Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đã yêu một người, chồng ạ!

2011-05-27 17:37

Tác giả: Giọng đọc:

Đã 7 năm tròn, ngày những bàn tay hoan hỉ trao nhau vòng nhẫn cưới. Hạnh phúc chạy lân la trên khuôn miệng, ánh nhìn, tỳ vào bất cứ nơi nào cũng có những yêu thương. Ánh sáng quá óng ánh của màu nhẫn mới cứ long lanh. Và cái nhìn của buổi ban đầu đầy vẻ nâng niu cứ hiển hiện...


Tình yêu của chúng mình được trân trọng và cất giữ tương đối khéo léo theo năm tháng. Hôn nhân của chúng mình cũng đỏ mận đến hồng lam. Gia đình của chúng mình như mùa thu và nắng hạ, không quá lạnh và sóng gió, mà cũng ít rộn ràng.
Ta yên tĩnh trong nhau. Có sóng gió cũng ít khi làm nên bão táp. Có mưa gieo cũng chẳng mấy lúc ngập lòng. Ta nương vào tình yêu. Và biết, trong hôn nhân, sự lựa chọn giải pháp tôn trọng quan điểm sống của nhau luôn đến sau quá trình cãi vã, tranh luận, tiếp đến là lặng thinh.
Là những người dưng son sắt vì yêu nên vợ chồng mình chấp nhận bỏ qua những rối rắm đủ sức làm đau một nửa. Bằng chứng tình yêu ấy là sự minh nhiên mang thiệp cưới báo tin mà lòng hân hoan như quân ta phất cờ thắng trận. Em đã bỏ lại phía sau mối tình đầu choáng ngợp 2/3 tuổi yêu. Người ta đã ngốn của em tuổi xuân và phần nhiều bỏng cháy. Còn anh đến bên em bằng hằng số đủ phơi nổi khả năng trải nghiệm. Có lúc em chợt nhận ra rằng, bên cạnh vẻ háu đá kia, anh dư thừa sự nhoài gối khi tìm lại chính mình. Từ đấy, em đã thương anh nhiều hơn.
…Có lẽ em thiếu kỹ năng làm vợ, nên sự nhu mì và "phục tùng" của em có lúc làm anh sốc nổi. Và cũng có khi em chưa hiểu hết chồng mình nên những nhiệt tình… rồi trông đợi ... đã khiến em lười yêu. Thay vì ít nói em học cách đón nhận; thay vì giãi bày em học cách thấu hiểu. Mọi người trong nhà bảo: Bởi vì em yêu anh!

 

Bố khuyên em học cách tha thứ.
Bố bảo: Vì mẹ mất lúc anh còn chưa trưởng thành, bố mong em hãy học cách bao dung.
Khi anh hun hút vào những trò đỏ đen, bố khuyên: Vợ chồng là nghĩa ở đời. Hoá ra khi tình yêu hết, chúng ta vẫn phải bên nhau.
Em đã khóc nhiều, khóc ít cho đến khi thôi khóc. Bố im lặng. Anh thì có lúc cảm thấy mình lầm lỗi, còn em thì nhiều vẻ cô đơn hơn. Mỗi khi trống trải em lại co mình ngồi viết đôi dòng gửi con thơ. Khi em viết: Mẹ buồn lắm- nghĩa là em đang kể tội anh. Nhưng nếu em viết: Mẹ vô cùng hạnh phúc thì chắc chắn nước mắt em lại chảy. Em không thể bày những trò gian dối. Thay vào đó, em viết thư gửi ba chồng.
... Càng lúc, anh và em càng làm ba khó xử. Anh chẳng chịu hiểu cái em cần. Cái em cần là sự chở che từ anh nhiều hơn sự cảm thương của những người ruột thịt. Những vỗ về từ phía gia đình khiến em tủi nhiều hơn hân hạnh. Em luôn hỏi: Vì sao lại thế? Và cố tìm ra câu trả lời đúng nhất nhưng đáp án nào em cũng khước từ.
… Em nhìn vào vòng nhẫn cưới. Thời gian đã làm cho nó bớt đi vẻ óng ánh. Thường cái gì có rồi người ta ít trân quý. Cũng như vậy, sự lãng quên vun đắp tình yêu của chúng ta đã khiến em vô cảm trong hạnh phúc của chính mình.
Em quyết định không đeo nhẫn. Hạnh phúc mình ngày càng thêm mờ nhạt. Anh đùa: Chắc đã hết yêu thương? Em nhếch môi nói: Có lẽ vậy. Anh bảo: Không sao cả... và cười...

…Đã hơn hai năm rồi từ khi bỏ thói quen đeo nhẫn ở ngón tay áp út, hôm nay nhân kỷ niệm ngày cưới em rảnh rỗi ngồi đeo lại. Những vòng chiếu yếu ớt của hạt kim cương mảnh dẻ vẫn đủ sáng để em thấy mình đang xa lạ trong nhau.
Em đã yêu một người, chồng ạ!
Niềm hạnh phúc của nụ hôn mới choáng ngập các góc khuất trong em. Nỗi đau từ chính tình yêu này mang lại chỉ có thể làm em tê buốt chứ không cuồng luỵ. Tình yêu đó đã đôi lần cho em nhận lại mùa xuân của chính mình. Người ta đã giúp em có thể sống hơn một kiếp.
Lời thú tội của em hôm nay đủ sức đạp vỡ những vết nứt mà ta chưa kịp dành thời gian hàn gắn. Có điều em vẫn tin, anh sẽ tôn trọng khoảng trời của em. Không phải vì anh quá bao dung, nhưng anh đủ năng lực nhận biết những biểu hiện mệt nhoài trong chờ đợi nơi em. Trong khi đấy ở sâu thẳm trái tim kia, anh vẫn cần lắm sự neo lại của em cho chính cuộc sống hạnh phúc như bao người.
Đừng giận em nhé, chồng yêu!


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

back to top