Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chút tùy hứng nho nhỏ (Người yêu hoàn mỹ, Phần 28)

2014-01-30 10:51

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Trong quá khứ gặp phải những chuyện đó, không phải cô chưa từng khổ sở, cho dù bản tính trời sinh không quen với việc hận thù nhưng cô cũng đã từng có một quãng thời gian u ám. Giống như lúc trước khi bà Tịch đưa ra đề nghị muốn thu dưỡng mình, năm ấy mười ba tuổi, phản ứng đầu tiên của Hướng Vãn chính là cự tuyệt.

***

Truyền thuyết kể rằng, năm đó khi Tử Thức Bộ viết ‘Nguyên thị truyện’, viết đến chương cuối cùng khi Nguyên thị công tử qua đời, bi thống đến mức không sao kiềm chế được, nước mắt tuôn rơi, nhuộm dần nét bút, không viết được thành lời. Chương cuối cùng trở nên trống rỗng, chỉ có duy nhất tiêu đề, không có chính văn.

Cha đã từng dạy cô rằng, nếu lúc mình bi thương, hãy viết hết chúng ra nhật ký, đem mọi chuyện buồn đau viết ra thì sẽ tốt hơn rất nhiều. Cô liền cúi đầu dưới ánh đèn bàn, muốn dùng cách mà cha đã từng dạy để bản thân ít sợ hãi đi một chút. Nhưng mà cả buổi tối, một chữ cô cũng không thể viết thành lời, chỉ có từng giọt từng giọt nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi. Nước mắt rơi lên cuốn nhật ký, trang giấy trắng ướt đẫm lệ nhanh chóng cuộn mình lại.

Đến tận lúc này cô mới biết, Tử Thức Bộ đã đúng. Con người đau đớn nhất là khi, nỗi đau ấy không thể nói được thành lời, cũng không thể viết ra được thành câu.

Cơn sốt cao nói đến là đến, hung hãn vô cùng.

Cô không biết mình đã mê man bao lâu, chỉ cảm thấy trong cơn mơ màng có tiếng người gõ cửa, rồi cánh cửa bị người bên ngoài mạnh mẽ đá văng ra, ai đó tiến vào. Anh ta thẳng tắp tiến tới chỗ cô, gọi tên cô, sờ lên trán rồi một giây sau lập tức bế cô đi. Cô không thể nhìn rõ mặt anh, chỉ có thể ngửi thấy mùi hương cỏ xanh sạch sẽ trên cơ thể người đó, cùng với hơi thở khiến người ta cảm thấy an tâm đi rất nhiều.

Anh ôm cô đi tới bệnh viện.

Lúc bác sĩ bắt đầu tiêm thuốc, anh dịu dàng ôm lấy thân thể cuộn lại vì đau đớn của cô, động tác ấy quá giống với cách mà người cha cô yêu thương đã từng làm trước đó. Trong nháy mắt, cô có ảo giác cha đã quay trở về, cô vươn tay nắm chặt lấy ông, không chịu buông tay, cho rằng có thể giữ lại được mọi thứ.

—— đừng đi, đừng đi, cha đừng đi.

Ba chữ[2] ấy, cô từng lần từng lần một, không chút phiền hà kêu rên thành tiếng. Hai khóe mi ẩm ướt, nước mắt cứ thế tuôn rơi, tay áo sơ mi của anh bị cô nắm chặt trong tay mình như một cọng rơm cứu mạng lúc này, cố gắng đem mọi cảm giác ấm áp trong đó kéo ra, mang theo suốt cả cuộc đời.

Anh cứ ở bên cô như thế. Suốt cả một đêm.

Lúc cô hôn mê, anh không ngừng nói, xin lỗi Hướng Vãn.

Xin lỗi, Hướng Vãn, anh đã trở về quá muộn, cuối cùng bi kịch đó vẫn cứ xảy ra.

Xin lỗi, Hướng Vãn, xin em đừng hận Hướng Tình, hận một người vô cùng đáng sợ, anh không muốn nhìn thấy em biến thành một Hướng Tình thứ hai nữa.

Xin lỗi, Hướng Vãn, đã để em gặp phải chuyện này, bởi vì bi kịch của gia đình anh đã liên lụy đến một người vô tội như em.

Tròn năm ngày, anh ở bên người cô một bước không rời.

Không ngủ, không học, cũng không làm việc, không nghỉ ngơi, chỉ kiên trì ngồi cạnh giường bệnh của cô không rời đi, nắm chặt tay cô tựa vào mép giường, đem trán tựa vào lòng bàn tay cô, như đang chuộc tội, hoặc đang làm ra một quyết định yêu thương.

Chút tùy hứng nho nhỏ (Người yêu hoàn mỹ, Phần 28)

Tận cho đến lúc cô tỉnh lại.

Trong mơ hồ cô nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện.

“Thiếu gia, từ lúc cậu trở về từ Mỹ vẫn ở sở cảnh sát liên lạc tìm thầy Tịch và cô Hướng Tình, ôm Hướng Vãn tiểu thư đến bệnh viên rồi cũng không chịu nghỉ ngơi qua, cậu ngủ một chút đi, nếu không không được…”

“Ra ngoài.”

“Dạ…”

Cô bị tiếng động quấy rầy, cảm thấy mệt mỏi, nhưng vẫn muốn tỉnh lại.

Chậm rãi mở mắt, vừa nhấc hàng mi, liền gặp được anh.

Đó là gương mặt của một người đàn ông còn trẻ.

Đúng vậy, đàn ông, cô mười ba tuổi, còn anh mười tám, nhưng khí chất trên người anh đã không thể dùng hai từ con trai để hình dung nữa rồi, trên cơ bản, anh đã có đầy đủ những yếu tố cần thiết để trở thành một người đàn ông chân chính.

Anh vuốt ve cái trán vừa hạ sốt của cô, ánh mắt trong như nước, dịu dàng lên tiếng:

“Xin chào em, anh là Tịch Hướng Hoàn”

Lơ đãng nhớ lại chuyện cũ, Tịch Hướng Vãn gãi đầu, cố gắng kéo hồi mạch suy nghĩ, bỏ rơi một chút ký ức quá khứ vừa hiện lại trong tâm.

Trong quá khứ gặp phải những chuyện đó, không phải cô chưa từng khổ sở, cho dù bản tính trời sinh không quen với việc hận thù nhưng cô cũng đã từng có một quãng thời gian u ám. Giống như lúc trước khi bà Tịch đưa ra đề nghị muốn thu dưỡng mình, năm ấy mười ba tuổi, phản ứng đầu tiên của Hướng Vãn chính là cự tuyệt.

—— a, đem tôi nuôi dưỡng thành người là có thể bù đắp được bi kịch mất đi tình thương của cha từ bé hay sao? Lão đại, nghe đơn giản quá nhỉ, nếu như là máy bay gặp rủi ro rồi người nhào tới đem dù của mình tặng cho tôi, làm anh hùng cứu mỹ nhân một phen, nói không chừng còn có thể khiến cho tôi cảm động, hoặc là lúc tôi bị bệnh nan y khó chữa gì gì đó thì hiến huyết thanh hay tủy sống cho tôi cũng được.

Đương nhiên, những lời nói kiểu này cô cũng chỉ dám oán thầm trong lòng mà thôi, tự mình len lén u ám với mình, vạn lần không thể nói ra được ~~~

Cho dù ngay từ đầu cô tìm đủ mọi cách để bài xích song cuối cùng vẫn phải chấp nhận sự sắp xếp của nhà họ Tịch. Nguyên nhân trong đó, cô không muốn phủ nhận, là bởi vì cô đã mềm lòng với một người.

Tịch Hướng Hoàn, người đã xuất hiện lúc cô cần anh nhất, cho cô một chỗ dựa ấm áp, cũng đồng thời tiến vào chiếm giữ nơi mềm mại nhất tận sâu trong đáy lòng cô.


Hôm nay là thứ sáu, tan làm, Hướng Vãn không giống như bình thường đi về cùng Trình Lượng và Giản Tiệp. Phất tay một cái nói lời tạm biệt với bọn họ xong, cô chạy thẳng tới một siêu thị cỡ lớn gần đấy.

Đi siêu thị để làm gì? Đương nhiên là mua đồ, chính xác mà nói, là mua đồ dự trữ cho Đường Thần Duệ.

Thói quen cuộc sống của Đường Thần Duệ tuy hoàn mỹ nhưng hơi xoi mói, gần như khiến kẻ thân làm phụ nữ như Tịch Hướng Vãn cũng phải thấy xấu hổ ba phần. Mỗi ngày thứ sáu anh đều đi siêu thị mua những thứ đồ cần thiết về dự trữ, ngay cả thức ăn cho thỏ cũng mua không nhiều không ít, vừa vặn đủ ăn trong bảy ngày. Dần dà con thỏ Hà Lan kia cũng theo Đường Thần Duệ học được những tinh túy từ cuộc sống của anh, thức ăn cho thỏ vượt quá bảy ngày đặt trước mặt, nó vừa ngửi thấy mùi liền xoay cái mông nhỏ chậm rãi bỏ đi, ngay cả ánh mắt cũng hết sức khinh thường.

Hướng Vãn xác thực rất thất vọng.

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Jun

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta

Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa. Tình yêu này không nên tồn tại. Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta.

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

back to top