Phát thanh xúc cảm của bạn !

‘Mắt biếc’ day dứt và tiếc nuối: ‘Đừng bao giờ bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng và người thật lòng yêu bạn’

2019-12-27 10:48

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hà Diễm

“Đừng bao giờ bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng và người thật lòng yêu bạn” – câu nói đậm chất ngôn tình này không mới nhưng lại trở nên hợp lý bất ngờ khi đặt trong bộ phim Mắt biếc. Đây là câu nói “chân truyền” từ thờ mẹ Hà Lan, rồi sau đó được cô con gái Trà Long (Khánh Vân) nhắc lại như một lời cảnh tỉnh dẫu muộn màng. Đây là câu nói thay đổi tính chất mối quan hệ giữa Ngạn và Hà Lan, cũng là câu nói thay đổi cả cái kết Mắt biếc so với tiểu thuyết.

blogradio_matbiecdaydutvatiecnuoi

Ngạn đã dành cả thanh xuân để yêu và bỏ lỡ Hà Lan

Ngạn (Trần Nghĩa) và Hà Lan (Trúc Anh) dường như đã dành cả thanh xuân để bỏ lỡ nhau, họ đã bỏ lỡ nhau quá nhiều lần trong đời, kể cả chuyến tàu cuối cùng. Khác với truyện, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan chỉ là tình cảm một chiều, trong phim, Hà Lan vừa là thanh mai trúc mã, vừa là hồng nhan tri kỷ. Hà Lan có thích Ngạn nhưng không đến với Ngạn, chính vì thế mà mối duyên lỡ càng trở nên tiếc nuối và day dứt hơn bao giờ.

mat-biec-5

Ngạn và Hà Lan đã bên nhau khi cả hai vẫn còn là một đứa trẻ ở chung một làng, học chung một trường. Từ khoảnh khắc nhìn thấy cô bé ấy, Ngạn đã nguyện đem tất cả sức mọn ra để bảo vệ. Ngạn đánh nhau lần nào cũng thua nhưng vẫn nguyện vì Hà Lan mà vung nắm đấm. Họ cứ bên nhau như thế cho đến một ngày Ngạn chợt ngẩn ngơ về vẻ xinh đẹp, phơi phới của Hà Lan tuổi dậy thì.

Cả hai gặp nhau ở một tâm hồn đồng điệu, đậm chất nghệ sĩ. Ngạn có khiếu âm nhạc, thích ôm đàn guitar, thích sáng tác những bài hát để giãi bày nỗi lòng mình. Hà Lan vẽ đẹp, cô đã vẽ tặng Ngạn bức tranh rừng sim trước khi lên thành phố học. Hà Lan chính là người hiểu được, cảm được những bài hát Ngạn viết. Cô biết đó là những sáng tác của Ngạn chứ không phải của ông nhạc sĩ Cung Tiến nào đó. Cô biết hết nhưng cô không nói, mãi sau này mới nói.

mat-biec-victor

Buổi chia tay trong rừng sim hôm ấy, lẽ ra họ đã trao cho nhau nụ hôn đầu nhưng Ngạn lại bất ngờ khựng lại trong ánh mắt chưng hửng của Hà Lan. Câu nói: “Lên thành phố không có Ngạn chắc Hà Lan sẽ buồn lắm!” cũng là câu nói bắt đầu của những bi kịch. Họ bỏ lỡ nhau lần đầu tiên trong đời.

Sau một thời gian lên thành phố, Hà Lan về thăm quê với lối ăn mặc, suy nghĩ ngày càng khác. Cô mặc những chiếc váy ngắn hợp thời, không còn khoác lên mình những bộ đồ chân chất quê mùa nữa. Cô chê con tò he chẳng có gì thú vị, con tôm nhỏ xíu, chiếc cặp tóc cũng không đẹp bằng ở thành phố. Ngạn nhìn Hà Lan, càng nhìn càng thấy xa lạ. Vẫn là góc chợ, cái cây, con đường nhỏ năm nào nhưng chẳng có lời tỏ bày nào được nói. Sau cuộc gặp đó, Hà Lan lại lên thành phố, càng lúc càng ít về, còn Ngạn vẫn ở quê. Họ bỏ lỡ nhau lần thứ hai.

Ngạn gặp lại Hà Lan khi anh lên thành phố học. Hà Lan là người đầu tiên mà Ngạn muốn gặp nhất. Anh cầm trong tay chiếc kẹp tóc mà anh cho là đẹp nhất để tặng người con gái mình thương, nhưng rồi lại ngậm ngùi nhét vào túi khi cô gái ấy đã diện những bộ váy, dùng những chiếc kẹp hợp mốt hơn. Họ ngồi cạnh nhau, ngượng nghịu chẳng biết nói gì, cũng chẳng có chuyện gì để nói. Ngạn nói được có hai câu, câu thứ nhất là chuyện cái cây giữa chợ đã chết, câu thứ hai là… “Ngạn về đây!”

Những lần hẹn nhau đưa đón lúc tan trường, cả hai đã có những khoảnh khắc vui vẻ. Ngạn rõ ràng đã có nhiều cơ hội để có những cuộc hẹn thân mật hơn, để tỏ rõ lòng mình hơn nhưng anh vẫn lừng chừng vì cái tính rụt rè, nhút nhát của mình. Ngạn lại bỏ lỡ thêm lần nữa.

mat-biec-6

Cho đến một ngày, Dũng (Trần Phong) xuất hiện trong cuộc đời Hà Lan, chính thức chen vào mối quan hệ giữa hai người. Ngạn chỉ còn biết bất lực nhìn Hà Lan bị Dũng hớp hồn. Cố đạp xe thật nhanh để Hà Lan ngồi phía sau không nói chuyện được với Dũng nhưng có cong lưng lên đạp cũng không bằng Dũng nhả một làn khói Honda. Rồi dần dà, người đưa đón Hà Lan đến trường không còn là Ngạn nữa. Đến việc đi bên cạnh Hà Lan như một người bạn thân, Ngạn cũng không còn cơ hội nữa. Ngạn lén lút đi theo Dũng và Hà Lan đến rạp chiếu phim, đến câu lạc bộ đêm, tận mắt nhìn thấy người con gái mình thương trong vòng tay người con trai khác, để rồi chính mình đau. Ngạn chính thức mất Hà Lan vào tay Dũng. Lần này là lần bỏ lỡ thứ năm.

mat-biec-8

Dũng nhanh chóng bộc lộ bộ mặt thật của một gã đàn ông trăng hoa, cả thèm chóng chán. Chơi chán Hà Lan, anh ta có thêm Bích Hoàng, công khai bắt cá hai tay, bỏ mặc Hà Lan yếu đuối ngồi khóc một mình. Ngạn đi tìm Dũng đánh nhau một trận, bắt Dũng phải đối xử tử tế với Hà Lan. Lần đó Ngạn thua nhưng sau đó Dũng có đi tìm Hà Lan thật, mắt Hà Lan lại sáng lên, bỏ Ngạn với những vết thương chằng chịt và lọ cao Sao Vàng đang bôi dở để chạy theo Dũng. Lần này chính Ngạn lại đẩy Hà Lan về phía Dũng.

Chuyện gì đến cũng đến, Hà Lan có bầu, Dũng nói chờ Hà Lan tốt nghiệp sẽ cưới nhưng bố Dũng không cho. Những lần tới lui của Dũng cứ thưa dần, anh ta lại đi với Bích Hoàng. Những ngày Hà Lan thai nghén, cũng chỉ có Ngạn bên cạnh chăm sóc. Trong lúc Hà Lan đau đẻ một mình thì Dũng đang vui đám cưới với cô gái khác. Sau đó, Dũng tuyệt nhiên không còn xuất hiện trong cuộc đời Hà Lan nữa. Vẫn chỉ có mình Ngạn rau cháo, cơm nước cho hai mẹ con Hà Lan, bên Hà Lan những lúc con quấy khóc, ốm đau.

mat-biec-4

Đến lượt Hà Lan bỏ lỡ Ngạn

Thế rồi Ngạn cũng bỏ lại thành phố để trở về làng Đo Đo, bỏ lại thanh xuân, bỏ lại Hà Lan để trở về làng quê nghèo, bám víu những kỷ niệm. Hà Lan gửi bé Trà Long về ngoại, một năm chỉ về thăm con đôi ba lần. Hà Lan biết Ngạn thương Trà Long chỉ vì con bé giống mẹ. Mẹ Hà Lan nhắc nhở cô đừng bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng và người thật lòng yêu mình, cũng đừng đi theo mấy người đàn ông sở khanh nữa. Nhưng chính mẹ cô cũng từng nói làm gì có người đàn ông tử tế nào yêu một người đàn bà từng chửa hoang. Lần này, đến lượt Hà Lan bỏ lỡ Ngạn. Ngạn đã biết quá nhiều về cô nên chỉ có thể làm bạn.

Chính cái quá khứ không chồng mà chửa với một đứa con riêng đã khiến Hà Lan khó tìm được hạnh phúc mới bên người đàn ông tử tế. Cô cứ gặp gỡ, hẹn hò từng người, từng người một rồi lại chia tay. Cô khóc nức nở trong đêm, tự thương cho nỗi bất hạnh của mình. Lúc này, Ngạn đã lấy hết dũng cảm để bảo Hà Lan về quê, để anh được chăm sóc hai mẹ con như một gia đình. Nhưng Hà Lan từ chối, không hẳn vì cô ham hư vinh thành phố hơn quê nghèo mà chủ yếu vì cô cảm thấy mình không còn xứng với Ngạn.

mat-biec-10

Năm Ngạn 35 tuổi, vẫn còn yêu Hà Lan. Năm Hà Lan 35 tuổi, vẫn chưa tìm thấy bến đỗ hạnh phúc nào. Trà Long cũng có ý nhắc mẹ về tình cảm của chú Ngạn nhưng Hà Lan vẫn cho rằng Ngạn rồi sẽ tìm thấy một nửa phù hợp thôi.

Để rồi Ngạn lại một lần nữa ra đi, lần này anh bỏ lại Đo Đo, bỏ lại Trà Long, bỏ lại tất cả những kỷ niệm về mối tình kéo dài cả thanh xuân. Ngạn đi vì không muốn nhập nhằng giữa tình yêu dành cho Hà Lan và cái bóng của Hà Lan, càng không muốn làm hỏng cả thanh xuân của Trà Long trước khi quá muộn.

mat-biec-14

Cái kết khác tiểu thuyết, cũng mở ra một chân trời mới cho Ngạn và Hà Lan

Lần này, Hà Lan mới sực tỉnh đuổi theo chuyến tàu chở Ngạn, sau khi Trà Long nhắc lại câu nói của bà ngoại năm nào “đừng bỏ lỡ chuyến xe cuối và người yêu mình thật lòng”. Vì nếu không phải Hà Lan thì sẽ chẳng có ai có thể khiến Ngạn hạnh phúc. Nhưng không kịp nữa rồi, Hà Lan lại bỏ lỡ Ngạn nữa rồi.

Nếu vẫn còn những chuyến tàu khác từ Đo Đo đến nơi Ngạn muốn đến thì chuyến tàu đó không thể gọi là chuyến tàu cuối được. Cái chuyến tàu mà Hà Lan bỏ lỡ ấy thực ra lại là chuyến tàu khởi đầu một trang mới của cuộc đời. Lần đầu tiên, tình cảm âm thầm bao năm của Ngạn có được lời hồi đáp. Lần đầu tiên, Hà Lan dám vượt qua tất cả những mặc cảm quá khứ để sống thật với lòng mình, cố níu lấy hạnh phúc muộn mằn cho mình và cho Ngạn.

Phim khép lại ở cảnh Hà Lan nước mắt lưng tròng đứng nhìn chuyến tàu rời đi nhưng biết đâu đấy, chúng ta hoàn toàn có thể tin tưởng rằng một ngày nào đó, ở Đo Đo hay ở một nơi nào đó họ sẽ gặp lại nhau.

Theo Hằng Nga/ Báo Đất Việt

Giọng đọc: Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Link báo gốc: http://gioitre.baodatviet.vn/mat-biec-day-dut-va-tiec-nuoi-dung-bao-gio-bo-lo-chuyen-xe-cuoi-cung-va-nguoi-that-long-yeu-ban-1724728.html

 

Xem thêm: Mắt biếc từ trang sách lên màn ảnh

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Mong rằng anh - người nàng từng yêu - sẽ luôn được hạnh phúc bên cô gái ấy. Còn nàng, đành đi tìm sự bình yên khác vậy!

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Điều đáng sợ nhất ở cuộc đời này là trong khoảnh khắc nào đó, bất chợt trong đời con người ta phải đối diện với sự cô đơn trống vắng. Cô đơn không phải là không có ai để yêu, không phải không có ai yêu, mà cô đơn vì cảm thấy lạc lõng giữa những tình yêu chật chội.

Cậu, tớ và lời hứa

Cậu, tớ và lời hứa

Hòa nhìn ra bầu trời xanh thẳm sau cơn mưa bên ngoài ô cửa, lòng hắn như có chút hy vọng, cả chút nhớ mong. Thật muốn được cùng người ấy thưởng thức chiếc bánh ngon lành này.

back to top