Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

2022-05-24 01:30

Tác giả: Lê La Vỉa Hè


blogradio.vn - Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

***

Chúng ta đã từng yêu nhau nhiều đến vậy, luôn bên cạnh nhau mỗi khi em tan học và anh tan làm, dành những phút giây của bản thân cho nhau. Nhưng giữa chúng ta vẫn luôn tồn tại một khoảng cách vô hình, khiến mỗi khi cả hai im lặng sẽ nhìn về hai phía khác nhau, mỗi người sẽ có suy nghĩ riêng về cuộc sống và mối tình của cả hai. Là do anh luôn bất cần hay em quá nhạy cảm. Hay vốn rằng, chúng ta chưa từng nói thật về cảm xúc của nhau.

Em luôn tâm sự với tôi, em vì sự lạnh lùng của người trước đây khiến em dứt bỏ mối tình 2 năm, và giờ em chỉ muốn một cuộc tình nhẹ nhàng, yên bình như cách em ngắm nhìn bầu trời sau cơn mưa. 

Em vốn là cô gái hoạt bát, năng động nên có nhiều người vây quanh khiến tôi ngập ngừng khi ngỏ lời với em. Nhưng thật lạ, em và tôi lại rất nhanh quen nhau và thành một đôi, không phải vì tôi hoàn hảo hơn người khác, chỉ là em thấy tôi có nhiều sở thích giống em. 

em_12

Mọi người vẫn luôn thắc mắc, vì sao một cô gái như em lại đi yêu một kẻ không có nổi một điểm đặc biệt nào, ngoại hình không đẹp, điều kiện không có nghe thật lạ phải không? Vì vốn rằng tôi là người đến đúng lúc em thấy cô đơn, em cần một người để giãi bày tâm sự, để có một người lắng nghe em mà không cần nói một lời nào, nên có lẽ trong phút yếu lòng em lại gặp tôi.

Đôi khi em thấy tôi không như em mong đợi, em nói tôi đôi lúc thật bất cần, bướng bỉnh, đôi lúc lại như đang sống trong thế giới riêng của riêng tôi. Đúng, tôi vốn là đứa bất cần, trừ những người tôi quan tâm ra, sẽ chẳng còn ai làm tôi chú ý đến. Tôi luôn cố gắng giấu đi những gì mình đang nghĩ, cũng chẳng kể ra những vấn đề khó khăn mình đang gặp phải, không phải vì tôi không có ai để kể chỉ đơn giản là tôi nghĩ rằng ai cũng có vấn đề riêng của họ, mang tâm sự của mình đi kể cho người khác chẳng phải làm họ bận thêm sao?. Vậy nên em nghĩ tôi cũng giống như người trước đây, lạnh lùng và vô tâm. Vậy nên em ra đi. Nhưng sẽ chẳng hề giải thích lý do em rời đi, mà chẳng biết sao tôi lại bất cần và ít sẻ chia nỗi lòng, vì chẳng muốn người bên cạnh tôi phải suy nghĩ thêm. 

Trên đời này, mọi chuyện diễn ra điều có lý do của nó, luôn tồn tại như một điều hiển nhiên, những câu chuyện vô thưởng vô phạt, tưởng chừng rất vô lý nhưng nó vốn sẽ phải diễn ra, như một điểm mốc trên dòng thời gian thiêng liêng, dù với bất cứ lý do gì, nó vẫn diễn ra không theo cách này thì sẽ bằng phương pháp khác. Và giữa em với tôi, trông thì có vẻ là như bao người khác, yêu nhau rồi trao nhau những lời hẹn ước, nhưng bên trong lại khác biệt hoàn toàn. Tuy nhiên có một điều luôn tồn tại, dù mơ hồ hay rõ ràng, nhưng chúng ta chẳng bao giờ thành thật với nhau cả. Người thì chờ đợi một câu hỏi, một sự sẻ chia, người thì chỉ muốn giấu đi những vấn đề của riêng mình.

m_09

Em luôn muốn bản thân được sống không lo nghĩ, tôi lại muốn tỏ ra mình thảnh thơi ngoài cánh cửa nơi làm việc. Để rồi không ít lần cả hai vô tình làm tổn thương nhau, không ít lần bỏ lỡ thời gian bên nhau, không ít lần hối hận vì sao mình lại vô tâm hững hờ đến thế, và không ít lần nuối tiếc vì những điều đã trải qua của cả hai.

Vết thương nào dù đã không còn rỉ máu nhưng vẫn luôn để lại những tổn thương, là cảm giác nhức nhối mỗi khi nhớ đến hay vết sẹo không bao giờ biến mất. Người ta không nói, không có nghĩa nó không tồn tại, người ta không thấy, không có nghĩa nó đã thôi đau. Chỉ là đôi lúc, chúng ta chẳng thế tự mình nói lên rằng “Mệt mỏi quá, giá như có ai ở cạnh bên”.

Và nếu một ngày kia, em và tôi không còn yêu nhau, hằng ngày không còn nhìn thấy nhau nữa; messenger không còn dòng tin nhắn nào của cả hai thì xin hãy hiểu rằng giữa chúng ta đã không còn tình cảm với nhau. Em luôn nói, nếu không yêu nhau nữa, xin hãy đừng níu kéo, đừng trì hoãn, hãy nhẹ nhàng nói ra suy nghĩ của cả hai, từ chối thẳng thắn tình cảm gượng gạo sẽ tốt hơn là duy trì một mối quan hệ mập mờ. Nếu một ngày nào đó ở bên nhau mà cảm thấy khó chịu thì xin dừng lại và rời xa nhau. 

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

© nguyễn tuấn - blogradio.vn

Xem thêm: Đừng vội vàng phán xét người khác khi bản thân không hiểu gì về họ | Góc Suy Ngẫm

Lê La Vỉa Hè

Tớ không có sở thích cố định, tớ sống vì ngày hôm nay và hết mình vì ngày mai. Tớ chỉ muốn cuộc sống không phải lo nghĩ, thả mình theo dòng nước và an toàn ngắm nhìn dòng người đi lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top