Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

2020-12-08 08:50

Tác giả: Thiên Điểu Giọng đọc: Titi

 

Blogradio.vn - Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về. Và anh - chàng trai duy nhất em từng yêu đơn phương chính là điều khiến em nuối tiếc nhất thời thanh xuân của mình.

***

Điều nuối tiếc của thanh xuân là yêu đơn phương (Thiên Điểu)

Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về. Và anh - chàng trai duy nhất em từng yêu đơn phương chính là điều khiến em nuối tiếc nhất thời thanh xuân của mình.

Thanh xuân của em là hình ảnh một chàng trai có răng khểnh và nụ cười tỏa nắng. Có lẽ những gì về anh là những thứ sâu đậm nhất, đẹp đẽ nhất và tiếc nuối nhất nên em vẫn mãi nghĩ về nó như một thói quen không thể xóa bỏ. Em của ngày đó chỉ mong được nắm tay anh đi cùng một hướng, được ngồi chung bàn cùng nhau học, được là người mà anh sẽ nghĩ đến đầu tiên khi anh cần một ai đó.

Em ngày xưa yêu anh điên cuồng, em không nhớ mình đã viết bao nhiêu quyển nhật ký. Viết rồi lại xé, rồi lại viết rồi lại xé. Mọi thứ đều mỏng manh, chỉ cần một cái lướt qua cũng dễ dàng chao đảo. Nhưng anh thì lại vẫn mãi tỏa sáng và không thuộc về ai. Và mãi sau này em mới hiểu, đâu đó trong suy nghĩ của anh có tồn tại hình ảnh của em. Nhưng em không biết vì nó quá nhỏ bé nên anh lướt qua hay là vì anh đang chờ đợi em.

Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

Em vẫn nhớ về ngày hôm đó, khi anh hỏi em rẳng “có phải em thích anh không”. Mọi thứ chợt vỡ òa. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm quen biết anh thật sự nghĩ về em. Và giá như lúc đó em đủ dũng cảm để thừa nhận tất cả thì em đã có cơ hội được ở bên anh vào những ngày tháng cuối cùng của thời thanh xuân. Em khi đó đã quá khờ, quá yếu đuối nên không dám bước thêm một bước cuối cùng về phía anh. Để rồi một ngày không lâu sau đó, em biết được anh đã thuộc về người khác. Mọi thứ dường như sụp đổ. Em lấy hết can đảm để đối diện, không khóc trước mặt anh nhưng đã đau đến từng nhịp thở. Em chỉ muốn những ngày tháng đó trôi qua thật nhanh, rồi mai đây em với anh mỗi người một con đường, một thành phố, em sẽ không vì anh mà tổn thương thêm nữa. Nhưng duyên phận lại một lần nữa trêu đùa tình cảm của em khi anh biết được bí mật trong lời chúc mừng sinh nhật em gửi đến anh. Phải, là em đã nói ra dù em biết đã quá muộn. Vài ngày nữa chúng ta xa nhau rồi. Vì em đã sẵn sàng cho sự chia xa nên em đã nói ra chỉ để anh biết và lưu giữ một chút ấn tượng về em.

Thế nhưng, vào những ngày cuối cùng đó, anh đã bước thêm một bước về phía em và nắm tay em lại. Em ngây người với những thứ suy nghĩ hỗn độn. Em vừa muốn bỏ mặc tất cả để nắm lấy bàn tay ấy nhưng cũng vừa sợ hãi sẽ phải tổn thương thêm một lần nữa. Anh lúc đó có thể là thương hại em, có thể là vì những chuyện xảy ra khiến anh quá cô đơn hoặc cũng có thể anh thật sự có một ít tình cảm dành cho em. Nhưng lý do là gì đi nữa thì sự thật cũng là em đang trở thành người thứ ba giữa anh và cô ấy. Dù rằng em rất muốn được nhận tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi ngày từ anh, được cùng anh đi dạo, được anh tới nhà hỏi nhưng lại một lần nữa em phải chạy trốn khỏi anh. Em có lẽ là kẻ thất bại trong tình yêu: yêu không dám nói, nói rồi lại không dám yêu. Em rời đi sớm hơn dự định, mọi thứ còn dang dở em khép lại đặt vào tim mặc cho nó đang từng ngày gặm nhấm.

Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

Có người đã so sánh tình yêu đơn phương giống như việc một người đang đứng chờ xe bus trên bến đợi. Dù có vô vàn những chuyến bus lướt qua nhưng bạn chỉ có thể đi đúng duy nhất một chuyến phù hợp với cung đường của mình. Họ đến chậm bạn chờ, bạn đến chậm họ đi luôn. Và bi kịch nằm ở chỗ họ thì có quyền lựa chọn, còn bạn chỉ có thể đợi chờ. Xe bus sẽ không vì bạn đang muộn mà đi nhanh hơn, cũng chẳng màng tới việc bạn đã chờ bao lâu mà xuất hiện. Hình ảnh so sánh mà người này mang tới chính là nỗi lòng của biết bao người đang yêu đơn phương, trong đó có em. Em đã dành một nửa thanh xuân để chờ một người. Và đôi lúc sự chờ đợi làm em thấy mệt mỏi. Em đã thử bước lên trên những chuyến xe bus khác. Nhưng chỉ là một vòng quẩn quanh, đi cả một chặng đường dài hơn rất nhiều, cuối cùng em vẫn dừng ở điểm xuất phát.

Đã hơn năm năm trôi qua, giờ đây mỗi khi em nhớ về câu chuyện thời thanh xuân ấy em đều mỉm cười nhẹ nhàng. Hình ảnh của anh trong tim em lúc này trầm lắng, yên bình, không mờ nhạt nhưng đã không còn cảm giác cuồng nhiệt, chênh vênh nữa. Em đã nghĩ, nếu ngày đó chúng ta có yêu nhau thì liệu chúng ta có nắm tay nhau được đến bây giờ không? Câu trả lời cả em và anh đều không biết. Nhưng có một điều em chắc chắn biết được đó là em sẽ không hối hận vì em đã yêu và được yêu. Giờ đây, em đã trưởng thanh hơn rất nhiều, những trải nghiệm trong cuộc sống đã dạy em cần phải mạnh mẽ và chủ động hơn. Em nhận ra điều làm em tiếc nuối chính là việc em đã không trở thành người như bây giờ sớm hơn, như vậy em sẽ đặt một kết thúc khác cho anh và em. Trong một bộ phim truyền hình em đã từng xem, họ nói rằng: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất, còn tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân”.

Anh – Chàng trai duy nhất em từng yêu đơn phương, hãy hạnh phúc anh nhé!

 Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương! (Nhật Nguyệt)

Một mùa đông nữa lại đến. Chìm trong cái lạnh của mùa đông, tớ lại nhớ về cậu, người mà tớ thầm thương trộm nhớ. 

Đã 7 năm trôi qua, tớ cũng chẳng nhớ trái tim tớ đã rung động bao nhiêu lần vì cậu, tớ cũng chẳng biết đã đánh mất trái tim mình từ khoảnh khắc nào, tớ cũng chẳng đếm bao nhiêu lần khóc ướt gối vì quá nhớ cậu. 

Đôi lúc tớ tự giận bản thân mình ghê gớm, giận bản thân vì trái tim thầm trao cho một người mà chưa một lần dám mở lời, chưa một lần dám bày tỏ. Quá yếu đuối phải không cậu? Là một người con gái, tớ luôn nghĩ bản thân mình là người cầm được thì buông được, buông được thì bỏ được, là một người con gái tớ biết mình phải giữ giá, phải vì thanh xuân của mình mà mạnh mẽ.

Là một người con gái, tớ biết không nên trao trái tim mình cho một người quá lâu mà đã biết trước là không bao giờ kết trái ngọt được. Tớ biết, tớ nghĩ rất nhiều nhưng tớ không biết phải thực hiện như thế nào.

Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

Tớ không biết phải làm sao để xoá hình bóng cậu đã ăn sâu vào trong tâm trí, không biết phải làm sao để không theo dõi cậu trên mạng xã hội, không biết phải làm sao để ngừng nghe ngóng tình hình của cậu. Những việc đó đã trở thành thói quen, đã trở thành một phần của cuộc sống tớ. Quá là yếu đuối phải không cậu? 

Đôi lúc tớ nhớ lại không biết bản thân mình đã thầm thương cậu từ lúc nào. Là lúc cậu chia sẻ cho tớ nửa ổ bánh mì vì tớ vội chưa kịp ăn sáng, là lúc ánh mắt chúng ta lỡ chạm phải nhau rồi vội quay đi hay là khi cậu đợi tớ hàng giờ để chở tớ về trên chiếc xe đạp cũ. 

Tớ thương cậu từ những điều nhỏ bé và giản dị thế đấy. Có những lúc tớ muốn hỏi cậu một câu “Rốt cuộc cậu xem tớ là gì của cậu?” Nhưng câu hỏi ứ nghẹn nơi cổ họng chưa một lần dám đánh cuộc, chưa một lần dám mở lời .

Tớ biết, nếu hỏi ra thì chúng ta không là gì của nhau, kể cả là tình bạn. Vì tớ biết, những gì cậu làm không dành riêng cho mình tớ. Tớ đã nghẹn khóc khi biết cậu vì mua bánh mì cho Q mà chấp nhận chạy phạt 5 vòng quanh trường. 

Tớ đã đau khi thấy ánh mắt cậu nhìn về hướng Q ngày càng nhiều. Tớ đã tủi thân khi thấy cậu hẹn đi uống nước nhưng lại nhắn nhớ rủ Q đi cùng. Còn nhiều và rất nhiều điều nữa. Những điều đó như nhát dao đâm vào trái tim tớ vậy. Vừa đau vừa chua xót. 

Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

Đôi lúc tớ cảm thấy bản thân thật xấu xa vì đã chạnh lòng, đã đau khổ khi thấy hai cậu ở bên nhau. Tớ đã phải tự vấn lương tâm hàng trăm lần, từ dằn vặt lương tâm hàng ngàn lần vì cả hai đều là bạn tớ. Đáng lẽ tớ phải vui cho hai  cậu mới phải, đáng lẽ tớ phải mỉm cười chúc phúc cho hai cậu mới phải. 

Thầm thương là một việc rất đau khổ. Càng đau khổ hơn là vùng vẫy trong mối tính đó không biết làm thế nào để thoát ra. Đã 7 năm kể từ ngày tớ biết ánh mắt tớ dõi theo cậu quá nhiều. Một người, liệu có bao nhiêu lần 7 năm để nhớ, để yêu. 

Thanh xuân của một người con gái, liệu có bao nhiêu lần 7 năm để hoang phí theo một mối tình không có kết quả. Bảy năm, với hàng nghìn đêm tớ bật khóc, hàng nghìn nỗi đau và sự tủi thân, tớ cũng cảm thấy mệt rồi. Vậy nên, tớ gói ghém lại nhé, gói lại tất cả bóng hình cậu, tất cả vết thương, tất cả nỗi đau và niềm vui của mối tình đơn phương này vào trái tim tớ. 

Tớ nhận ra rồi, tớ đã làm tổn thương những người thương tớ chỉ vì cậu, một người không thương tớ. Điều đó là không nên có phải không.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”. 

Thanh xuân chính là "gặp nhưng không ở lại"

Chương trình được thực hiện bới nhóm sản xuất của blogradio

Sản xuất: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Giọng đọc: Ti Ti

Mời xem thêm chương trình:

Trưởng thành là không ngại cô đơn

 

Thiên Điểu

Bạn sẽ không biết mình có thể bay bao xa, nếu bạn không tung cánh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

Blog Radio 719: Từ khi bên anh em không còn ngại yêu

Blog Radio 719: Từ khi bên anh em không còn ngại yêu

Từng đổ vỡ trong tình yêu là một cảm giác như thế nào? Đó là khi người ta như con chim sợ cành cong, không dễ mở lòng để yêu thêm lần nữa. Nhưng chỉ có tình yêu mới có thể chữa lành những vết thương của tình yêu gây ra.

back to top