Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

2020-12-16 09:38

Tác giả: Tam Giác Mạch Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Có những lúc, chúng ta tự thấy mình là những đứa trẻ cô đơn. Và ai trong chúng ta cũng sẽ cần một người cạnh bên sau những bi thương mệt nhoài của ngày tháng tuổi trẻ. Đằng sau những hăng say tươi mới, nhiệt huyết năng động và một trái tim căng tràn tin yêu vào cuộc đời, đôi lúc trên đường về ta chạnh lòng giữa cơn gió nghiêng ngả lúc chiều dần buông, dưới tiết trời đông buồn tênh và lạnh lẽo. Lòng người hệt như hòn đá nhỏ nằm bất động dưới đáy hồ yên tĩnh một chiều cuối thu.

Tuổi trẻ hóa ra đã đi qua những ngày trầm buồn đến vậy (Phạm Thị Như Ý)

***

Cúi đầu cảm ơn những ngổn ngang, muộn phiền và những lúc đong đầy hạnh phúc, tất thảy đã hội ngộ nhau ngân vang nốt dạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy dư vị. Dẫu biết chúng ta chỉ có một cuộc đời, nên đâu ai bán vé khứ hồi để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa. Vậy mà, đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.

Lại một ngày khép lại, mình định nhấc máy gọi đứa bạn thân nhưng chợt nhận ra nó bị ốm đã bao tuần rồi chưa khỏi. 5 giờ chiều mùa này đường đã tờ mờ vào tối, muốn tấp vào quán cà phê gọi một thức uống bất kỳ nhưng nghĩ lại rồi thôi. Màn mưa giăng mỗi lúc càng thêm dày và nặng hạt.

Lạnh thế này mình muốn về nhà, căn nhà của ngày xưa. Mở cửa căn nhà ngói đỏ có má lui cui trong bếp sửa soạn cho buổi tối, có ba đỡ đần má mang ít củi nhóm căn bếp chiều đông. 

Gác bếp đơn sơ có nồi cơm sôi trào bọt nghi ngút khói mà đi đâu mình vẫn đau đáu nhớ về. Có cái chạng tủ sờn màu cũ kĩ lấm lem nhọ nồi, nơi má để dành cho mình những thức ăn ngon bình đạm lót dạ khi chưa kịp bữa cơm.

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

Có con mèo Moon và con chó Bun nằm cạnh nhau lim dim đôi mắt, chúng cuộn người ủ ấm bên đống tro tàn vừa đủ sưởi. Có tiếng ríu rít của mình kể má nghe những câu chuyện về cuộc sống xa sau một tuần ở ngoài phố.

Trời một màn sương đêm đặc quánh, màu đen kịt bao trùm tiếng côn trùng vang vọng phía vườn đằng sau. Thứ thanh âm yên ắng khiến mình lắng lòng mỗi lúc đi xa.

Đêm mùa đông, mình ngồi xuống bên bếp lửa hồng ăn bát cơm nóng hổi thơm lừng mùi lúa mới, nhai miếng bánh tráng giòn tan rôm rả, miệng tấm tắc và hài lòng đồ ăn má nấu. Lòng mình đã quá đủ bình yên.

Rồi thời gian lấy đi của mình sự dịu dàng rất đỗi thân thương ấy, lấy đi từng chút, từng chút một mà mình từng cố gắng nâng niu, gìn giữ qua bao năm tháng bào mòn.

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

Nay giữa những hư hao mình nhận về, khiến đôi chân mình chợt mỏi bởi bấp bênh xô bồ đời thực, có đôi lúc mình mong gặp được một người xóa nhòa những niềm đau chất chứa bấy lâu, một người chẳng cần buông câu “em ổn chứ?” nhưng khi mình cúi mặt họ tự khắc biết đau lòng. 

Mình vẫn tin rồi chúng mình sẽ gặp được ai đó giữa lúc mình chẳng đợi mong, khi trái tim ngây ngô đã tự tạo ra bức tường vững chắc, người ấy can đảm làm vỡ toang nhưng lạ lẫm mình chẳng hề đau đớn. Bởi thương tổn nào cũng được dịu xoa và tan chảy trước tấm chân tình.

Thật tâm, nếu ai bán cho mình một vé ngược thời gian. Mình sẽ ngược nắng, ngược mưa sống cho cuộc đời đó một lần nữa. Tuổi trẻ ngoài kia đang nhuộm hân hoan bằng hy vọng ngập trời nên mình đã cùng nó cõng tin yêu rót đầy những tổn thương sứt mẻ.

Cúi đầu cảm ơn những ngổn ngang, muộn phiền và những lúc đong đầy hạnh phúc, tất thảy đã hội ngộ nhau ngân vang nốt dạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy dư vị. Dẫu biết chúng ta chỉ có một cuộc đời, nên đâu ai bán vé khứ hồi để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa. Vậy mà, đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

Khi một chuyến xe đi qua, sẽ có chuyến xe khác. Khi bỏ lỡ một người chính là để tìm người tốt hơn, thực sự mang lại hơi ấm lâu dài chứ không phải hơi ấm vì cái lạnh của mùa đông. Vội vàng không làm hạnh phúc đến gần hơn mà đẩy chúng ta ra xa hạnh phúc hơn, đừng vội vàng trao tình yêu cho một người không yêu mình, đừng để sự cô đơn đánh lừa lý trí rồi thương tổn trái tim.

Đừng vội vàng đưa bàn tay cho ai đấy khi thấy cô đơn

Một chiều mưa, lang thang trên đường Hà Nội, lòng man mác buồn. Trước đây tôi vẫn nghe người ta nói với nhau cái lạnh của Hà Nội đủ làm trái tim những con người cô đơn lạnh cóng. 

Ngồi thật lâu, trời vẫn lạnh, mọi người vất tấp nập vụt qua nhau nhanh đến chóng vánh. Một chuyến bus đã qua, lại một chuyến nữa vụt qua, nốt chuyến này nữa là tôi đã bỏ qua ba chuyến bus rồi. Cũng giống như những người tôi đã vụt qua, và những người đã vụt qua tôi. Mọi người đều lướt qua nhau như thế, dù có hụt hẫng thì cũng lướt qua nhau, rồi cũng quên nhau trong một miền ký ức không chạm tới. 

Nhìn những dòng xe lướt qua, tôi thấy mình đang sống thực chậm. Phải chăng mỗi chúng ta đều đang quá vội vã trong cuộc sống của mình. Giống như việc nhỡ một chuyến bus, hễ chuyến bus đó đưa ta tới nơi ta cần tới, dù đông tới bao nhiêu, dù bon chen thì chúng ta vẫn vội vàng muốn bước lên không muốn bỏ lỡ, có những lần tôi cũng vậy. 

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

Cũng đã có những lần tôi vội vàng bước lên một chuyến bus đông người, người chen người vô cùng không thoải mái. Nhưng cái lạ là mọi người dù biết sẽ đông, sẽ không thoải mái nhưng ai cũng bước lên thay vì lên chuyến xe sau trong vài phút tới, đó sẽ là một chuyến xe ít người. 

Phải chăng vì chúng ta đang vội, vội vã chạy đua với thời gian chạy đua với cuộc sống, và chạy đua với chính mình. Vì vội mà chọn cái không thoải mái, gò bó mình, liệu có xứng đáng. 

Nói về việc chờ bus, cái tôi muốn nói đến còn là sự vội vàng trong mỗi chúng ta. Phải chăng chúng ta đang sống quá vội vàng giữa cuộc sống vội vã. Vội vàng trong suy nghĩ đến hành động. 

Có lúc bạn nghĩ mình muốn làm việc này, muốn làm việc kia và thế là bắt tay vào làm mà chưa suy nghĩ chín chắn, như thế là quá vội. Vội ngay cả trong cách phán xét một người và vội trong cả việc lựa chọn tình yêu. 

Cái lạnh của mùa đông, ánh nhìn hướng đến những cặp đôi hạnh phúc trên đường làm xuất hiện khao khát cần có người yêu, cần có người để chia sẻ cái lạnh, để sưởi ấm hay đơn giản cần người yêu chỉ để mang cái danh có người yêu. 

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

Vẻ như sẽ nực cười nhưng nó có thể đúng với nhiều người. Chính vì những tác động đó mà chúng ta vội vàng nắm lấy một bàn tay bất chợt hướng về bạn như bản năng tìm về hơi ấm mà không quan tâm, bàn tay ấy có thực sự thuộc về bạn hay không, bạn đã đủ sẵn sàng để tiếp nhận một người khác không phải bạn bước vào thế giới riêng của bạn hay chưa. Đó là một việc không hề đơn giản. 

Cái tôi của bạn sẽ không chấp nhận chia sẻ hay mở lòng với ai nếu nó không cảm thấy an toàn. Cứ biện minh cho hành động đó như cách để cho nhau cơ hội, nhưng liệu rằng có kết quả hay là sự lãng phí, mệt mỏi, liệu sau cái nắm tay chóng vánh kia bạn còn đủ can đảm nắm tay ai khác. 

Vậy thì việc gì phải vội vàng, giữa thế giới này không phải mình bạn cô đơn, còn biết bao người cô đơn như thế. 

Khi một chuyến xe đi qua, sẽ có chuyến xe khác. Khi bỏ lỡ một người chính là để tìm người tốt hơn, thực sự mang lại hơi ấm lâu dài chứ không phải hơi ấm vì cái lạnh của mùa đông. Vội vàng không làm hạnh phúc đến gần hơn mà đẩy chúng ta ra xa hạnh phúc hơn, đừng vội vàng trao tình yêu cho một người không yêu mình, đừng để sự cô đơn đánh lừa lý trí rồi thương tổn trái tim.

Tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn

Chương trình được thực hiện bởi nhóm blogradio

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh Lam

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Cô đơn là món quà của tuổi trưởng thành

Tam Giác Mạch

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Khi bên cạnh một người và ta được sống là chính mình, đó là “hạnh phúc”... “Hạnh phúc” vẫn luôn tồn tại trong vô vàn hình dáng như thế. Điều ta cần làm không phải là vội vàng tìm kiếm, hãy cứ sống hết mình và kiên nhẫn đợi chờ. Vì ai rồi cũng sẽ hạnh phúc.

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Bỗng mặt gã có phần hơi đỏ ửng lên như ngày đầu khi gã gặp chị, gã nói nhỏ: “Tự nhiên tôi lại thèm nồi thịt kho tàu mình nấu vào dịp Tết, mình nấu tôi ăn nghe”.

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

back to top