Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một tình yêu bình dị thật khó phải không em?

2022-05-22 01:30

Tác giả: Lê La Vỉa Hè


blogradio.vn - Cuối cùng, cuộc đời nói ngắn cũng không phải là ngắn, mà nói dài cũng không phải là bất tận, chúng ta đều đã từng rất muốn trọn vẹn trong mọi chuyện nhưng đều không đi đến đâu. Trong đời này, muốn một tình yêu bình dị, cùng nhau già đi mà khó vậy sao?

***

Đời người vô thưởng vô phạt; tình cờ gặp gỡ rồi lại cố tình chia xa, cuộc đời không ngắn nhưng cũng chẳng dài, cả đời mình chỉ muốn an nhiên sống với tình yêu dành cho nửa kia. Khi hoàng hôn tới em và tôi ngồi nơi hiên nhà nhìn trời ấm êm, thưởng thức tách trà rồi bật lên bản nhạc du dương, cùng nhau già đi mà khó quá vậy sao?

Tôi cũng như bao người khác, cũng từng có một tình yêu cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi đến cuối cùng, nhưng rồi lại đút gánh giữa đường, là em trốn tôi hay do tôi không đi tìm em, cả hai cũng chẳng biết nữa. Chuyện tình em và tôi không ngắn nhưng cũng không quá dài, tuy cũng trải qua nhiều thăng trầm, có yêu thương, có giận dỗi, cũng có cả cãi vã.  

Hai đứa quen nhau qua một buổi phỏng vấn online, tôi là khách mời, em là người dẫn chương trình, không hiểu vì sao dù không biết em là ai, em cũng không biết tôi, không có số liên hệ nhưng lại vô tình gặp lại nhau sau một vài dòng comment trên facebook. Sau này mới biết là em biết tôi sau chương trình vì em có đọc qua thông tin cá nhân trong hồ sơ của chương trình, và em cảm thấy tôi thú vị, khác với những người em từng quen. 

Phải cho đến khi em đăng một tấm ảnh trên tin cá nhân thì chúng tôi mới thực sự làm quen với nhau. Tôi vẫn nhớ, tấm ảnh đó là ảnh em chụp ở Hồ Tây, địa điểm mà tôi cũng rất hay ghé quá mỗi khi có tâm trạng không tốt. Từ đó, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, em cũng chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống, về trường lớp, về sở thích của em. Thật lạ, tôi và em có rất nhiều sở thích tương đồng, thích màu xanh matcha, thích lượn lờ Hồ Tây và đặc biệt là cùng thích ngồi cà phê ngắm dòng người qua lại.

em_-91x

Càng ngày, chúng tôi lại càng thân thiết hơn, chia sẻ nhiều điều thầm kín hơn, dù hầu như chỉ là em kể, vốn tình bao đồng, thêm sự bất cần vốn có, tôi chỉ lắng nghe em nói, nghe em tâm sự, lâu lâu nói lời an ủi động viên em. Nhưng với một cô gái như em, thì những điều đó khiến em cảm động, tôi không phải tự luyến hay ảo tưởng gì đâu, nhưng tôi lại thấy thật tốt nếu em tin tưởng tôi.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến, em kể cho tôi nghe về chuyện tình cảm của em, người em thương lạnh nhạt với em, em cảm thấy tình yêu này rồi sẽ đi vào bế tắc, nghe em kể về những lời nói giữa hai người, tôi chỉ biết ngồi nghe, dù tôi biết mình nên làm gì. Và đó cũng là khi tôi bắt đầu để ý đến em hơn, quan tâm hơn về cảm xúc, về những điều nhỏ nhặt hơn, có lẽ  tôi cũng có tình cảm với em. Bây giờ, khi nghe em nhắc đến người em thương, trong lòng tôi lại nhen nhóm sự khó chịu, nỗi buồn không nói lên lời, chỉ trách mình là người đến sau, tôi vốn không thích làm người khác buồn, nên cứ nói cười vui vẻ với em. 

Cho đến một ngày, có vẻ quá mệt mỏi với chuyện tình cảm, em quyết định chia tay. Với em, đó là sự giải thoát, chút bỏ gánh nặng trong lòng, còn với tôi, đó là cơ hội được ở gần em hơn. Những ngày sau tâm trạng của cả hai đều không được tốt, em ít nói hơn, tôi cũng bận công việc, cả hai ít có thời gian nói chuyện, hoặc đơn giản, chỉ là cả hai đang trốn tránh mọi thứ để được ở trong tấm kén riêng của mình. 

Sau một khoảng thời gian, tôi và em nói chuyện lại bình thường, dường như em đã vượt qua được nỗi buồn của mình, dần dần cuộc sống trở lại bình thường, trở về quỹ đạo vốn có, nói cười nhiều hơn. Cuộc đời thật biết trêu đùa, tôi và em lại cảm thấy đồng điệu về suy nghĩ, cảm xúc lúc bấy giờ, lại cùng sở thích nên mọi người đều thấy cả hai như hình với bóng mỗi khi tôi tan làm, em tan học. Dù cho đến giờ nghĩ lại, không biết có phải vì em cảm thấy cô đơn, thiếu vắng người bên cạnh nên đã đến bên tôi hay không? Dù sao, chúng tôi vẫn quyết định đến với nhau, chóng vánh, bất ngờ, không hề tính toán trước, thật nhẹ nhàng như lời em nói “Mình yêu nhau anh nhé” khi cả hai đang ngồi ăn kem trên Hồ Tây. 

em_13s

Dần dần cũng quen, tình yêu của chúng tôi không còn gượng gạo như trước nữa, chúng tôi yêu nhau như bất kỳ cặp đôi nào, ở bên nhau, đi chơi, đi ăn, trao nhau những nụ hôn,... Cũng hứa với nhau sẽ thật cố gắng vì tình cảm của cả hai, tôi cố gắng làm việc tích góp, em hoàn thành việc học thật tốt; và thật hạnh phúc nếu cả hai chúng tôi vẫn mãi như thế. 

Nhưng thứ gì dễ đến rồi cũng dễ đi, chúng tôi cũng có những khoảng lặng khiến cả hai suy nghĩ về đối phương, về cuộc tình tưởng đẹp đẽ này; em nghĩ rằng em có thực sự yêu tôi hay không? Rằng tình cảm, tương lai của em có còn lớn như em đã tưởng tượng không? Đôi lúc, em còn vu vơ hỏi tôi “Anh này, anh nghĩ sao nếu như anh và em không thực sự yêu nhau, hay chỉ đến bên nhau vì cô đơn?”.

Những lúc như thế, tôi lại im lặng và trầm ngâm nghĩ về thời điểm cả hai nói lời yêu. Tôi biết em đang nghĩ về ai, dưỡng như em vẫn nhớ về tình yêu cũ, hoặc chỉ là, em cảm thấy mình không còn dũng khí để yêu một ai và vừa đúng lúc, tôi lại là người phù hợp để em thế vào chỗ trống trong lòng em, tuy không vừa vặn.

Tôi cũng có suy nghĩ riêng của mình, tôi vốn là đứa chẳng thích giao tiếp, cuộc sống chỉ xoay quanh giữa căn phòng trọ nhỏ xập xệ, hằng ngày đi làm rồi lại về, không hơn. Không phải tôi chưa yêu ai, mà tôi cũng mới chia tay thôi, còn tệ hơn nữa là tôi đã sống thử. 

Cuộc tình sống thử này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi, áp lực về các mối quan hệ, về tài chính khiến tôi phải làm việc từ sớm tinh mơ đến đêm muộn, ngày có lẽ chỉ ngủ được 4 tiếng. Nhưng vì bản thân nghĩ có thể vượt qua được, nên tôi đã cố gắng lừa dối bản thân mà tự mình vượt qua, cuối cùng cũng chẳng đi về đâu. 

Chia tay, tôi chuyển nhà trọ, tạm biệt người cũ. Trong suy nghĩ lúc đấy, tôi thấy thật bất lực, mọi thứ như sụp đổ. Nên vốn dĩ, tôi đã tự hứa rằng nếu có bất cứ việc gì, điều đầu tiên là phải để bản thân không được buồn. Và dần dần, tôi trở nên bất cần, chuyện buồn đều không nói, mệt cũng không than, ai quan tâm hay tạo cho tôi cảm giác thân thiện thì tôi sẽ tôn trọng người đó, còn nếu ảnh hưởng đến tâm trạng, và làm tôi khó chịu thì tôi sẽ không bao giờ ở gần người đó, nói thô là ghét tất cả.

Quay trở lại chuyện tôi và em, chúng tôi yêu nhau vẫn rất hạnh phúc, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng và được yên bình khi bên em, hoặc là chỉ tôi nghĩ vậy. Sau một thời gian ở cạnh nhau, đôi lúc tôi bắt gặp ánh mắt khó chịu của em dành cho tôi, đôi khi là lời than vãn về tính cách bất cần, vô lo vô nghĩ của tôi. Đôi khi là lời nói vu vơ về tương lai, về công việc và sự ổn định của gia đình mà em mong muốn. Tất nhiên, đó không có hình bóng giữa tôi và em. 

Rồi một ngày như bao ngày khác, tôi vẫn gọi nói chuyện với em, cũng lâu rồi tôi không được gặp em vì giãn cách xã hội, tôi bận vì vừa làm việc online vừa phải phụ giúp công việc gia đình, còn em đang ở trong khu cách ly vì chỗ em ở có ca nhiễm. Tôi cũng không biết vì sao hôm đó, em ít nói hơn bao giờ hết, em chỉ gọi video với tôi, im lặng quan sát trong khi tôi làm việc, không cãi vã, không giận dỗi, đơn giản là cả hai đang bận suy nghĩ về việc riêng. 

Em vẫn vậy, kiên nhẫn đợi tôi làm xong việc rồi mới lên tiếng, luôn là vậy, em hiểu chuyện, nhưng là sự hiểu chuyện của một người trưởng thành, lạnh lùng. Chúng tôi vẫn nói chuyện rất vui vẻ, nhưng có gì đó trong giọng em làm tôi biết em sắp khóc rồi. 

ve_-8

Em nói rằng tôi vô tâm, tôi không còn là người từng quan tâm để ý từng suy nghĩ, lời nói của em và em muốn cả hai tạm dừng, dành thời gian nghĩ về nhau và quyết định xem có nên tiếp tục cuộc tình này không. Tôi không biết vì sao em lại có suy nghĩ này, hay vì sao em lại quyết định tạm chia tay. Em đơn giản chỉ nói rằng.

- Em không biết em và anh có thực sự yêu nhau không? Dường như tình cảm của em đã thật sự nguội lạnh. Còn về vì sao cả hai lại đến với nhau, em nghĩ cả hai đều cảm thấy cô đơn khi vừa mới chia tay người cũ, và vừa hai cả hai lại gặp nhau đúng lúc người này cần kẻ kia.

Và tôi biết rằng, sau câu nói này có lẽ cả hai sẽ thực sự đánh mất nhau. Tôi đã không thể nói thêm một lời nào, không phải vì không biết nói ra sao, chỉ đơn giản, cái tôi không cho phép tôi nói, lời hứa không được để bản thân yếu mềm khiến tôi không nói. Tôi chỉ cúp máy và cho đến giờ, tôi vẫn không thể nói thêm một lời nào tử tế với em. 

Từ lúc chia tay đến giờ, khoảng thời gian ấy em im lặng, biến mất khỏi tất cả các mạng xã hội, có lẽ em cũng buồn, nhưng tôi không hề biết hoặc không muốn biết. Khoảng thời gian này tôi trầm mình vào công việc, buông thả vào các cuộc vui của công ty mà vốn tôi hiếm khi tham gia để dành thời gian để gặp em, ai rủ đi đâu tôi cũng đi, bất cần nhiều hơn, sống vô thưởng vô phạt. Cứ như vậy, em thay đổi và tôi cũng đổi thay, em cố gắng học hành, tham gia nhiều hơn vào các hoạt động của CLB, chăm chút bản thân hơn. Còn tôi trở lại con người trước kia, bất cần, cố chấp, sống ích kỷ hơn.

Khoảng thời gian đó, tuy nói là trái ngang, có những sự thật không thể chấp nhận nhưng cũng không thể phủ nhận là thời gian đẹp nhất của em và tôi. Những kỷ niệm đẹp, những cảm xúc mang lại có thể đều là từ đáy lòng, có thể chúng tôi đã thực sự yêu nhau hoặc không.

Tôi không trách cô ấy khi quyết định chia tay, bởi tôi nghĩ đơn giản vì bản thân tôi không tốt, không thể là chỗ dựa vững chắc như cô ấy mong muốn, vì mỗi người có một suy nghĩ khác nhau về cuộc sống và sự ổn định, chỉ tiếc rằng bản thân tôi không thể ở cạnh cô ấy như tôi đã từng hứa. Nhưng đó cũng là một bài học, không thể thay đổi được người khác thì mình phải thay đổi chính mình, để trở nên mạnh mẽ hơn, cũng để sau này không còn tình cảnh muốn bảo vệ ai đó nhưng không đủ thực lực.

Tôi, có lẽ là cả em nữa đã mất một thời gian dài để lấy lại cân bằng cuộc sống không có người kia cũng dần quen thuộc.  Cuối cùng, cuộc đời nói ngắn cũng không phải là ngắn, mà nói dài cũng không phải là bất tận, chúng ta đều đã từng rất muốn trọn vẹn trong mọi chuyện nhưng đều không đi đến đâu. Trong đời này, muốn một tình yêu bình dị, cùng nhau già đi mà khó vậy sao?

© nguyễn tuấn - blogradio.vn

Xem thêm: Người dấu yêu | Phần 16 - Khi nào chúng ta đi đăng ký kết hôn? | Radio Truyện ngôn tình

Lê La Vỉa Hè

Tớ không có sở thích cố định, tớ sống vì ngày hôm nay và hết mình vì ngày mai. Tớ chỉ muốn cuộc sống không phải lo nghĩ, thả mình theo dòng nước và an toàn ngắm nhìn dòng người đi lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

'Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!' - thật may mắn vì đối với tôi nó đúng

'Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!' - thật may mắn vì đối với tôi nó đúng

Bố hay bảo con gái là con nhà người ta, lấy chồng rồi sẽ giống bát nước hắt đi, nó sẽ không bao giờ thu lại được nữa. Thực tế, tôi đã luôn chứng minh được lời bố tôi nói là không đúng

Em đợi chờ cả thanh xuân cuối cùng thì được gì?

Em đợi chờ cả thanh xuân cuối cùng thì được gì?

Tôi và anh yêu nhau năm 17 tuổi, đến với nhau bằng thứ tình cảm thuần khiết, bằng sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, yêu từ những thứ giản dị nhất. Yêu anh khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, luôn chịu áp lực từ gia đình vì nhà tôi vốn khó, không có cho con gái yêu sớm. Nhưng tôi vẫn luôn kiên trì với thứ gọi là tình yêu, thứ mà tôi gọi là người của đời mình. Nhưng sau 4 năm tưởng đâu tôi sẽ nhận được quả ngọt, kết quả cho những hy sinh thì tôi lại nhận được một cái kết đắng, cái kết mà tôi không thể nào nghĩ đến.

Cổ nhân dạy hậu thế: 4 kiểu người nên kết giao cả đời, 3 loại người không được làm bạn

Cổ nhân dạy hậu thế: 4 kiểu người nên kết giao cả đời, 3 loại người không được làm bạn

Không phải ai cũng thích hợp để làm bạn. Con người đến một độ tuổi nhất định, phải đủ nhận thức để sàng lọc quan hệ, biết kết giao với 4 kiểu người, tuyệt giao với 3 loại người này.

Như khúc tình ca (Phần 2)

Như khúc tình ca (Phần 2)

Cô hay nói rằng anh cười lên rất đẹp, rạng ngời như hướng dương dưới ánh mặt trời. Nguyệt à, em là ánh nắng của anh, vắng em rồi hướng dương không còn tươi sắc nữa.

Bài học thay đổi cuộc đời của tỷ phú Warren Buffett: Chọn một người bạn để đầu tư như cổ phiếu, bạn nên tin ai để có cơ hội chiến thắng cao nhất?

Bài học thay đổi cuộc đời của tỷ phú Warren Buffett: Chọn một người bạn để đầu tư như cổ phiếu, bạn nên tin ai để có cơ hội chiến thắng cao nhất?

Trong số bạn bè, đồng nghiệp và người thân của bạn, nếu được chọn một người để đầu tư giống đầu tư cổ phiếu, bạn sẽ chọn ai? Bạn đã từng xem xét, hay suy nghĩ đến vấn đề này chưa?

 Em đẹp tựa tình ca mùa hạ

Em đẹp tựa tình ca mùa hạ

Em đẹp tựa tình ca mùa hạ Dẫn tôi qua những trưa nắng hè Như ánh trăng treo lên trong đêm tối Nhỏ bé nhưng lại thắp sáng hồn tôi.

Bố vẫn luôn dõi theo từng bước đi của con

Bố vẫn luôn dõi theo từng bước đi của con

Từ sâu trong tim, tôi luôn tin rằng, bố vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi. Ai cũng nói chính ông đã phù hộ cho tôi sống sót qua hai lần tai nạn giao thông nghiêm trọng. Và mỗi khi gặp khó khăn, tôi vẫn luôn nhớ về bố như một điểm tựa tinh thần để tiếp tục vững bước tiến lên phía trước. Chỉ có một điều vẫn khiến tôi ray rứt là cả đời này tôi cũng không còn cơ hội nói với bố một câu từ tận đáy lòng “Con yêu bố rất nhiều”.

Đừng nghĩ mình còn trẻ cho phép sai quá nhiều

Đừng nghĩ mình còn trẻ cho phép sai quá nhiều

Bạn ơi ngày tháng còn dài Nhưng chớ có dại làm sai quá nhiều.

Có 1 trong 4 tướng trán này, xin chúc mừng bạn là người có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

Có 1 trong 4 tướng trán này, xin chúc mừng bạn là người có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

Nếu bạn may mắn sở hữu một trong 4 tướng trán dưới đây thì xin chúc mừng bạn sẽ gặp nhiều thành công trong cuộc sống.

Đặt cây xanh ở 5 vị trí này cây trổ lộc trắng muốt, nhà nghèo càng nên có một cây

Đặt cây xanh ở 5 vị trí này cây trổ lộc trắng muốt, nhà nghèo càng nên có một cây

Vị trí đặt cây không chỉ cần đẹp mà còn cần mang đến sự hài hòa, phù hợp với phong thủy.

back to top