Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vị của thích, yêu và thương

2020-12-15 10:13

Tác giả: KINA, L a g o m Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Dù cho đã có lúc bạn đặt dấu chấm hỏi về tình cảm của mình với một người, nhưng ai mà có thể sắt đá trước sự chân thành và ấm áp của một người cơ chứ. Và dù đó là ai, chúng ta cũng đã từng trân trọng hết lòng cho đến khi dừng lại mà không hối tiếc.

***

Vị của thích, yêu và thương (Kina)

Em thích anh vì điều gì nhỉ? Hình như là, vào buổi sáng ngày hôm ấy, anh tình cờ mặc chiếc áo sơ mi có màu em thích, quay về phía sau cười với em, và thế là: em thích anh.

Vào một ngày nắng của tháng 6, em đem theo chiếc máy ảnh đi chụp dạo xung quanh và tình cờ dừng chân ở Hiên – một quán cafe nhỏ nới cuối ngõ - cũng là nơi em gặp anh lần đầu tiên. Anh gây ấn tượng với em bởi chiếc áo sơ mi mà anh đang mang, em rất muốn hỏi, anh đã dùng thứ bột giặt gì mà lại khiến nó vừa có mùi của nắng, vừa có mùi của gỗ trầm ấm, nhẹ nhàng đến mức khiến người khác mê mẩn như vậy. Anh hỏi em về loại thức uống mà em đang dùng có ổn không, bởi đây là loại thức uống anh mới nghĩ ra, à hóa ra anh là pha chế ở đó. Anh nói em là người đầu tiên thử loại thức uống ấy, anh chia sẻ một vài câu về cách mà anh đặt tên cho nó: My Sunshine, và rồi anh rời đi, để lại phía sau một con bé ngơ ngác chưa hiểu chuyện và nỗi vẫn vương về một người vừa xuất hiện rồi vụt bước đi như ánh nắng hạ vậy.

Vị của thích, yêu và thương

Kể từ sau lần gặp anh ngày hôm ấy, em siêng đến Hiên hơn, mỗi ngày từng chút, từng chút một, và em quyết định xin đi làm thêm ở đó. Công việc partime ở quán cafe đối với một con bé lớp 12 lắm bài vở, và đang hoàn thiện thủ tục để tới một đất nước cách đây hơn mười giờ bay khiến gia đình em phản đối kịch liệt, cho là em được chiều quá sinh hư. Mọi sự thuyết phục gia đình của em đều được cam kết trên giấy tờ với một số điểm 8.5 đỏ chói cho một kỳ thi Ielts, và em được chấp nhận cùng với lý do trau dồi kinh nghiệm.

Ngày đầu em đứng trước anh với tư cách đi xin việc khiến anh không khỏi bất ngờ, sau cái nhăn trán không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh chào em bằng một nụ cười xóa tan đi không khí gượng gạo đang diễn ra. Đến tận hôm ấy em mới biết, anh trở thành cậu chủ của Hiên khi mới là chàng sinh viên năm hai, anh tạo ra Hiên với mong muốn biến Hiên thành một nơi đặc biệt của thành phố này, làm cho nó trở thành thứ gì đó ghi dấu trong lòng mỗi người từng đến nơi đây, cũng chính vì lý do ấy mà Hiên có một menu giống như một chuyện tình mà người ta có thể tự viết nên vậy. Đến nay Hiên cũng đã được 2 tuổi rồi.

Vị của thích, yêu và thương

Anh để mọi người tới Hiên có thể tự viết nên câu chuyện của mình bằng cách tự lựa chọn những hương vị có thể kết hợp với nhau. Ở Hiên, dưa hấu chính là niềm tin, cam là vị nắng, sả là vị gió chiều, chút muối là giọt hạnh phúc, biết bao nhiêu màu sắc khiến người ta có thể tô vẽ nên bức tranh của mình ở nơi này, hơn thế nữa, nét chấm phá đặc biệt ở Hiên không chỉ là thứ đồ uống mang màu sắc ngọt ngào mà còn có café. Đương nhiên rồi, thế mạnh của anh là capuchino.

Em không uống được đắng, bởi thế nên chẳng bao giờ em động vào một giọt café. Ấy vậy mà, sự thu hút của em lại va phải những hình vẽ được anh biến hóa liên tục qua từng ly capuchino. Rồi ngày qua ngày, em biết được thêm về pha chế, hiểu thêm về sự kết hợp giữa đồ uống và lần đầu tiên em có hứng thú tò mò, tìm hiểu về café, syphon và cold brew. Càng ở gần anh, em cảm thấy hình như anh đối với em có chút khác biệt so với những nhân viên khác, em luôn là cô bé luôn được anh ưu tiên cho thử những món đồ uống anh mới sáng tạo ra, tuy những ý kiến của em chẳng đâu vào đâu, lại không có chút chuyên môn gì, nhưng anh luôn lắng nghe và coi đó em giống vị khách hàng khó tính vậy.