Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đã yêu một người, chồng ạ!

2011-05-27 17:37

Tác giả: Giọng đọc:

Đã 7 năm tròn, ngày những bàn tay hoan hỉ trao nhau vòng nhẫn cưới. Hạnh phúc chạy lân la trên khuôn miệng, ánh nhìn, tỳ vào bất cứ nơi nào cũng có những yêu thương. Ánh sáng quá óng ánh của màu nhẫn mới cứ long lanh. Và cái nhìn của buổi ban đầu đầy vẻ nâng niu cứ hiển hiện...


Tình yêu của chúng mình được trân trọng và cất giữ tương đối khéo léo theo năm tháng. Hôn nhân của chúng mình cũng đỏ mận đến hồng lam. Gia đình của chúng mình như mùa thu và nắng hạ, không quá lạnh và sóng gió, mà cũng ít rộn ràng.
Ta yên tĩnh trong nhau. Có sóng gió cũng ít khi làm nên bão táp. Có mưa gieo cũng chẳng mấy lúc ngập lòng. Ta nương vào tình yêu. Và biết, trong hôn nhân, sự lựa chọn giải pháp tôn trọng quan điểm sống của nhau luôn đến sau quá trình cãi vã, tranh luận, tiếp đến là lặng thinh.
Là những người dưng son sắt vì yêu nên vợ chồng mình chấp nhận bỏ qua những rối rắm đủ sức làm đau một nửa. Bằng chứng tình yêu ấy là sự minh nhiên mang thiệp cưới báo tin mà lòng hân hoan như quân ta phất cờ thắng trận. Em đã bỏ lại phía sau mối tình đầu choáng ngợp 2/3 tuổi yêu. Người ta đã ngốn của em tuổi xuân và phần nhiều bỏng cháy. Còn anh đến bên em bằng hằng số đủ phơi nổi khả năng trải nghiệm. Có lúc em chợt nhận ra rằng, bên cạnh vẻ háu đá kia, anh dư thừa sự nhoài gối khi tìm lại chính mình. Từ đấy, em đã thương anh nhiều hơn.
…Có lẽ em thiếu kỹ năng làm vợ, nên sự nhu mì và "phục tùng" của em có lúc làm anh sốc nổi. Và cũng có khi em chưa hiểu hết chồng mình nên những nhiệt tình… rồi trông đợi ... đã khiến em lười yêu. Thay vì ít nói em học cách đón nhận; thay vì giãi bày em học cách thấu hiểu. Mọi người trong nhà bảo: Bởi vì em yêu anh!

 

Bố khuyên em học cách tha thứ.
Bố bảo: Vì mẹ mất lúc anh còn chưa trưởng thành, bố mong em hãy học cách bao dung.
Khi anh hun hút vào những trò đỏ đen, bố khuyên: Vợ chồng là nghĩa ở đời. Hoá ra khi tình yêu hết, chúng ta vẫn phải bên nhau.
Em đã khóc nhiều, khóc ít cho đến khi thôi khóc. Bố im lặng. Anh thì có lúc cảm thấy mình lầm lỗi, còn em thì nhiều vẻ cô đơn hơn. Mỗi khi trống trải em lại co mình ngồi viết đôi dòng gửi con thơ. Khi em viết: Mẹ buồn lắm- nghĩa là em đang kể tội anh. Nhưng nếu em viết: Mẹ vô cùng hạnh phúc thì chắc chắn nước mắt em lại chảy. Em không thể bày những trò gian dối. Thay vào đó, em viết thư gửi ba chồng.
... Càng lúc, anh và em càng làm ba khó xử. Anh chẳng chịu hiểu cái em cần. Cái em cần là sự chở che từ anh nhiều hơn sự cảm thương của những người ruột thịt. Những vỗ về từ phía gia đình khiến em tủi nhiều hơn hân hạnh. Em luôn hỏi: Vì sao lại thế? Và cố tìm ra câu trả lời đúng nhất nhưng đáp án nào em cũng khước từ.
… Em nhìn vào vòng nhẫn cưới. Thời gian đã làm cho nó bớt đi vẻ óng ánh. Thường cái gì có rồi người ta ít trân quý. Cũng như vậy, sự lãng quên vun đắp tình yêu của chúng ta đã khiến em vô cảm trong hạnh phúc của chính mình.
Em quyết định không đeo nhẫn. Hạnh phúc mình ngày càng thêm mờ nhạt. Anh đùa: Chắc đã hết yêu thương? Em nhếch môi nói: Có lẽ vậy. Anh bảo: Không sao cả... và cười...

…Đã hơn hai năm rồi từ khi bỏ thói quen đeo nhẫn ở ngón tay áp út, hôm nay nhân kỷ niệm ngày cưới em rảnh rỗi ngồi đeo lại. Những vòng chiếu yếu ớt của hạt kim cương mảnh dẻ vẫn đủ sáng để em thấy mình đang xa lạ trong nhau.
Em đã yêu một người, chồng ạ!
Niềm hạnh phúc của nụ hôn mới choáng ngập các góc khuất trong em. Nỗi đau từ chính tình yêu này mang lại chỉ có thể làm em tê buốt chứ không cuồng luỵ. Tình yêu đó đã đôi lần cho em nhận lại mùa xuân của chính mình. Người ta đã giúp em có thể sống hơn một kiếp.
Lời thú tội của em hôm nay đủ sức đạp vỡ những vết nứt mà ta chưa kịp dành thời gian hàn gắn. Có điều em vẫn tin, anh sẽ tôn trọng khoảng trời của em. Không phải vì anh quá bao dung, nhưng anh đủ năng lực nhận biết những biểu hiện mệt nhoài trong chờ đợi nơi em. Trong khi đấy ở sâu thẳm trái tim kia, anh vẫn cần lắm sự neo lại của em cho chính cuộc sống hạnh phúc như bao người.
Đừng giận em nhé, chồng yêu!


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top