Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lang thang tìm một chốn trú cho nỗi buồn

2018-07-31 08:57

Tác giả: Cr Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có những ngày buồn chẳng biết tựa vào đâu, ta lại lang thang khắp nơi tìm một chỗ trú cho nỗi buồn. Mỗi người sẽ tìm thấy cho riêng mình một góc nương náu bình yên. Với một số người, góc bình yên đó là chính căn phòng nhỏ của mình, với một số khác lại là một quán cà phê yên tĩnh, có người lại chọn đến một nơi rất xa, một vùng trời mới, tránh xa những bề bộn cuộc đời. Còn bạn, bạn chọn nơi nào làm chỗ trú ẩn mỗi khi buồn?



Có những lúc ta bắt đầu từ một điểm rơi, ngày lặng trôi từ những câu chuyện của riêng mình. Lòng ta mơ hồ buồn, thảng hoặc về những điều xa xăm, cứ thấy trống rỗng ở nơi nào đó mà chẳng thể nào rõ được. Không biết phải làm sao, tự hỏi chuyện bắt đầu như thế nào. Đôi lúc rất muốn dừng lại thôi nghĩ ngợi thêm gì nữa, vậy mà chốc choáng những bận tâm ấy lại ùa về.

Cái thế giới riêng của ta dường như thu mình lại nơi góc nhỏ giữa những chốn bộn bề nhộn nhịp. Những điều trước đây làm ta vui, ta thích thú chẳng thể nhóm ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn đang chơi vơi của ta nữa rồi. Bỗng chốc ta trưởng thành hơn một chút, trầm tính hơn một chút, ta hòa với dòng đời cùng với phút lặng yên bất chợt. Và ta muốn lang thang tìm một chốn để trú nỗi buồn.

Ta bắt đầu dạo quanh đâu đó xa nhà. Không hiểu vì sao những lúc này nhà lại là nơi ta chẳng muốn về và không muốn đối mặt. Dư âm của chuỗi ngày mệt mỏi nặng hẳn trên đôi vai, vậy mà ta vẫn muốn đi, muốn lang thang đâu đó một mình, mặc cho nắng mưa phủ đầy cả góc trời. Cứ thế ta đi, trên chiếc xe ấy, chẳng cần xác định đích đến, đi mãi đi mãi cho tới khi lồng ngực vơi đi những ganh gánh trong lòng.

Ta chọn ăn một bữa thật nhiều để thỏa nỗi buồn, hay ngồi lặng im trong quán cà phê, ngắm dòng người vội vã và thưởng thức vài bản nhạc. Cũng có khi ta muốn chui vào một góc nào đó để yên tĩnh đọc sách. Cốt có lẽ ta muốn mình tạm quên đi thực tại, sống cho bản thân, ghém nỗi lòng vào tách cà phê, tìm tới những cuốn sách, bản nhạc để chúng nói lên tâm trạng của ta bây giờ. Ta bắt đầu nhớ lại những kỉ niệm về một thời vô tư lự. Mà cũng có khi những suy tư dồn nén ấy khiến ta chẳng thể nào nghĩ ngợi thêm gì nữa. Hơn bao giờ hết, ta cần lắm một chỗ dựa, một ai đó nắm lấy bàn tay vực ta dậy. Ai đó chỉ lối cho ta, hay đơn giản thôi là cho ta mượn bờ vai và lắng nghe ta nói. Ta biết sẽ rất nhanh, khi ta không thể nào lang thang được nữa, ta phải tạm biệt chốn trú ẩn của mình để quay về với cuộc sống ngoài kia, chính lúc ấy ta phải mạnh mẽ nhiều hơn nữa, cố gắng nhiều hơn nữa để vượt qua mọi chuyện. Chỉ là bây giờ ta muốn buông bỏ mọi thứ cho một phút yếu lòng ngắn ngủi này mà thôi.

Chốn trú ẩn ấy bình yên đến lạ. Nơi nó không bắt ta phải gồng mình, nơi lắng nghe hết những ấm ức tủi hờn bấy lâu ta chẳng thể nói. Ta vẫn có bạn bè, có gia đình. Nhưng sao lúc này dường chẳng ai có thể hiểu được câu chuyện của ta, ta sợ họ sẽ mệt mỏi khi biết được những điều ta đang chất chứa. Cô đơn thật dù vẫn có người ở cạnh bên. Mọi thứ thật mơ hồ hệt như vệt trắng mờ làm ta đau đáu không sao thoát ra được. Nó cứ âm ỉ mãi trong từng khoảnh khắc này, khi xung quanh cuộc sống vẫn điềm nhiên diễn ra bình thường, vui vẻ và tấp nập, chỉ còn ta đang vô hình với một thứ nỗi buồn không tên. Ta mong ai đó nhận ra điều khác thường ở mình, ai đó kiên nhẫn với ta, loay hoay tìm ta khi ta đang lang thang ở một chốn vô định. Dù chỉ là sự quan tâm nhỏ nhặt thôi nhưng cũng đã làm dịu đi chút dư vị nặng trĩu nơi đáy lòng ta rồi.

Vậy mà cuối cùng, như một thói quen, vẫn là ta một mình với ta.

Ừ thì khi cô đơn chợt đến, ta lại muốn lang thang đi tìm một chốn trú nỗi buồn.

© Cr – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga
Thiết kế: Hương Giang


Cr

Màu xám của nắng.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

back to top