Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nghi trầm cảm, cô gái trẻ đi gặp bác sĩ tâm lý và bàng hoàng nhận ra sự thật

2020-12-21 09:05

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Tôi chợt nhận ra, tôi đã quá lo lắng, đến mức phải vin vào bác sĩ, coi họ như chiếc phao cứu sinh của mình. Trong khi thật ra tôi phải tự vực mình lên mới phải. Không ai có thể giúp bạn nếu như bạn không tự giúp chính mình.

***

Đã bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi, chán nản với cuộc sống này chưa? Khi bỗng nhiên mọi thứ trở nên vô nghĩa hết, không còn điều gì đáng để quan tâm. Bạn bị mất hứng thú ngay cả với những công việc mà bạn từng rất yêu thích. Bạn muốn ăn thật ngon miệng nhưng cơ thể không chịu hợp tác, cứ ngửi thấy mùi thức ăn dầu mỡ là thấy ghê.

Bạn chẳng thể nào tập trung được vào bất cứ việc gì. Khả năng ghi nhớ giảm sút, bạn hay quên ở mọi lúc, mọi nơi. Tình trạng mất ngủ và những cơn đau đầu bất chợt xảy ra triền miên. Bạn cảm thấy mình đang chết dần đi từ bên trong.

Nếu gặp phải những tình trạng như trên, rất có thể bạn đang có vấn đề nào đó về tâm lý, nhẹ thì căng thẳng, stress, tệ hơn là trầm cảm. Trầm cảm không phải là một cơn buồn chán vu vơ, chợt đến, chợt đi trong chốc lát, nó là một bệnh.

Người bệnh trầm cảm không thể nào lý giải được việc đôi khi họ tự muốn treo cổ mình lên hoặc trèo lên đâu đó rồi nhảy xuống. Nhưng có phải là trầm cảm hay không phải do bác sĩ khám và kết luận, bạn không nên đọc những bài viết trên mạng rồi dựa vào đó mà tự cho rằng mình có bệnh.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe chuyện tôi từng đến gặp bác sĩ chuyên khoa tâm lý. Sau hàng loạt những bất ổn như tôi liệt kê ở trên, tôi quyết định đến gặp bác sĩ tâm lý để xem mình đang gặp phải vấn đề gì. Nhưng điều này thật chẳng dễ dàng gì khi mà xã hội vẫn chưa hiểu đúng về các bệnh tâm lý và vẫn luôn có thành kiến với những người có vấn đề về tinh thần.

Tôi đã đi khám, một mình, âm thầm, chỉ sợ người quen phát hiện, sợ người ta sẽ ném cho mình cái nhìn dành cho kẻ thần kinh không bình thường.

Đến phòng khám, tôi gặp nhiều bệnh nhân cũng đang xếp hàng chờ tới lượt. Tôi ngồi ở hàng ghế đợi, chăm chú quan sát. Những người đến khám, đa số đều có thân hình gầy, khí sắc nhợt nhạt, thiếu sức sống. Có lẽ là kết quả của tình trạng chán ăn và những đêm mất ngủ.

Có những người chỉ đến lấy thuốc định kỳ chứ không khám. Mỗi lần lấy thuốc, số tiền bỏ ra ít cũng phải một vài trăm, còn thường phải đến tiền triệu. Mà không phải uống một lần là khỏi, những người đến điều trị phải theo một liệu trình và phải uống thuốc theo nhiều đợt.

Khám trước tôi là một cô bé, đang học lớp 9, mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD). Cô bé đã có một cuộc trò chuyện rất lâu với bác sĩ. Ở phòng khám mà tôi đến, chỗ bác sĩ trò chuyện với bệnh nhân và hàng ghế đợi chỉ cách nhau một vài bước chân, không có cách âm nên tôi có thể nghe được câu chuyện của họ.

Cô bé ấy từng đi khám ở nhiều nơi và cũng có đọc nhiều tài liệu về chứng bệnh mình đang gặp phải. Có điều, cô bé ấy từ chối điều trị bằng thuốc và không có niềm tin rằng bệnh của mình có thể chữa khỏi được.

Khi cô bé bước ra ngoài, tôi thấy khuôn mặt em xanh xao, nổi đầy mụn, cơ thể mảnh mai, gầy yếu. Em mới 16 tuổi, độ tuổi nhẽ ra phải vui vẻ, yêu đời, tràn đầy sức sống thì em lại phải khổ sở chịu đựng căn bệnh này từng ngày.

Đến lượt tôi, sau một vài câu hỏi, bác sĩ kết luận tôi bị rối loạn lo âu, stress và kê cho tôi một đơn thuốc. Tôi thở phào nhẹ nhõm, may mắn quá tôi không bị trầm cảm và cũng không tốn quá nhiều tiền để điều trị như những bệnh nhân kia.

Tôi cầm túi thuốc về, tra trên mạng thấy gồm thuốc chống trầm cảm, thuốc ổn định nhịp tim, thuốc an thần. Có điều, khi uống vào tôi bị buồn ngủ ngày đêm, lúc nào cũng chỉ muốn ngủ, điều này khiến tôi không thể tỉnh táo làm việc. Tôi quyết định dừng thuốc sau liều đầu tiên sử dụng.

Tôi chợt nhận ra, tôi đã quá lo lắng, đến mức phải vin vào bác sĩ, coi họ như chiếc phao cứu sinh của mình. Trong khi thật ra tôi phải tự vực mình lên mới phải. Không ai có thể giúp bạn nếu như bạn không tự giúp chính mình.

Những người làm việc trong lĩnh vực tâm lý, thần kinh, họ kiếm tiền dựa trên sự bất ổn của người khác. Vì thế nếu tinh thần bạn không khỏe mạnh, bạn không cảm thấy hạnh phúc thì bạn sẽ rất tốn tiền. Bạn lao đầu vào làm việc, kiếm tiền, và dùng chính số tiền kiếm được để hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn.

Người ta thắc mắc, sao xã hội ngày càng phát triển, mức sống được nâng lên mà số lượng những người mắc các bệnh về tâm lý ngày càng tăng? Tại sao ngày xưa thế hệ trước sống khổ cực, đẻ con hàng đàn mà không ai bị trầm cảm? Đúng vậy, trầm cảm và các bệnh tâm lý chính là hệ quả của thời đại này, thời đại mà công nghệ lên ngôi.

Ngày xưa, ông bà ta có thể nghèo khổ nhưng họ được sống gần gũi, chan hòa với thiên nhiên, họ không tự nhốt mình vào trong những căn phòng kín mít, ngăn cách với thế giới bởi những bức tường xi măng lạnh lẽo.

Ngày xưa, người ta giao tiếp với nhau bằng ánh mắt, nụ cười, giọng nói chứ không phải qua những dòng tin nhắn và những emoji. Ngày xưa, người ta không phải chen chúc tắc đường mỗi sáng và hít vào người đủ thứ khí độc. Tóm lại, các chứng bệnh tâm lý là hệ quả của lối sống văn minh, thành thị. Chúng ta có thể “chặn đứng” được điều này bằng cách học hỏi lối sống của người xưa.

Thay vì tìm kiếm những cuộc vui bên ngoài, bạn hãy quay trở lại tìm kiếm sự an lạc trong nội tâm. Thay vì mong cầu sự giúp đỡ của người khác, bạn hãy tự giúp chính mình. Nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng những việc đơn giản, trồng một cái cây, nuôi một con mèo, đọc sách mỗi ngày. Chỉ thế thôi bạn cũng giảm thiểu được kha khá nguy cơ mắc các bệnh tâm lý rồi đấy. Nhớ nhé, bác sĩ tốt nhất của bạn là… chính bạn. Hãy học cách yêu thương, chăm sóc và hàn gắn tâm hồn mình.

Giọng đọc: Titi

Sản xuất: Thanh Bình

Thiết kế: Hương Giang

Nguồn: Theo Hằng Nga/Baodatviet.vn

Đối phó với những câu hỏi khó khi đi phỏng vấn xin việc

Nguyễn Hằng Nga

Blog: https://iamnga.home.blog/

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top