Phát thanh xúc cảm của bạn !

Qua xuân này, con sẽ về mẹ ơi! ( Thì thầm 329)

2014-02-02 21:00

Tác giả: Cá Kho Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Mùa xuân về, tóc mẹ lại bạc thêm khi sang tuổi mới, con lại không ở nhà để lo toan giúp bố mẹ. Mẹ chịu khó giữ gìn sức khỏe, động viên bố dùng thuốc bổ con gửi về cho đều, bớt rượu bia những ngày tết, rồi qua mùa xuân này con sẽ về thôi mẹ ạ. Mẹ con mình lại đầm ấm những ngày rau cháo có nhau…

Happy new year!

Xin chào tất cả các bạn, đầu xuân, chuyên mục thì thầm bên bàn phím xin gửi lời chúc mừng một năm mới thật nhiều may mắn và thành công tới tất cả các bạn, những độc giả của chuyên mục blogviet.com.vn và nhacvietplus.com.vn nhé!  


Thì thầm 329-  Qua xuân này, con sẽ về mẹ ơi!


Mẹ à! Khi con ngồi viết những dòng này con biết là mẹ rất nhớ và mong con. Cũng mới đây thôi, con còn ở bên mẹ trong chuyến đi dự hội thảo và về thăm nhà với bố mẹ. Vậy mà bây giờ con đã ở tận xứ sở Kim Chi xa xôi, nơi có những mùa đông tuyết rơi trắng trời và băng phủ dày từng lớp nhưng cũng không làm cho con khỏi nhớ đến cái rét sương muối ở quê mình, làm cho những ngày ở nhà con chỉ muốn chui vào trong chăn thật kín và chỉ thức dậy khi ông mặt trời đã lên đến đỉnh. Hôm con đi cũng là ngày cuối cùng của năm cũ và cũng là ngày bắt đầu năm mới khiến cho con dù không còn là lần đầu đi xa mà vẫn vẫn cảm thấy ngậm ngùi và buồn bã khi phải đi khi dịp tết đến xuân về.

Qua xuân này, con sẽ về mẹ ơi! ( Thì thầm 330)

Vậy là xuân này lại thêm một cái tết con vắng nhà, thêm một tết ở xứ người với những ngày buồn tẻ và lạnh. Thiếu những khúc ca mừng xuân, những phong bao lì xì, những lời chúc, tiếng pháo rồi cả món bánh chưng dưa muối đúng vị Việt Nam. Con vẫn nhớ hũ hành nén mà mẹ vẫn muối cho cả nhà ăn mấy ngày tết. Nhớ những đêm ngồi thức trông nồi bánh chưng, nhớ những buổi chợ tết đông đúc tập nấp mà con vẫn đi với mục đích chỉ để ngắm người và tận hưởng cái không khi tết quê khi mà những thứ đó trở thành xa xỉ nơi thành phố.

Sẽ vẫn còn đó những ngày cận tết dạy sớm, nằm trong chăn nghe tiếng đi chợ sớm của các bà các chị, tiếng pháo nổ đì đẹt của mấy đứa trẻ con hàng xóm, tiếng mổ lợn với tiếng dao thớt lách cách của những nhà kế bên đang chuẩn bị cúng tất niên, những tiếng gọi nhau í ới của những đôi bạn trẻ đi chơi tết, những câu chuyện về giá cả của những mặt hàng ngày tết. Có lẽ giá trị của ngày tết bây giờ không còn nằm nhiều ở những món ăn hay những thứ đắt rẻ mà năm ở không khí đón Xuân. Nhà nhà, người người nhìn nhau hớn hở chào đón một năm mới sắp sang.

Tết năm nay, mẹ có cháu nội rồi, mẹ sẽ bận bịu hơn, tất bật hơn cho việc sắm tết và chăm cháu nên con thương mẹ tết này lại vất vả hơn những tết trước. Một phần vì con vắng nhà, một phần vì gia đình mình chào đón thêm một thành viên mới, một tương lai mới nên những lo toan, bộn bề lại đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Vì vậy mẹ nhớ giữ sức khỏe nhé, mọi thứ chuẩn bị cho cái tết này cũng tàm tạm và đủ dùng thôi, không nên cầu kì quá nhiều vì bây giờ chuyện ăn uống ngày tết cũng không quan trọng như xưa nữa.

Tết đến, xuân về là lúc đất trời giao thoa, tràn đầy nhựa sống. Là lúc mọi người sum họp quây quần, đoàn tụ để hỏi han, động viên nhau cùng vượt qua khó khăn của năm cũ và đón nhận năm mới với nhiều hi vọng tốt đẹp thì lại là lúc con vắng nhà nên con biết mẹ sẽ lại buồn, lại có những lúc thơ thẩn nhớ đến con, lại thương con xa xứ không có tết, không có bánh chưng, không có giò lụa với thịt gà… Con biết mẹ ạ, con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi hết cuộc đời mẹ vẫn dõi theo con. Mùa xuân về, tóc mẹ lại bạc thêm khi sang tuổi mới, con lại không ở nhà để lo toan giúp bố mẹ. Mẹ chịu khó giữ gìn sức khỏe, động viên bố dùng thuốc bổ con gửi về cho đều, bớt rượu bia những ngày tết, rồi qua mùa xuân này con sẽ về thôi mẹ ạ. Mẹ con mình lại đầm ấm những ngày rau cháo có nhau…

Qua xuân này, con sẽ về mẹ ơi! ( Thì thầm 330)

Con sẽ về thôi mẹ thương ơi
Dù cho cách biệt một phương trời
Hai năm chẳng dài nhưng chẳng ngắn
Rồi con sẽ về mẹ thương ơi

Xuân về hoa đua nở khắp nơi
Làm bạc thêm mái đầu của mẹ
Những nhọc nhằn trên vai mẹ gánh
Cả một đời nhưng chẳng chút kêu ca

Con hẹn mẹ mùa xuân tới không xa
Sẽ bên mẹ cả sớm trưa chiều tối
Chỉ còn qua xuân này mẹ ạ
Con sẽ về mẹ thương yêu ơi.

  • Thì thầm được gửi từ Phạm Ngọc Giao- du học sinh Hàn

Mời bạn lắng nghe thì thầm  Vu Lan, con hạnh phúc vì còn mẹ!

Thì thầm số 329 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)


http://blogviet.com.vn/truyen-online/hay-yeu-khi-con-co-the-khi-trai-tim-van-con-du-suc-de-yeu-thuong/193095

Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top