Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bình dị hoa sen

2025-11-14 16:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tuổi thơ của mẹ ngọt ngào như những đóa sen thơm ngát trong đầm. Diệu vợi miền nhớ với mẹ chẳng phải là những vất vả, lo toan, thiếu thốn chạy ăn từng bữa mà là những mùa sen thanh khiết yên bình nơi quê nhà.

***

Mẹ tôi thích hoa sen. Đó là lí do bố dành một khoảng ruộng nhỏ sau nhà để cải tạo thành một đầm sen dành tặng mẹ. Sớm chiều, bố tát nước, nhổ cỏ, vun bùn,… chẳng bao lâu những búp sen nhỏ đã vươn mình lên khỏi mặt nước như những mũi tên hướng thẳng lên trời. Ngắm những búp sen xanh nõn duyên dáng, nghĩ đến gương mặt hạnh phúc của mẹ khi nhận món quà tình yêu bình dị của mình, bố cứ thế tủm tỉm cười.

Sen là loài hoa đặc biệt. Dù mọc trong bùn lầy nhưng không hề bị nhiễm bẩn mà vẫn trong sạch, thơm tho. Trong khi nhiều loài hoa khác chỉ dùng để ngắm, để cắm, hoặc không có giá trị dinh dưỡng hay dược liệu, thì sen có thể sử dụng toàn diện cả: hoa, hạt, ngó, lá, tâm và củ. Sen thường nở vào mùa hè – tiết trời khắc nghiệt, oi bức, vậy nhưng hoa càng rực rỡ. Điều đặc biệt, ong bướm không tìm đến hoa để bu đậu, con người cũng không dùng sen làm trang điểm vì sen biểu tượng cho sự cao quý, thiêng liêng.

Sen đẹp từ vóc dáng thanh mảnh, dẻo dai; đẹp từ màu lá mướt xanh, gân guốc; đẹp từ những cánh hoa mềm mại, uyển chuyển mang sắc hồng, trắng, ánh vàng thanh thoát,… đẹp từ hình thể đến tâm hồn. Vậy nên, sen là biểu tượng của sự thanh lọc, cho lòng từ bi, giác ngộ, cho yêu thương, biết ơn, cho sự chân chất, mộc mạc và cho phẩm chất con người, văn hóa, bản sắc tinh thần dân tộc Việt.

Hoa sen là một phần tuổi thơ của mẹ. Mẹ sinh ra ở làng Sen. Có lẽ vì thế ông ngoại đặt cho mẹ cái tên rất đẹp: Hương Liên. Tuổi thơ của mẹ ngọt ngào như những đóa sen thơm ngát trong đầm. Diệu vợi miền nhớ với mẹ chẳng phải là những vất vả, lo toan, thiếu thốn chạy ăn từng bữa mà là những mùa sen thanh khiết yên bình nơi quê nhà.

Ông bà nội ngoại là bạn thân thiết lâu năm. Dù ở làng bên nhưng bố thường xuyên được ông bà nội chở sang làng Sen thăm chơi cùng mẹ. Vào những mùa sen nở, bố mẹ cùng nhau đi hái sen, ngắm những bông hoa sen tươi thắm, cùng nghe ông bà kể chuyện hoa sen – loài hoa kiên cường, thanh cao, nhân hậu, nghe kể về tình yêu của ông bà – dù trải bao thăng trầm vẫn thủy chung, bền vững. Bố mẹ còn được ông bà dạy cho cách phân biệt sen già, sen non, cách ướp chè bằng hương sen đầu mùa,…

Từ tình bạn thiếu thời hồn nhiên, ngây ngô đã nảy nở thành tình yêu đôi lứa khi bố mẹ trưởng thành. Bố vào quân ngũ, còn mẹ thì học sư phạm với ước mơ làm cô giáo. Đám cưới của bố mẹ được tổ chức sau khi mẹ ra trường, có công việc ổn định đúng vào mùa sen nở – mùa trời đất, thiên nhiên rực rỡ, thanh bình.

Từ bó hoa đang chớm nụ mẹ cầm trên tay ngày cưới đến những món ăn dân dã từ sen: nào cốm gói lá sen, nào chè hạt sen, nào xôi lá sen, cơm hấp lá sen,…  mẹ làm. Sen đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của sự thanh cao, thuần khiết và chân thành. Loài hoa tinh khôi tựa như lời thì thầm của thiên nhiên, của đạo đức, trí tuệ và giác ngộ, khiến bất kỳ ai đứng trước sự tĩnh tại ấy cũng thấy như được hướng thiện, trở nên an yên.

Bố bảo, sen không kiêu sa, sặc sỡ và nồng nàn, quyến rũ như hồng, như lan, như huệ,... Sen đẹp giản dị, dịu dàng, thơm âm thầm, bền bỉ. Sen cao quý như cốt cách con người Việt Nam giữa thử thách cuộc đời. Trong triết lý đạo Phật, sen là biểu tượng cho sự thanh tịnh, cho quá trình giác ngộ. Đức Phật và Bồ Tát thường ngồi xếp bằng trên đài hoa sen, biểu tượng cho sự vững chãi, sáng suốt, thanh cao, cho tâm vô nhiễm, cho luật nhân quả ở đời. Trong Kinh Pháp Hoa đã khẳng định, hoa sen là biểu tượng của chân lý tuyệt đối, cho Phật tính sẵn có trong mỗi con người.

Mẹ nhận món quà thanh tao là bó hoa sen bố vừa hái từ đầm – hương thơm dìu dịu, thanh khiết, từng cánh hoa mềm mại còn đọng sương đêm – cảm xúc yêu thương, ngập tràn. Bố mỉm cười, mẹ cũng đẹp như hoa sen – dịu dàng và sâu lắng – vẻ đẹp không nằm ở sự rực rỡ bên ngoài, mà chính ở sự lặng lẽ nở hoa trong tâm. Với mẹ, sen không chỉ là hoa, mà còn là biểu tượng của những kí ức đẹp đẽ, của sự gắn kết, bền chặt và thủy chung.

Sen không chỉ nở trong đầm, mà còn nở trong lòng người, nơi giữ gìn phẩm giá và đạo đức. Mẹ luôn tâm niệm như vậy để thực hành lối sống “Làm người, hãy như hoa sen – sạch trong từ gốc rễ, vững vàng giữa bùn lầy”. Bố thương quý mẹ hơn bởi lẽ sống cao đẹp ấy.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mọi Sự Tuỳ Duyên | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vết thương mùa lũ

Vết thương mùa lũ

Trong ký ức non nớt của tôi khi ấy, hình ảnh anh Tư với khuôn mặt rám nắng, hàm râu quai nón rậm rạp và đôi mắt kiên định giữa dòng nước cuồn cuộn vẫn còn in sâu không phai. Anh ra đi trong buổi chiều mưa xám năm ấy, để lại một khoảng trống lớn trong lòng những người ở lại và trong ký ức tuổi thơ của tôi, đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cái chết vì lòng dũng cảm.

Sau chia tay

Sau chia tay

Nếu tình yêu đo bằng lời hứa, bằng câu nói chân thật thì chúng ta đều là những kẻ nói dối. Những lời có cánh thường chỉ bay được trên bầu trời, trở lại mặt đất hoá hư không.

Cứ động tới 6 điều này là người EQ thấp tự ái

Cứ động tới 6 điều này là người EQ thấp tự ái

Những người EQ thấp có đặc điểm chung là dễ bị tổn thương bởi các vấn đề liên quan đến giá trị bản thân.

Cánh cửa khác của cuộc đời

Cánh cửa khác của cuộc đời

Tôi sống và học nghề trong nhà cô được ba năm thì tôi đã thạo nhưng cô nói tôi cần ở lại học thêm và làm thêm cho thật chắc chắn, đó là thời gian tôi đã cân bằng lại được những cảm xúc của mình, cú sốc quá lớn kia của gia đình tôi tưởng như đã làm tôi sụp đổ và ước mơ cũng hóa xa vời, nhưng bây giờ tôi đã hiểu, tôi đã chấp nhận được thực tế cuộc sống là như vậy, khi mình không thể thực hiện được ước mơ thì hãy bước theo một con đường khác, vì ở đó luôn có một cánh cửa khác đang chờ đợi mình bước vào và dũng cảm sống tiếp.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Giọng nói trầm ấm, điệu bộ quan tâm, ánh mắt dịu dàng lo lắng cô cảm thấy vừa thân quen lại xa lạ vô cùng cô không biết là mình đang bị ảo giác hay đây là sự thật, những ký ức vụt qua trong đầu tất cả như một thước phim cuốn lấy cô, càng siết càng chặt, càng giãy dụa càng bị cuốn vào.

Sống chậm mà chất: Những con giáp lười xã giao nhưng ai thân được đều quý

Sống chậm mà chất: Những con giáp lười xã giao nhưng ai thân được đều quý

Với những con giáp lười xã giao dưới đây, việc giữ cho mình một "vòng tròn nhỏ" lại là lựa chọn giúp họ bình yên và sống đúng với bản thân.

Định mệnh của em

Định mệnh của em

"Tình yêu chân chính không phải là sự chiếm hữu mù quáng hay những toan tính vật chất, mà là sự hy sinh, thấu hiểu và cùng nhau đi qua giông bão. Những sóng gió cuộc đời chỉ là phép thử để ta nhận ra ai mới là người sẵn sàng cầm ô che mưa cho mình. Hãy cứ sống thiện lương và chân thành, rồi nắng ấm sẽ đến, dù là giữa trời Âu lạnh giá hay ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này."

Những năm tháng không quên

Những năm tháng không quên

Hưng và Khánh, hai cậu học sinh với tính cách đối lập, tình cờ gặp nhau trong lớp học thêm và dần trở thành bạn thân qua những lần cùng chia sẻ sách vở, bài học. Họ gắn bó qua các kỳ thi căng thẳng, những buổi ôn luyện, và cả những giấc mơ về tương lai: Hưng muốn trở thành kỹ sư, còn Khánh mơ làm bác sĩ để chữa bệnh cho mẹ.

Ngày tôi chạm vào vùng ký ức

Ngày tôi chạm vào vùng ký ức

Có những ngày ta vô tình bước ngang qua một ký ức cũ — chỉ một mùi đất, một tiếng cười, hay một vệt nắng trên tường cũng đủ khiến lòng chùng lại. Tôi gọi đó là vùng ký ức — nơi tuổi thơ vẫn nằm im lặng, trong veo và dịu dàng đến lạ. “Ngày tôi chạm vào vùng ký ức” là một lát cắt nhỏ, không có gì lớn lao ngoài vài buổi trưa đầy nắng, vài đứa trẻ nhem nhuốc và những trò chơi tưởng như chẳng nghĩa lý gì. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng: hạnh phúc đôi khi chỉ là được sống trọn trong một ngày mà ta không biết sẽ nhớ cả đời.

Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương

Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương

Có ai không có một vết thương nào trong cuộc đời mình, có ai không có một nỗi đau nào trong cuộc đời mình, có không, sao đến bây giờ tôi mới tự hỏi mình như vậy, sao đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó, là đã là con người thì ai cũng có những nỗi đau những nỗi khổ của riêng mình và đó là điều bình thường của cuộc đời có ai tránh được đâu, sao bây giờ tôi mới biết đã là người thì luôn có hạnh phúc và khổ đau, luôn có niềm vui và nỗi buồn đi cùng, chẳng có ai hạnh phúc suốt một đời cũng chẳng có ai khổ đau suốt một đời.

back to top