Phát thanh xúc cảm của bạn !

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

2020-12-02 09:16

Tác giả: Kẹo mạch nha Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Càng trưởng thành, con người ta lại càng muốn mình bé lại, bởi đơn giản làm người lớn mệt mỏi quá đỗi. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, vì chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu (Kẹo Mạch Nha)

***

Tuổi thơ trong tôi như một ngọn lửa hồng. Có khi lập lòe yếu ớt, dường như có thể lụi tàn bất cứ lúc nào, đôi lúc lại bùng lên một cách mãnh liệt, rực rỡ như soi tỏ cả tâm hồn mịt mờ của tôi.

Người ta bảo, con người sống phải nhìn vào hiện tại và tương lai, nếu sống mà cứ nhìn về quá khứ là một kẻ hèn nhát. Nhưng, biết làm sao được, tuổi thơ đẹp đẽ đến vậy, quý giá đến vậy, tôi làm sao mà bỏ quên được đây? Nó khiến tôi muốn níu chặt nó trong vô thức, khiến tôi muốn tìm lại nó trong cuộc sống hỗn độn này, muốn được nó sưởi ấm con tim một lần nữa.

Tuổi thơ với tôi là những trưa hè trốn mẹ đi chơi, đi bắt ve chọi dế hay là đi bất cứ đâu cũng được trừ việc nằm ở nhà và ngủ một giấc. Sẽ rất vui mừng vì có được một cọng chọi gà, hay hớn hở chỉ vì những nắp chai đủ màu sắc.

Những trò chơi trong tuổi thơ tôi làm tốn cả một đống bột giặt của mẹ, lúc đó bị mẹ cho roi vào mông nhưng vui lắm.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

Tuổi thơ với những lần đánh nhau với anh chị em, khóc ầm ĩ gọi mẹ, gọi bố. Những cành phượng đỏ rực treo sau đuôi xe đạp, đạp vòng quanh sân trường vương đầy phượng đỏ.

Tuổi thơ là những trang nhật ký đầy nét mực, những ngô nghê đầu đời và những tâm tư non nớt được ghi lại một cách vô cùng cẩn thân.

Giờ lớn rồi, muốn khóc, trùm kín chăn mà khóc, sợ mọi người nghe thấy. Bận rộn công việc hết cả ngày dài, muốn tranh thủ thời gian đánh một giấc, lấy đâu ra thời gian để đi bắt dế nữa đây?

Giờ lớn rồi, áo quần phải luôn sạch sẽ, lớn rồi mà, bên cạnh còn có đồng nghiệp chờ cười nhạo mình đấy.

Những lần họp lớp không đầy đủ, chịu thôi, ai cũng có cuộc sống riêng của mình mà.

Anh chị em, mỗi người đều đã có gia đình, bộn bề lo toan cuộc sống, nào ai rảnh để chơi trò đánh nhau để gọi mẹ nữa.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

Đôi khi, tôi cảm thấy chới với trong cuộc đời này, như rằng có thể bị chìm ngay lúc đó, tôi cứ thế mà tiếc nuối tuổi thơ đã qua. Tóc bố mẹ giờ đã bạc trắng, đâu còn hơi sức đuổi theo cô nhóc nghịch ngợm chạy một vòng quanh xóm.

Có khi, tôi muốn đổi tất cả tiền bạc và công danh của bây giờ để lấy một góc kỉ niệm, cho tôi sống trong tuổi thơ mãi thôi, để tôi có thể thoải mái vùi vào lòng mẹ làm nũng, làm việc nhà cho mẹ, bướng bỉnh một chút nhưng cứ sống như thế thôi, chẳng cần gì ngoài bình yên cả.

Những ngày làm người lớn, đôi lúc chỉ muốn trốn xa những bề bộn hiện tại. Nếu được thì tốt biết mấy, nhưng đời người đâu ai được may mắn như vậy đâu. 

Rồi ngày mai, tôi lại phải thức dậy, mặc bộ đồ công sở thẳng thớm, vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp và kiên cường với cuộc sống bằng tất cả sức lực của mình. Và thật ra ai cũng hiểu, làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu nên đôi khi muốn về lại tuổi thơ để được vùi vào lòng mẹ.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

Ai rồi cũng phải lớn thôi mà (Yunguyen)

Có những chiều lang thang trong tiềm thức, dừng chân tại những nỗi buồn đã cũ, chẳng hiểu vì gì, chỉ biết là bản thân đang gồng gánh một điều gì đó. Và tôi nhận ra mình hình như đang chênh vênh, vô định, làm những công việc mà không thấy niềm vui, nhưng ta vẫn cố gượng, bởi vì áp lực cuộc sống quá lớn và tôi không thể cho phép bản thân được nghỉ ngơi.

Có những lúc thật tệ, thật khó khăn mà tôi nghĩ chẳng ai thèm lắng nghe lấy một lời than vãn, bản thân cũng không muốn đem cái năng lượng tiêu cực làm chùng xuống cảm xúc của người khác, vì thế tự bao giờ tôi lại trở thành một kẻ “đùa giỡn với cảm xúc của chính mình”. Thật ra lắm lúc tôi cũng muốn tìm ai đó, thân quen cũng được, xa lạ cũng được, chỉ cần nghe tôi nói, hoặc có thể thở dài một cái cùng tôi, cũng mãn nguyện.

Hoặc cũng lắm khi tôi muốn khóc, khóc thật lớn để quên đi với những áp lực này, những điều đã quá sức chịu đựng của một đứa con gái yếu đuối như thế. Tôi đủ lớn để hiểu tâm hồn con người ta mỏng manh đến nhường nào. Đôi khi bản thân buồn vì những chuyện đâu đâu, tình cảm, gia đình, hay áp lực công việc, mọi thứ như có sắp đặt vậy, cứ lựa chọn lúc bản thân cảm thấy yếu đuối nhất thì mọi thứ không hay lại đổ dồn vào tôi. Cuộc sống này vốn dĩ quá khắc nghiệt, mỗi ngày, mỗi giờ chúng ta đều phải học cách chấp nhận và chống chọi lại nó, chắc cũng vì vậy mà tâm hồn tôi chết đi ít nhiều.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

Càng trưởng thành, tôi lại càng muốn mình bé lại, làm người lớn mệt mỏi quá đỗi.  Người lớn ngộ lắm, họ chỉ ao ước khát khao một ngày được an yên, được trở về ngày chưa phải bận tâm suy nghĩ, chưa phải gồng gánh những bộn bề của cuộc đời, càng lớn họ càng thấy cô đơn và thiếu vắng hạnh phúc. Vậy bao nhiêu thì mới đủ lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn đấy? Bao nhiêu công việc thì có được hạnh phúc và sự bình yên mà hồi bé ta cứ phải nghĩ thoát khỏi vòng tay gia đình để được lớn lên thật nhanh? Làm người lớn khó lắm ai ơi, nhưng đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Dần rồi quen, tôi nhận ra tôi phải sống cho hiện tại và tương lai, không thể cứ ì ạch ngồi lì một chỗ vì những chuyện buồn đâu đâu. Vậy nên, trước khi quá muộn, hãy thử đi tìm chính mình, tìm lại chúng ta của ngày xưa, vô lo, vô nghĩ, vô tư và tự tại. Hạnh phúc mới là điều quan trọng và sống đúng với những hoài bão mới là hạnh phúc. Hãy biết yêu bản thân mình hơn, làm những điều mình cảm thấy vui, sống đúng là chính mình. Tìm chính mình không khó, cái khó là bản thân có muốn tìm và thực sự muốn sống đúng là chính mình hay không, hay chỉ muốn sống một cuộc đời theo khuôn mẫu và chán ngắt, cứ lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn mà chính ta cũng chẳng thoát ra được.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

Tạm gác lại những suy nghĩ vẩn vơ, đừng phí thời gian vì những dòng tin nhắn vu vơ làm ta buồn nữa, cũng tạm gác lại những việc yêu đương mệt mỏi. Cũng đừng vì những câu nói tổn thương rồi lại đắm chìm vào chúng, chúng chỉ làm ta thêm gánh nặng, mệt mỏi. Và thật ra chênh vênh cũng là một đặc trưng của tuổi trẻ, chẳng có ai không lo lắng về tương lai, nhưng quan trọng bạn đặt bản thân mình vào những vị trí phù hợp, vừa sức, vừa tầm. Chênh vênh để ta tự vấn bản thân đang thiếu và cần những gì, để bù đắp thêm, để học hỏi thêm, vì khi lớn hơn một chút bạn sẽ hiểu tuổi trẻ là gì và mỗi người sẽ có cho mình một định nghĩa phù hợp riêng.

Tuổi trẻ mà, cứ sai đi vì cuộc đời cho phép, cứ thử một lần sai với cuộc sống nhưng đúng với cuộc đời chúng ta. Yêu bản thân hơn, cho phép bản thân thoát khỏi những quy tắc và giới hạn. Chúng ta chỉ có một lần để sống, đừng sống vì ai và cũng đừng là bản sao của ai cả, đừng so sánh bản thân với bất kì ai, vì là con người ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu, đừng ép một con cá phải leo cây và cũng đừng bắt một con mèo phải bơi.

Hãy suy nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng tích cực, thì mọi chuyện sẽ tích cực. Đừng lo chuyện của ngày mai, ngày nào có nỗi lo của ngày đó. Hãy cứ sống đẹp, sống tử tế thì cuộc đời bỗng nhiên hạnh phúc, ít muộn phiền. Quá khứ xin hãy là chuyện của quá khứ, đừng vì nó mà ảnh hưởng đến hôm nay và ngày mai. Chỉ cần là được sống, sống tử tế, thì sự tồn tại của bạn trên cuộc đời này mới đúng nghĩa là sống.

Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu

Chương trình được thực hiện bới nhóm sản xuất blogradio

Mời xem thêm chương trình:

Sản xuất: Thanh Lam

Giọng đọc: TiTi

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Thanh xuân chính là "Gặp nhưng không ở lại"

 

 

Kẹo mạch nha

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 689: Lạc bước nhưng gặp được đúng người

Blog Radio 689: Lạc bước nhưng gặp được đúng người

Tôi thầm cảm ơn cô ấy, cảm ơn số phận đã đưa chúng tôi đến với nhau. Có lẽ khi trải qua những nỗi đau, con người ta mới thực sự tìm được mảnh ghép của chính mình.

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Anh và em như hai người thuộc về hai thế giới. Người ta nói trẻ con cô đơn là khi chúng không có ai bên cạnh còn người lớn cô đơn là khi họ thấy mình không thuộc về một nơi nào cả, là khi có ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi.

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều có nguyên do của nó. Mỗi một cuộc gặp gỡ, đều có nguyên nhân, những người giúp đỡ và dạy bạn cách yêu cùng làm bạn, người rời đi sẽ cho bạn hiểu được cách trân trọng cùng trưởng thành, bất luận là người cho bạn một hồi ức khắc sâu, khiến cho bạn khi nhớ lại, là tốt cũng được, là xấu cũng chẳng sao, dù gì cũng đều là một dạng quá khứ. Phải học được một điều gì đó trong mỗi mối quan hệ, để không làm hoài phí một dịp gặp gỡ. Những ngày sau này, còn phải thật sự xem kỹ những mối quan hệ của bản thân, cùng người xứng đáng ở cạnh nhau, vòng tròn tuy nhỏ nhưng chất lượng là tốt rồi. Quãng đời còn lại không còn dài, xin hãy ở bên những người xứng đáng

Chào em của những ngày tuổi 17

Chào em của những ngày tuổi 17

bạn hãy học cách yêu thương bản thân mình thật nhiều, vì bạn phải yêu mình trước khi muốn có người khác yêu thương bạn. Những thương tổn đã qua đừng sống mãi với nó, bạn cần học cách chấp nhận và bước qua để tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn sau này. Hãy nỗ lực để hoàn thiện bản thân và biến thanh xuân của mình trở thành một hồi ức đẹp bạn nhé

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Nguyên vẫn là Nguyên, còn Hạ Thanh vẫn chỉ là cô bé. Trong những năm tháng hồn nhiên ấy, tình cảm dành cho một người có thể đến từ lòng ngưỡng mộ, đến sự chờ đợi mong một kết quả ngọt ngào. Nhưng rồi đó cũng chỉ là những kỉ niệm đẹp để nói với chính mình “Cô nhóc à, em hãy trưởng thành lên. Tình yêu rồi sẽ đến”.

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

back to top