Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trong tình yêu, mọi sự so sánh đều khập khiễng

2011-05-27 17:31

Tác giả: Giọng đọc:

  Tôi và Nam chơi với nhau từ nhỏ, lớn lên lại cùng đỗ vào một trường ĐH. Chúng tôi yêu nhau với tất cả nỗi buồn niềm vui được chia sẻ.

Đến năm thứ ba, tôi cùng Lan (bạn cùng KTX) thuê ra ngoài ở, để tiện đi làm gia sư kiếm thêm tiền đỡ gia đình. Thời gian làm gia sư, Lan đã yêu Tuấn, anh trai của cậu bé mà cô kèm cặp. Tuấn đẹp trai, ga lăng, nhiều tiền. Tôi nói đùa với Lan: “Số cậu hên quá rồi” và Lan từ một con vịt xấu xí, nay bỗng trở thành thiên nga. Tất cả những bộ quần áo đồ hiệu, phấn son đắt tiền, thậm chí Tuấn còn trang bị cho Lan một “con dế” để tiện liên lạc.

Nhìn Lan mãn nguyện, mà tôi không khỏi chạnh lòng. Nam của tôi thì hiền lành chỉ biết học với một cặp kính dày cộp, lặng lẽ bên tôi, chăm lo cho tôi. Những ngày lễ như 8/3, Lan được Tuấn tặng một bó hoa to ôm chặt tay cùng với món quà đắt tiền; còn tôi chỉ có duy nhất một bông hồng. Những hôm ốm, tôi không như Lan được Tuấn mua hết thứ này đến thứ khác; mà chỉ được Nam úp cho một gói mì.

Vậy là chẳng biết từ khi nào, tôi thấy Nam thật kém cỏi rồi tôi trở nên cáu gắt vô cớ, có lúc còn xúc phạm Nam. Linh cảm được ý nghĩ của tôi, Nam nói: “Bây giờ đang đi học, mình cùng vượt qua rồi có ngày Nam sẽ đền đáp”. Tôi nghĩ chẳng biết đến bao giờ thì điều đó thành hiện thực? Còn bây giờ chỉ thấy mình thiệt thòi. Rồi tôi chia tay với Nam sau bao nhiêu năm gắn bó.

Nhưng rồi cái tình yêu “kiểu mẫu” của Lan đã làm tôi bừng tỉnh. Càng ngày Tuấn càng thô lỗ với Lan. Vì sợ Tuấn bỏ, lại lỡ để mất sự trinh trắng nên Lan đã tỏ ra quá phục tùng, luỵ tình. Tuấn quát nạt Lan, bảo cô thực dụng. Tuấn còn nói với bạn bè “thách Lan bỏ Tuấn, chỉ có Tuấn muốn cho lúc nào rớt là được thôi”. Cay đắng nghĩ trước hay sau cũng bị Tuấn bỏ. Lan đã tâm sự với tôi là sẽ bỏ Tuấn. Tôi chỉ biết động viên Lan: “Hãy can đảm lên, vẫn còn chưa muộn để làm lại từ đầu mà”.

Lúc này, trong lòng tôi thấy nhớ Nam vô cùng mới thấy được giá trị của tình yêu đích thực mà Nam dành cho tôi. Sau một tháng Lan quyết định chia tay Tuấn thì cũng là lúc tôi phải đưa Lan vào viện “giải quyết hậu quả”. Biết Lan ốm, Nam đến thăm. Thấy Nam nhìn mình, tôi vẫn biết Nam vẫn còn yêu tôi lắm. Ngồi một lúc Nam chào ra về, nhìn Nam bước ra cửa, tôi chỉ muốn gọi “Nam ơi! Hãy tha thứ” nhưng lòng lại nghẹn đắng.

Thế đó, trong tình yêu tìm hiểu bản chất của con người mới là quan trọng chứ còn giàu nghèo, xấu đẹp chỉ là thứ hàng hoá xa xỉ, nó sẽ qua hết, chỉ còn tình yêu chân chính là ở lại thôi. Trong cuộc sống cũng thế, nhìn vào người ta thì mình lại thầm so sánh: “Sao họ sung sướng, hạnh phúc thế! Còn mình…”. Thế nhưng trên đời này “nhân vô thập toàn” nếu đem tình yêu đích thực ra so sánh những thứ khác, thì đó chỉ là sự so sánh khập khiễng.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top