớ trở nên tham lam hơn cả. Được một tấc liền muốn tiến thêm hai, ba tấc. Song, lí trí kéo tớ lại. "Đừng bao giờ ngã vào tình yêu, thứ gì ngã xuống rồi cũng sẽ tan vỡ." Tớ tự nhủ trong lòng. Tớ không thể làm một con thiêu thân lao vào lửa, không thể là một người thợ lặn nghiệp dư muốn vùi sâu vào đáy biển, không thể làm một kẻ ngu muội vì tình yêu. Cậu gần như thế, là giới hạn của tớ. Tớ không thể cũng không có dũng khí vượt qua giới hạn đó. Chúng ta, làm bạn như thế này là tốt nhất.
Mỗi ngày, ngắm nhìn dáng vẻ dần trưởng thành của cậu, tớ đều thích cậu hơn một chút nhưng điều đó quá nguy hiểm với một kẻ vụng trộm. Vậy nên, hôm nay tớ thích cậu nhiều thêm một chút, ngày mai sẽ bớt thích một chút, quay về giới hạn vốn có. Chỉ có như thế tớ mới thấy an toàn, mới tiếp tục được cảm xúc thích thầm này được. Tớ, chưa bao giờ hy vọng đến ngày cậu sẽ là người xóa đi giới hạn đó, vì với tớ, đó là mộng tưởng, là thứ ước vọng xa xỉ không nên có.
Muốn thích cậu nhiều hơn một chút, nhưng lại không thể không bớt thích cậu một chút. Nhưng mà, dù chạy gấp mấy cũng không chạy nổi khỏi ái tình.
Lớp 12 của cậu là những ngày ôn thi cực nhọc, là những bữa ăn vội cho kịp lớp học thêm, là những lần nhíu mày vì sai những câu lý thuyết đơn giản hay tô lệch đáp án, là những lần cười nói ngại ngùng khi nhắc tới mấy bạn nữ bên ban Xã hội.
Những điều về cậu tớ đều nhớ. Tớ cũng không rõ thói quen để ý cậu có từ lúc nào mà không ngừng được. Tớ nghe nói cậu muốn ra Hà Nội, theo học ngành Công nghệ thông tin. Lúc đó tớ cũng nhíu mày rất nhiều, nhưng không có trách được cậu. Dù sao cũng là yêu thầm, đắng cay ngọt bùi gì cũng đều phải chịu một mình. Tớ thích cậu nhiều, tất cả mọi người đều không biết.
Cuối cùng tớ cũng đành chọn ra Hà Nội học, một lòng chỉ muốn cùng trường với cậu. Tớ lại cùng trường, cùng lớp với cậu. Lần này không phải một cái đập tay, cái ôm chầm vui sướng của cậu lúc ấy đến giờ tớ vẫn cảm thấy hơi ấm đang vờn quanh người mình. Tớ kìm lòng không được, thích cậu nhiều hơn một chút. Cậu cũng nhanh chóng tạt một gáo nước lạnh cho tớ thanh tỉnh - cậu công khai người yêu - vốn là cô gái ban Xã hội "miệng ngọt" cậu khen trước đây.
Tớ nghe cậu kể rất nhiều, cậu cũng giống tớ, thích thầm người ta. Nhưng cậu mạnh dạn hơn, tỏ tình, rồi thành đôi. Còn tớ, với cái giới hạn cũ rích ấy, cuối cùng vẫn là "bạn tốt" với cậu.
Nhiều lúc tớ cũng nghĩ, nếu tớ ương ngạnh hơn một chút, can đảm thổ lộ rằng thích cậu, liệu hai chúng ta có khả năng không? Có thể, hoặc từ đầu đã là không. Vì cậu cũng thích thầm như tớ, mà tớ đã từ chối rất nhiều người thì cậu chắc cũng vậy, cậu rồi cũng từ chối tớ thôi. Giả sử như tớ kiên trì hơn, điên cuồng hơn, công khai thích và theo đuổi cậu thì có khác không? Tớ biết cậu ăn mềm không ăn cứng, sau nhiều năm, có lẽ cậu cũng sẽ đáp lại tình cảm của tớ. Nhưng tớ sợ mình không có nhiều "can đảm" đến vậy.
Người khác xem "can đảm" là một đức tính đáng ngưỡng mộ, còn với tớ, hai chữ ấy hợp lại thành một từ khóa, trong bài đọc về "Vụng trộm thích". Từ khóa chỉ dùng được gần như một đến hai lần, không thể trả lời hết được mọi câu hỏi mà đề bài đưa ra. Vậy nên, tớ không thể dùng sự can đảm ấy được.
Hoặc có lẽ, đến khi cậu nguyện ý thích tớ, thì tớ đã không còn thích cậu, một mực tránh cậu. Khi ấy, cậu sẽ đau lòng. Một thói quen bị mất đi cậu sẽ vội đi tìm lại nhưng nhỡ lúc ấy tớ đã vuột mất khỏi tay cậu, cậu sẽ tan nát cõi lòng như tớ thôi. Vậy nên, tớ bằng lòng yên lặng thích cậu, chỉ cần cậu an ổn trưởng thành, vĩnh viễn sáng ngời như thời niên thiếu, như thế đã đủ rồi.
Những năm đại học vẫn thích cậu, dù đi làm rồi cũng vẫn thích cậu. Âm thầm mến mộ, âm thầm giúp đỡ, âm thầm chăm sóc. Những lần cậu khóc vì thất tình, say đến nôn thốc nôn tháo, tỉnh dậy lại gọi tên cô bạn ban Xã hội, tớ đều nhớ. Cậu không ăn cay, dị ứng tôm, không thích đồ ăn quá nóng, tớ nhớ rất rõ. Cậu hay quên usb dưới hộc bàn, tớ nhớ mà. Cậu có thói quen nhai kẹo cao su mỗi khi bối rối, lo lắng, tớ đều biết. Nhưng giờ những điều đó, cậu cần phải cho cô gái khác biết nữa. Bởi vì tớ từ bỏ cậu rồi, không thể thích thầm cậu mãi được.
Tớ nhận ra một điều "Trộm thích nửa đời người, chiếm được là nhờ vận may." Tớ không có vận may ấy, cũng dần nhận ra bấy lâu nay việc"thích cậu âm thầm" quá cô độc. Tớ không hạnh phúc khi mãi dõi theo một mặt trời cao vời vợi như thế. Tớ không nếm được vị ngọt của ái tình chắc do kẻ vụng dại thì không có quyền chọn lựa. Tớ dần dần buông bỏ cậu, một chút rồi lại một chút. Cuối cùng, khi đặt bút chấm hết lá thư này, tớ chắc chắn đã từ bỏ việc thích cậu.
Nhiều năm như vậy, tớ vẫn luôn hy vọng cậu sẽ không phát hiện ra bí mật này. Những nét mực này là tôn nghiêm của tớ, tình cảm của tớ, nước mắt, niềm vui của tớ. Tớ hi vọng cậu sẽ không bao giờ thích tớ, hi vọng cậu có một cuộc sống ấm êm hạnh phúc, mỗi ngày đều an nhàn vui vẻ. Thương chúc cậu bình an vô sự, vạn sự như ý, luôn đạt được mục tiêu của bản thân. Thương chúc cậu trải qua một đời vẫn luôn tỏa sáng rực rỡ như thời niên thiếu.
Tớ đã từng thích cậu, xem cậu như là mặt trời mà trân quý. Hy vọng cậu sẽ gặp được một người thích cậu nhiều như tớ, nhưng can đảm hơn tớ, không cứng nhắc và ngốc nghếch như tớ.
“Mặt trời của tớ,
Tớ là người đã thích thầm cậu mười năm,
Cảm ơn cậu vì đã trở thành mặt trời của tớ,
Xin lỗi cậu vì từ giờ không thể thích cậu nữa,
Tạm biệt cậu,
Tớ đã thích thầm cậu mười năm”.
Lá thư này mãi mãi sẽ không bao giờ đến được tay của vị thiếu niên ấy, người mà cô gái thích thầm mười năm. Tức là viết xong, cô gái sẽ đốt nó. Những tình cảm thầm mến vừa đắng vừa ngọt vừa mặn và chát đều được hóa thành tro.
Tôn nghiêm của cô gái sẽ mãi mãi giữ được, cái giữ không được là sự vụng trộm yêu thích non nớt của thuở thiếu thời, khờ dại của thanh xuân, chững chạc của tuổi trưởng thành.
© Trăng Sáng - blogradio.vn
Xem thêm: Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.









