Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chút tùy hứng nho nhỏ (Người yêu hoàn mỹ, Phần 28)

2014-01-30 10:51

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Trong quá khứ gặp phải những chuyện đó, không phải cô chưa từng khổ sở, cho dù bản tính trời sinh không quen với việc hận thù nhưng cô cũng đã từng có một quãng thời gian u ám. Giống như lúc trước khi bà Tịch đưa ra đề nghị muốn thu dưỡng mình, năm ấy mười ba tuổi, phản ứng đầu tiên của Hướng Vãn chính là cự tuyệt.

***

Truyền thuyết kể rằng, năm đó khi Tử Thức Bộ viết ‘Nguyên thị truyện’, viết đến chương cuối cùng khi Nguyên thị công tử qua đời, bi thống đến mức không sao kiềm chế được, nước mắt tuôn rơi, nhuộm dần nét bút, không viết được thành lời. Chương cuối cùng trở nên trống rỗng, chỉ có duy nhất tiêu đề, không có chính văn.

Cha đã từng dạy cô rằng, nếu lúc mình bi thương, hãy viết hết chúng ra nhật ký, đem mọi chuyện buồn đau viết ra thì sẽ tốt hơn rất nhiều. Cô liền cúi đầu dưới ánh đèn bàn, muốn dùng cách mà cha đã từng dạy để bản thân ít sợ hãi đi một chút. Nhưng mà cả buổi tối, một chữ cô cũng không thể viết thành lời, chỉ có từng giọt từng giọt nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi. Nước mắt rơi lên cuốn nhật ký, trang giấy trắng ướt đẫm lệ nhanh chóng cuộn mình lại.

Đến tận lúc này cô mới biết, Tử Thức Bộ đã đúng. Con người đau đớn nhất là khi, nỗi đau ấy không thể nói được thành lời, cũng không thể viết ra được thành câu.

Cơn sốt cao nói đến là đến, hung hãn vô cùng.

Cô không biết mình đã mê man bao lâu, chỉ cảm thấy trong cơn mơ màng có tiếng người gõ cửa, rồi cánh cửa bị người bên ngoài mạnh mẽ đá văng ra, ai đó tiến vào. Anh ta thẳng tắp tiến tới chỗ cô, gọi tên cô, sờ lên trán rồi một giây sau lập tức bế cô đi. Cô không thể nhìn rõ mặt anh, chỉ có thể ngửi thấy mùi hương cỏ xanh sạch sẽ trên cơ thể người đó, cùng với hơi thở khiến người ta cảm thấy an tâm đi rất nhiều.

Anh ôm cô đi tới bệnh viện.

Lúc bác sĩ bắt đầu tiêm thuốc, anh dịu dàng ôm lấy thân thể cuộn lại vì đau đớn của cô, động tác ấy quá giống với cách mà người cha cô yêu thương đã từng làm trước đó. Trong nháy mắt, cô có ảo giác cha đã quay trở về, cô vươn tay nắm chặt lấy ông, không chịu buông tay, cho rằng có thể giữ lại được mọi thứ.

—— đừng đi, đừng đi, cha đừng đi.

Ba chữ[2] ấy, cô từng lần từng lần một, không chút phiền hà kêu rên thành tiếng. Hai khóe mi ẩm ướt, nước mắt cứ thế tuôn rơi, tay áo sơ mi của anh bị cô nắm chặt trong tay mình như một cọng rơm cứu mạng lúc này, cố gắng đem mọi cảm giác ấm áp trong đó kéo ra, mang theo suốt cả cuộc đời.

Anh cứ ở bên cô như thế. Suốt cả một đêm.

Lúc cô hôn mê, anh không ngừng nói, xin lỗi Hướng Vãn.

Xin lỗi, Hướng Vãn, anh đã trở về quá muộn, cuối cùng bi kịch đó vẫn cứ xảy ra.

Xin lỗi, Hướng Vãn, xin em đừng hận Hướng Tình, hận một người vô cùng đáng sợ, anh không muốn nhìn thấy em biến thành một Hướng Tình thứ hai nữa.

Xin lỗi, Hướng Vãn, đã để em gặp phải chuyện này, bởi vì bi kịch của gia đình anh đã liên lụy đến một người vô tội như em.

Tròn năm ngày, anh ở bên người cô một bước không rời.

Không ngủ, không học, cũng không làm việc, không nghỉ ngơi, chỉ kiên trì ngồi cạnh giường bệnh của cô không rời đi, nắm chặt tay cô tựa vào mép giường, đem trán tựa vào lòng bàn tay cô, như đang chuộc tội, hoặc đang làm ra một quyết định yêu thương.

Chút tùy hứng nho nhỏ (Người yêu hoàn mỹ, Phần 28)

Tận cho đến lúc cô tỉnh lại.

Trong mơ hồ cô nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện.

“Thiếu gia, từ lúc cậu trở về từ Mỹ vẫn ở sở cảnh sát liên lạc tìm thầy Tịch và cô Hướng Tình, ôm Hướng Vãn tiểu thư đến bệnh viên rồi cũng không chịu nghỉ ngơi qua, cậu ngủ một chút đi, nếu không không được…”

“Ra ngoài.”

“Dạ…”

Cô bị tiếng động quấy rầy, cảm thấy mệt mỏi, nhưng vẫn muốn tỉnh lại.

Chậm rãi mở mắt, vừa nhấc hàng mi, liền gặp được anh.

Đó là gương mặt của một người đàn ông còn trẻ.

Đúng vậy, đàn ông, cô mười ba tuổi, còn anh mười tám, nhưng khí chất trên người anh đã không thể dùng hai từ con trai để hình dung nữa rồi, trên cơ bản, anh đã có đầy đủ những yếu tố cần thiết để trở thành một người đàn ông chân chính.

Anh vuốt ve cái trán vừa hạ sốt của cô, ánh mắt trong như nước, dịu dàng lên tiếng:

“Xin chào em, anh là Tịch Hướng Hoàn”

Lơ đãng nhớ lại chuyện cũ, Tịch Hướng Vãn gãi đầu, cố gắng kéo hồi mạch suy nghĩ, bỏ rơi một chút ký ức quá khứ vừa hiện lại trong tâm.

Trong quá khứ gặp phải những chuyện đó, không phải cô chưa từng khổ sở, cho dù bản tính trời sinh không quen với việc hận thù nhưng cô cũng đã từng có một quãng thời gian u ám. Giống như lúc trước khi bà Tịch đưa ra đề nghị muốn thu dưỡng mình, năm ấy mười ba tuổi, phản ứng đầu tiên của Hướng Vãn chính là cự tuyệt.

—— a, đem tôi nuôi dưỡng thành người là có thể bù đắp được bi kịch mất đi tình thương của cha từ bé hay sao? Lão đại, nghe đơn giản quá nhỉ, nếu như là máy bay gặp rủi ro rồi người nhào tới đem dù của mình tặng cho tôi, làm anh hùng cứu mỹ nhân một phen, nói không chừng còn có thể khiến cho tôi cảm động, hoặc là lúc tôi bị bệnh nan y khó chữa gì gì đó thì hiến huyết thanh hay tủy sống cho tôi cũng được.

Đương nhiên, những lời nói kiểu này cô cũng chỉ dám oán thầm trong lòng mà thôi, tự mình len lén u ám với mình, vạn lần không thể nói ra được ~~~

Cho dù ngay từ đầu cô tìm đủ mọi cách để bài xích song cuối cùng vẫn phải chấp nhận sự sắp xếp của nhà họ Tịch. Nguyên nhân trong đó, cô không muốn phủ nhận, là bởi vì cô đã mềm lòng với một người.

Tịch Hướng Hoàn, người đã xuất hiện lúc cô cần anh nhất, cho cô một chỗ dựa ấm áp, cũng đồng thời tiến vào chiếm giữ nơi mềm mại nhất tận sâu trong đáy lòng cô.


Hôm nay là thứ sáu, tan làm, Hướng Vãn không giống như bình thường đi về cùng Trình Lượng và Giản Tiệp. Phất tay một cái nói lời tạm biệt với bọn họ xong, cô chạy thẳng tới một siêu thị cỡ lớn gần đấy.

Đi siêu thị để làm gì? Đương nhiên là mua đồ, chính xác mà nói, là mua đồ dự trữ cho Đường Thần Duệ.

Thói quen cuộc sống của Đường Thần Duệ tuy hoàn mỹ nhưng hơi xoi mói, gần như khiến kẻ thân làm phụ nữ như Tịch Hướng Vãn cũng phải thấy xấu hổ ba phần. Mỗi ngày thứ sáu anh đều đi siêu thị mua những thứ đồ cần thiết về dự trữ, ngay cả thức ăn cho thỏ cũng mua không nhiều không ít, vừa vặn đủ ăn trong bảy ngày. Dần dà con thỏ Hà Lan kia cũng theo Đường Thần Duệ học được những tinh túy từ cuộc sống của anh, thức ăn cho thỏ vượt quá bảy ngày đặt trước mặt, nó vừa ngửi thấy mùi liền xoay cái mông nhỏ chậm rãi bỏ đi, ngay cả ánh mắt cũng hết sức khinh thường.

Hướng Vãn xác thực rất thất vọng.

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Jun

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Sau mọi bão giông, mong rằng bạn có thể tìm được cho mình chốn bình yên và hạnh phúc. Và những bông hoa cũng luôn cần có thời gian để nở rộ thì bạn cũng vậy. Thế nên, hãy trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình.

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Hoa sữa là loài hoa của những câu chuyện chưa kể, của những mối tình dang dở, những mảnh ghép chưa vẹn cứ mải miết đi tìm nhau. Những nỗi đau khe khẽ mang theo suốt cuộc đời, bởi vậy những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình, đến lúc chia ly, sẽ tiếc nuối đến khó nguôi.

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Ta có thể dành cả thanh xuân để yêu một người nhưng lại chẳng thể bên nhau suốt cuộc đời. Đến cuối cùng nhận ra, cả thanh xuân cũng chỉ là tạm bợ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Điều gì đã khiến lòng người thay đổi, tại sao người ta lại chẳng thể bên nhau đến suốt đời trọn kiếp?

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

back to top