Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình đi với nhau lần cuối em nhé!

2011-05-27 17:52

Tác giả: Giọng đọc:

Hà Nội một ngày gió kéo về bến đỗ…

Ngồi sau ôm chặt người đàn ông có tấm lưng to và rộng đi lòng vòng khắp phố mà chẳng nói câu gì, em nghĩ là chúng mình chẳng cần nói thêm gì nữa, chỉ cần thế này là đủ lắm rồi hay sao? Ước muốn của người phụ nữ chẳng bao giờ là lớn lao, khi cuộc đời cần một tấm thân để dựa vào như là một nỗi niềm an ủi. Em cũng thế, cũng muốn giữ trọn bên mình một tấm thân như thế, có phải là quá đỗi hiển nhiên?

Tháng 3, chỉ còn những đợt lạnh đã sắp tàn lụi, màu hoa Sưa trong đêm tối vẫn trắng trong như thể chẳng có bóng đêm nào có thể che lấp được. Anh yêu em vào một ngày hoa Sưa nở trắng đường, những cánh hoa trắng muốt rơi xuống bước chân hai đứa, nhẹ nhàng như tình yêu vừa cập bến. Thế mà tình yêu giờ đã quá xa xôi…

Anh dừng lại ở quán cà phê ven đường, quán cà phê nhỏ nằm trong lòng phố cổ. Không lấp lánh ánh đèn và chiếc dương cầm đặt ở góc quán như “First Coffee”, không ôm trọn cả khoảng trời như cà phê “Nhớ”, khi bước vào đây em tưởng chừng như vào thăm nhà ai đó chứ không phải đơn thuần là một quán cà phê như bao quán khác. Giản dị, ấm cúng giữa trời lành lạnh làm con người ta có cảm giác muốn gần nhau thêm, dù là một chút thôi cũng được.

“Mình đi với nhau lần cuối em nhé” – lời anh nói nhẹ như chẳng có gì xảy ra. Đứa con gái nhỏ bé đứng cuối đường gật đầu mà lòng buồn rười rượi. Tình yêu là thế, như là một chiếc đinh cắm vào một bức tường vôi đã vữa, hoặc là để nó tự dứt ra, hoặc là bức tường kia đổ vỡ, hoặc là…cả hai cùng cố gắng giữ nhau đến tận lúc chia ly. Vì yêu thương nhiều nên chẳng muốn làm đau, vì mệt mỏi nhiều nên chẳng muốn giữ nhau thêm nữa. Anh và em là thế, yêu nhiều mà chẳng dám yêu…

Cái chốn ấy, là cái bàn đã cũ, là chiếc ghế đã đổi màu như được trang trí từng hàng thế kỷ trước. Nhưng mang trong mình, lại là khoảng không gian khiến người ta thấy thảnh thơi, thấy yên bình hơn cả. Anh gọi hai tách cà phê trứng. Em ngạc nhiên nhìn, vì thắc mắc rằng cà phê trứng thì uống sao nổi. Nhưng khi cảm nhận vị thơm ngọt nơi đầu lưỡi, em lại thắc mắc rằng, làm sao để người ta chế biến mà lại không còn vị tanh của trứng. Em tròn mắt như là bản năng: “Sau này lấy anh về, hay là mình mở quán như này anh nhỉ?”. Chợt nhận ra mình đã lỡ lời, cả hai đều lặng im, mí mắt em cụp xuống như một đứa trẻ biết lỗi. Trong thâm tâm em, hình như rằng, lúc này em chỉ muốn thế mà thôi. Sau lớp bọt mềm xốp phía trên là chút đắng của cà phê ở dưới, em chợt nghĩ về tình yêu của chúng mình. Tình yêu mình cũng giống như một tách cà phê trứng, đầu tiên sẽ là những cảm nhận ngọt ngào nhưng nếu không biết giữ gìn thì cuối cùng cũng như vị đắng ở dưới sẽ càng đắng thêm. Anh và em đã trải qua bao nhiêu chông gai mà cuối cùng nhận về nhau cũng chỉ hai từ “chưa hiểu” . Là em chưa hiểu hay là vì anh chưa yêu nhiều?
Vì thời gian dành cho nhau quá ít khi guồng sống cứ bắt chúng ta chạy theo, cứ tưởng nếu xa nhau rồi thì lòng sẽ bớt hanh hao hơn trước, nhưng những lúc được ngồi bên nhau thế này, dù chẳng nói với nhau điều gì thì em nghĩ em cần tình yêu này hơn cả. Con người ta hằng ngày cứ tất tả chạy theo những danh vọng hão huyền mà quên đi rằng mình cần những phút giây thảnh thơi để ngẫm lại quãng đường đang cùng chung bước.
Tách cà phê nguội dần, tình cảm cũng dần phai theo ngày tháng cũ…
Em tự nhủ rằng tình mình còn chưa đủ, để mà níu kéo nhau…
Có những vết thương tưởng như là rất đau
Nhưng nếu lắng mình mà nghe trong sâu thẳm…
Thì nỗi đau đó
Sẽ qua mau…
Như chưa từng có một nỗi đau nào cả…

Hoa Sưa và cà phê trứng, chúng đều để lại cho tháng ba những mặn nồng day dứt. Em sẽ để dành cho chúng mình có thời gian ngẫm lại xem rằng, sẽ phải yêu nhau bao nhiêu để đủ giữ tình yêu này không lụi tàn theo năm tháng. Là chiếc đinh đã tự dứt ra hay bức tường kia đổ vỡ mất rồi... nhưng em muốn mình sẽ hàn gắn nó lại, dù chỉ là những ước muốn nhỏ nhoi…
Rồi mùa chênh vênh theo tháng năm trôi
Anh bỏ quên tình trong ngàn nhung nhớ
Em vội nhặt về những điều còn dang dở
Chợt thấy lòng mình…
Bơ vơ…


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top