Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu rất đẹp, ngay cả khi chia tay

2011-05-27 17:40

Tác giả: Giọng đọc:

Có những cuộc chia tay diễn ra mà người trong cuộc không hay biết, để rồi đến một ngày họ nhận ra mình đã xa nhau.
Có những cuộc chia tay mà nỗi lòng của người ta đầy oán trách, ghét bỏ và thù hận.
Nhưng đó không phải cuộc chia tay thực sự của tình yêu, bởi tình yêu rất đẹp, ngay cả khi chia tay.
Em đến với anh vào những ngày đầu tiên của mùa thu tỏa nắng, đẹp, trong và nhung huyền. Anh cảm thấy mùa thu trong anh rộn ràng khác lạ. Anh say mê, và chìm đắm trong những ngọt ngào chan chứa. Mùa thu như giục lòng, thì thầm mách bảo cùng anh những yêu thương. Anh ngập ngừng chưa dám thổ lộ, vì sợ tình cảm của mình như những cơn gió, sẽ không thể được ở mãi bên em. Thế rồi gió cứ thổi và gió làm ngọn cỏ lay động. Ngọn cỏ đã khẽ hôn lên gió, vội vàng, không che giấu...
Đã có những cơn gió khác thổi qua đây, nhưng anh không để ý, không bắt em phải nhắc lại những gì đã qua. Anh để trái tim mình ngập tràn những yêu thương và yêu thương. Không gì đẹp đẽ bằng khi hai chúng ta ở bên nhau, trao cho nhau những gì trân trọng và quý giá nhất. Anh nâng niu những giây phút ấy, đó là những kỷ niệm lớn nhất trong cuộc đời khi con người ta biết mình đang sống hết cho người. Em đã đến với anh bằng một tình yêu hết sức chân thành và đằm thắm. Anh cảm ơn em vì điều đó !
Tình yêu hơn một năm trời với nhiều điều trắc trở tạo nên những vết rạn khó lành và càng không thể khi cả hai không cùng chung quan điểm cũng như suy nghĩ. Họ đứng trước những khó khăn từ nhiều phía, và hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh sống đã tạo ra áp lực với họ. Nhưng điều quan trọng, họ đã không sống cho nhau như trước nữa.
Khi chia tay thì người ta có cho mình rất nhiều những lý do. Họ tự đặt ra rào cản lý lẽ cho mình khi nói nhiều về những khó khăn do hoàn cảnh. Nhưng phần lớn, không đến được với nhau, bản chất thường là một trong hai người hoặc cả hai không còn sống vì nhau nữa. Họ đã không sống hết mình vì người kia. Họ có những ý hướng khác cho riêng mình...
Một tuần sau cuộc cãi vã không nặng nề nhưng lời lẽ cũng không hề dễ nghe, có người mới hiểu rằng hình như mình chia tay nhau. Anh ốm rất nặng, mặc dù rất giận em, nhưng như mọi lần giận nhau, anh đều làm lành trước, anh cần có em ở bên anh. Anh luôn tâm niệm một điều, những người bạn luôn ở bên mình những lúc khó khăn, những lúc mình ốm đau mới là những người bạn thực sự quý giá đối với mình. Em biết điều đó và em đã bỏ qua. Một tin nhắn khô khốc, vô cảm và lạnh lẽo gửi cho anh như một điều anh đáng phải nhận được “Muộn mất rồi, muộn mất rồi mùa xuân ơi”. Anh kịp hiểu rằng mình chia tay. Anh không gượng nổi.
Em đổ lỗi tất cả trách nhiệm này là do anh, anh đã không thương em, không nghĩ đến em, không định hướng rõ ràng tương lai hai đứa. Anh quay lại tự dằn vặt và trách cứ mình. Nhưng có phải như vậy không ?
Những ngày sau đó, anh giam mình trong những nhớ thương chất ngất. Sáng dậy, việc đầu tiên anh làm là nghĩ đến em. Giấc mơ của anh cứ lượn vòng trong những nỗi nhớ. Anh tôn trọng ý muốn tự do của em, tôn trọng quyết định của em. Anh cố bắt mình đừng có một hành động níu giữ nào cả.

Nhưng mọi chuyện không đơn giản là xây dựng một hình tượng yêu thương của mình với những gam màu đẹp đẽ nhất sau khi chia tay. Thật tình cờ khi đọc được những dòng chữ trên diễn đàn coi tử vi, Anh phát hiện ra là em đã có ý hướng từ trước với một người con trai khác, một ý hướng mới thôi nhưng rất mạnh mẽ. Mạnh mẽ bởi có cả sự tính toán khi em gõ lên bàn phím với những dự định nếu được kết hôn với người ta. Dường như ai cũng muốn cuộc đời mình được sắp đặt trước như những bậc thang. Anh không tin nổi vào mắt mình, anh cố trấn tĩnh lại, cố gắng hết mức để đầu óc tỉnh táo và suy xét. Nhưng dường như không thể làm chủ nổi mình, anh lao theo những suy nghĩ tồi tệ nhất.Vừa mới chia tay nhau mà em đã vội vàng lao theo ý hướng với người khác ! Phải chăng em đã tính đến việc cần một cái “phao” dự trù cho mình trong trường hợp xấu xảy ra. Người này là một phần nguyên nhân trong cuộc cãi vã của em và anh.
Có nhớ không, anh vô tình đưa em đến điểm hẹn trước cửa nhà bạn gái em nhưng có người ta đứng đó chờ sẵn...
Em như chiếc lá mùa thu, lá cuối mùa, bỗng chốc trở nên khô cứng. Lá muốn lìa xa cành. Và gió đã đến, gió thổi lá cuốn đi. Lá để mình theo gió bay về miền đất mới. Không luyến lưu, nhanh chóng vội vàng như khi ta cố bắt kịp một chuyến tàu. Anh thấy mình bị tổn thương chính tình cảm chân thành anh dành cho em. Trái tim anh rơi rụng...
Chia tay đến với cả hai người nhưng nỗi niềm gửi lại đâu giống nhau. Anh không để cho mình một cơ hội oán trách, anh suy nghĩ ngược lại và anh bắt mình phải thế, anh bắt mình phải thương em nhiều hơn. Để đến nỗi anh không nhận ra anh ở đâu nữa khi anh cố xoa dịu tất cả: “Có lẽ tại em buồn, em cần người ở bên chia sẻ nên mới vậy thôi, mà em viết trên mạng như thế cũng là để hỏi thôi mà, đâu đã có điều gì sâu sắc với người ta”. Ừ, phải rồi, anh đã không nhìn nhận mọi điều một cách thực tế, có lẽ anh đã quá yêu thương em...
Anh sống trong những trách móc bản thân đã không mang lại cho em một chỗ dựa đủ đầy. Rồi cả những giận hờn, ghen tuông, núi kéo, mong chờ, hi vọng... Thật khổ sở vì khi tình yêu trong con người ta quá lớn nó sẽ che lấp hết mọi thứ. Nhưng anh cũng đủ sáng suốt để giữ lòng mình và định hướng cho em, cho chuyện của hai đứa. Anh đã làm mọi cách để em hiểu anh muốn gì. Như những lựa chọn tốt nhất khi chia tay, anh không muốn hai đứa nghĩ về nhau với những điều phiền muộn. Chia tay nhau nhưng ta hãy luôn nghĩ tốt vì nhau, gạt bỏ những trách móc, hãy lưu giữ lại trong lòng nhau những hình ảnh đẹp đẽ nhất về nhau. Đó mới là ý nghĩa thực sự của Chia tay, vì bởi chia tay không có nghĩa là đã ngừng yêu...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi chống cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả thành phố dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng lặng để trốn vào cũng khó, đôi khi chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi, muốn dừng lại ở đâu đó một lát trước cuồng quay của cuộc sống để chỉ tìm một chút bình yên.

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

back to top