Đừng quá tự ti vì sự kiệm lời của chính mình
2022-05-15 01:30
Tác giả:
chamcham
blogradio.vn - Ít nói thực ra không đang sợ như bạn nghĩ đâu. Và cũng đừng nên đổ lỗi cho tích cách hướng nội của mình. Vì vậy, hãy mở lòng mình đi, cởi bỏ cái vỏ ốc sên nặng nề trên người ấy, hòa mình vào đám đông, hội nhập cùng mọi người. Và cũng đừng quá tự ti vì sự kiệm lời của mình, bởi ta có thể học hỏi thay đổi từng ngày.
***
“Sao cậu nói ít thế?”, có lẽ là câu nói mà tôi nhận được nhiều nhất kể từ khi có mặt trên trần đời này. Đôi lúc, nó xuất hiện nhiều đến nỗi tôi cũng chẳng buồn trả lời mà chỉ gượng cười cho qua. Thực sự khó để giải thích về sự im lặng này của tôi. Tôi im lặng vì tôi là người hướng nội nên nhút nhát không dám trả lời? Hay là vì tôi chảnh chọe không thèm nói chuyện với mọi người? Thực ra, đơn giản vì tôi chẳng biết nên nói gì cả dù trong đầu tôi xuất hiện hàng tá câu trả lời. Nghe thật buồn cười phải không? Ngay chính tôi cũng thấy thật nực cười về con người tôi mà.
Bạn bè thân thiết nói tôi là người vui vẻ, hay cười, đôi lúc còn pha trò, nhây, lầy chọc ghẹo tụi nó nữa cơ. Những người mới gặp nhận xét tôi là người hơi khó bắt chuyện nhưng khi tiếp xúc qua thì hòa đồng và thân thiện. Họ hàng trong nhà thì lại nói tôi khó gần, lúc nào cũng im im, ai hỏi thì nói, không thì ngồi im như tượng vậy, thậm chí họ còn nói với ba mẹ sợ tôi tự kỉ nữa cơ. Nếu không nói ngay từ đầu chắc hẳn bạn sẽ nghĩ đây là 3 người khác nhau chứ không phải một người phải không? Đến cả bản thân còn sửng sốt khi nhận ra điều này cơ mà. Thật là một con người khó hiểu.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về bản thân mình, liệu người như tôi có thành công trong cuộc sống được không? Cho đến đến khi tôi bắt đầu hành trình tìm hiểu về con người mình. Tôi không ít nói. Tôi chỉ lên tiếng khi có gì đó để bắt chuyện, và đơn giản tôi thích hướng mình vào thế giới của nội tâm của riêng mình. Và đôi khi, tôi thích lắng nghe mọi người hơn. Tôi chỉ có thể nói chuyện thoải mái với những người cho tôi cảm giác thân thuộc hay những người có cùng sở thích, đồng trang lứa. Chính vì vậy, khi nói chuyện với ba mẹ và bạn thân tôi nói rất nhiều, gặp những người cùng lứa tuổi, sở thích tôi nói chuyện một cách vui vẻ, nhưng với họ hàng tôi lại chẳng biết bắt đầu câu chuyện từ đâu.
Cuộc sống tôi dường như bước sang một trang mới khi tôi từng bước tập tễnh bước chân vào đại học – nơi mà đã dạy tôi bao bài học quý giá. Trước đây, tôi là một đứa khó bắt chuyện với mọi người, chỉ khi ai đó chủ động nói chuyện với tôi thì tôi sẽ nói chuyện lại rất hào hứng.
Tôi rất khâm phục các bạn có khiếu nói chuyện, các bạn kết thân rất nhanh, xung quanh bạn luôn có những người vây quanh nói chuyện, lắng nghe câu chuyện của bạn. Còn tôi, khi bước vào một thế giới xa lạ, tôi rụt rè, không dám làm quen với ai trước, tôi sợ họ không thích tôi, sợ cảm giác bị họ nghĩ rằng tôi đang muốn kết thân với họ nên đành lủi thủi một góc quan sát xung quanh hay cầm điện thoại lên giả vờ như nhắn tin hay bận bịu xem cái gì đó.
Sau này, tôi nhận ra mình thật ngu ngốc. Ngay cái giây phút sợ hãi người khác không thích mình, tôi đã tự đánh mất cho mình bao mối quan hệ. Thật ra chẳng ai có ác cảm với bạn từ ban đầu cả, chính sự im lặng, lầm lì của bạn mới khiến họ có cảm giác xa cách để rồi họ không hiểu bạn và cho rằng bạn khó gần, chảnh chọe. Hãy là người bắt chuyện với người khác khi có thể, mặc dù có khó đấy, nhưng bạn không thử thì làm sao biết họ nghĩ gì về bạn cơ chứ và người cô đơn cũng chỉ có mình bạn mà thôi.
Khi bắt đầu một câu chuyện gì đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều câu nói rồi tự hỏi liệu rằng mình có nên nói câu đó không? Hay nói câu kia hay hơn. Và thế là câu chuyện và tôi đã cách xa hàng ngàn ki-lô-mét, nói một cách đơn giản hơn là khi tôi chuẩn bị nói câu của mình thì chủ đề đã sang một câu chuyện khác rồi. Bởi khi muốn nói gì đó, tôi muốn câu nói của mình thật chỉn chu, muốn người khác ấn tượng với câu nói của mình. Thế nhưng ấn tượng đâu thì chưa thấy mà chỉ thấy mình chẳng nói được câu gì.
Nói hay thì cũng quan trọng đấy nhưng nó chỉ thực sự ý nghĩa trong những việc nghiêm túc đòi hỏi tính chuyên nghiệp, hoàn mỹ. Nhưng trong đời thường, chúng ta cần phải linh hoạt ,nhanh nhạy. Mình cứ nói những gì mình nghĩ trong đầu thôi, đừng cố chọn lọc làm gì. Bởi cũng chẳng mấy ai thực sự để ý từng câu chữ của bạn đâu. Đừng vì muốn gây ấn tượng với người khác bằng một câu nói sâu sắc để rồi nhận về câu “Sao cậu nói ít thế?” thì chẳng đáng chút nào.
Thực ra, tôi thấy đôi lúc ít nói cũng có cái hay của nó. Trong sự im lặng ấy, tôi lắng nghe tốt hơn, quan sát mọi thứ tỉ mỉ hơn. Trong cuộc trò chuyện của những bạn nói nhiều, câu chuyện có vẻ rất thú vị, nhưng nó sẽ thêm phần ý nghĩa nếu một bên nói và một bên nghe. Và tất nhiên câu chuyện ấy sẽ được thay đổi luân phiên vai trò để tạo sự liên kết giữa hai bên.
Kỹ năng nói rất cần thiết những kỹ năng nghe chính là chìa khóa quan trọng giúp bạn thành công trong công việc và đời sống. Hãy kết hợp hai kỹ năng này thật nhuần nhuyễn, bởi nói thôi thì chưa đủ mà nó chỉ thực sự hoàn hảo nếu có lắng nghe.
Ít nói thực ra không đang sợ như bạn nghĩ đâu. Và cũng đừng nên đổ lỗi cho tích cách hướng nội của mình. Bởi hướng nội là tính cách còn giao tiếp là kỹ năng, hai thứ này tưởng liên quan mật thiết với nhau nhưng nó như hai đường thẳng song song vậy. Vì vậy, hãy mở lòng mình đi, cởi bỏ cái vỏ ốc sên nặng nề trên người ấy, hòa mình vào đám đông, hội nhập cùng mọi người. Và cũng đừng quá tự ti vì sự kiệm lời của mình, bởi ta có thể học hỏi thay đổi từng ngày, mà quan trọng hơn nữa là ta còn có bí kíp lắng nghe người khác dễ dàng nữa cơ mà.
© chamcham - blogradio.vn
Xem thêm: 9 lý do bạn nên dành thêm thời gian cho chính mình | Góc Suy Ngẫm
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.








