Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi giấc mơ về

2011-05-30 18:20

Tác giả: Giọng đọc: Gà Quay, Titi

blogradio.vn - Cô gái ngồi trong góc nhỏ của một quán vắng thân quen. Đã bao ngày qua cứ đến giờ này cô gái lại đến đây chỉ để thưởng thức cho mình một tách cà phê sữa nóng. Cô ngồi hàng giờ trong một góc nhỏ, con mắt đìu hiu suy tư mang đầy vẻ mòn mỏi như đang ngóng trông một ai đó, nhưng không ai biết cô gái ngóng trông gì.

Bên ngoài kia là hàng hoa tigon tỏa bóng mát bên thềm, xa xa những người bộ hành đang nhanh chân bước trên con phố vắng quạnh hiu về nhà. Cô gái vẫn lặng im lắng nghe những tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa nhỏ nằm sâu trong góc. Lần nào đến đâu cô gái cũng yêu cầu người phục vụ bàn mở cho nghe bản nhạc này, đó là bài hát "Khi giấc mơ về"

Khi giấc mơ đã quay trở về
Em vẫn không tin rằng
Có ngày em ra đón anh nơi cuối đường
Em nhớ không khi xưa
Ta gặp nhau chính cũng nơi đây
Ta ngồi mơ về giấc mơ nơi thiên đường


Đã bao lâu rồi bài hát vẫn luôn ấm nồng trong lòng người nghe. Nó hiện rõ trên khuôn mặt đầy tâm trạng của cô gái. Một nỗi nhớ đã theo cô suốt ba năm trời, ba năm là một khoảng cách thời gian có lẽ đã quá dài để một con người quên đi một ai đó trong cuộc đời, và ba năm cũng là một khoảng thời gian dài cho những nỗi nhớ chồng chất lên nhau của một người chờ mong mòn mỏi. Anh nói với cô " Hãy chờ anh nhé, sau khi du học về mình sẽ làm lễ cưới, chỉ ba năm thôi em hãy hứa sẽ cố gắng chờ đợi anh nhé ". Cô gái khẽ nhìn lên khuôn mặt thân quen kia mà nghẹn ngào nói trong nước mắt " Em sẽ nhớ anh và sẽ chờ đợi anh đến ngày anh quay trở lại."

Rồi một ngày anh đi
Em buồn như khóc anh đâu hay biết
Bao đêm em thức nước mắt đây vơi rớt theo đêm dài
Dù giờ này em biết
Xa nhau năm tháng hôm nay anh cũng đã quay về đây
Bên em đêm ngày chẳng muốn chia tay.

Khi giấc mơ về

Vậy mà giờ đây sau 3 năm trời xa cách ngày nào cô cũng đến góc nhỏ trong quán quen này chỉ để ngồi hàng giờ chờ đợi anh. Niềm tin trong cô không khi nào dập tắt, cô vẫn luôn hi vọng một ngày kia anh sẽ trở lại, sẽ đến nơi này nơi mà cô và anh đã có bao kỷ niệm ở đây. Cô gái sẽ lại cùng anh nghe bản nhạc này, được kể cho anh nghe nỗi nhớ của cô về anh trong những ngày xa cách, được anh ôm trong lòng để xua đi cái cảm giác cô độc trong cô. Nhưng ôi sao cái cảm giác đó lại xa vời đến vậy, khi cô nhìn về hiện tại cô đã không còn có anh nữa, cô buồn nhưng không nói ra được, nước mắt cô nghẹn ngào chảy xiết trong con tim bé nhỏ.

Cô cũng không nhớ mình đã khóc bao lần vì nhớ anh rồi, cô đã cố gắng làm thêm nhiều việc để quên đi cái cảm giác nhớ anh nhưng không thể, mỗi lần khi nghe tụi bạn kể về người yêu mình cho cô nghe, là hình ảnh của anh lại tái hiện trong cô không thể nào xóa nhòa đi được. Cô quyết định sẽ yêu một người đàn ông nào đó để thay thế anh và cũng là để quên đi anh nhưng cô đã không làm được điều đó, cô không thể yêu một người mà trái tim lại không khi nào không nhớ về anh, cô sống trong sự đợi chờ mong nhớ mỗi khi nhớ anh cô lại đến nơi đây, tại cái góc nhỏ này trước đây ngày nào cô cũng ngồi cùng anh có lẽ đó là cách tốt nhất để có thể an ủi trong lòng cô dù biết rằng nó là vô vọng. Lời bài hát tiếp tục cất lên mang theo nỗi buồn tuyệt vọng của cô gái:

Đường gập ghềnh anh đi riêng một mình anh đường dài anh đi
Nơi đây em đứng chẳng biết làm chi chẳng biết nói gì
Dù chợt buồn anh khóc anh đâu hay biết
Trong tim em chỉ có riêng mình anh
Yêu anh cho dù phải cách xa anh...


- Hương em làm sao vậy, em có thấy ổn không?

Cô gái bừng tỉnh sau một cơn mơ dài, khi nghe tiếng gọi của tôi. Vẻ mặt thẫn thờ như một người vừa từ hành tinh khác đến, cô hỏi tôi?

- Em vừa thiếp đi một lát rồi sao?

- Anh thấy em nằm lặng yên nãy giờ nên anh lo quá sợ em mệt nên đánh thức em.

Cô gái cười ngượng ngùng miệng lắp bắp nói

- Em vừa mơ, một cảm giác lạ lắm em được gặp anh ấy ở tại nơi đây. Nhưng anh ấy không nói gì mà chỉ lặng im ngồi nhìn em, như muốn xin lỗi em vì đã để em phải chờ đợi. Em ôm anh ấy vào lòng và nói với anh ấy là em không trách anh, dù thời gian có là 4 năm hay 5 năm hoặc dài hơn vậy em cũng sẽ chờ anh, chỉ mong sao trong tim anh vẫn luôn tồn tại bóng hình một người con gái nơi này chờ đợi anh đến khi nào anh quay trở lại. Nhưng cái khoảnh khắc ấy ngắn quá, anh ấy đã không để em nói hết lời mà lại ra đi trong im lặng,rồi chợt anh ấy vụt mất, bàn tay em chới với như đang ôm lấy một khoảng không, em ngơ ngác kiếm tìm anh ấy mà không thấy, rồi em khóc, em chỉ mong sao anh ấy có thể nghe được tiếng em khóc để anh quay lại , thì có tiếng người ở một nơi nào đó đang vọng lại gọi tên em..Và rồi anh đến đánh thức em dậy, đã lâu lắm rồi em mới có được một giấc mơ như vậy.

Tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô gái ẩn trong đó là một niềm hạnh phúc, một niềm hạnh phúc mà chỉ tìm thấy trong những giấc mơ, dù biết rằng nó không phải là sự thật nhưng nó cũng mang đến cho người ta một niềm tin vào cuộc sống. Tôi tự hỏi không biết rằng ngoài xã hội kia còn biết bao người đang sống trong hoàn cảnh như em và những người được mong chờ đó có nhớ đến những con người ở lại hay không? Một câu hỏi mà tôi chưa biết câu trả lời như thế nào, chỉ mong sao những con người trong xã hội biết yêu thương nhau, quan tâm nhau và chia sẻ những cảm xúc cho nhau. Hi vọng rằng cô gái trong chuyện sẽ gặp được một phép màu kỳ diệu giúp cho em có được niềm tin vào hạnh phúc trong những năm tháng sau này.

© Phạm Anh Xuân – blogradio.vn
Thực hiện: Titi, Gà Quay

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

back to top