Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bình dị hoa sen

2025-11-14 16:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tuổi thơ của mẹ ngọt ngào như những đóa sen thơm ngát trong đầm. Diệu vợi miền nhớ với mẹ chẳng phải là những vất vả, lo toan, thiếu thốn chạy ăn từng bữa mà là những mùa sen thanh khiết yên bình nơi quê nhà.

***

Mẹ tôi thích hoa sen. Đó là lí do bố dành một khoảng ruộng nhỏ sau nhà để cải tạo thành một đầm sen dành tặng mẹ. Sớm chiều, bố tát nước, nhổ cỏ, vun bùn,… chẳng bao lâu những búp sen nhỏ đã vươn mình lên khỏi mặt nước như những mũi tên hướng thẳng lên trời. Ngắm những búp sen xanh nõn duyên dáng, nghĩ đến gương mặt hạnh phúc của mẹ khi nhận món quà tình yêu bình dị của mình, bố cứ thế tủm tỉm cười.

Sen là loài hoa đặc biệt. Dù mọc trong bùn lầy nhưng không hề bị nhiễm bẩn mà vẫn trong sạch, thơm tho. Trong khi nhiều loài hoa khác chỉ dùng để ngắm, để cắm, hoặc không có giá trị dinh dưỡng hay dược liệu, thì sen có thể sử dụng toàn diện cả: hoa, hạt, ngó, lá, tâm và củ. Sen thường nở vào mùa hè – tiết trời khắc nghiệt, oi bức, vậy nhưng hoa càng rực rỡ. Điều đặc biệt, ong bướm không tìm đến hoa để bu đậu, con người cũng không dùng sen làm trang điểm vì sen biểu tượng cho sự cao quý, thiêng liêng.

Sen đẹp từ vóc dáng thanh mảnh, dẻo dai; đẹp từ màu lá mướt xanh, gân guốc; đẹp từ những cánh hoa mềm mại, uyển chuyển mang sắc hồng, trắng, ánh vàng thanh thoát,… đẹp từ hình thể đến tâm hồn. Vậy nên, sen là biểu tượng của sự thanh lọc, cho lòng từ bi, giác ngộ, cho yêu thương, biết ơn, cho sự chân chất, mộc mạc và cho phẩm chất con người, văn hóa, bản sắc tinh thần dân tộc Việt.

Hoa sen là một phần tuổi thơ của mẹ. Mẹ sinh ra ở làng Sen. Có lẽ vì thế ông ngoại đặt cho mẹ cái tên rất đẹp: Hương Liên. Tuổi thơ của mẹ ngọt ngào như những đóa sen thơm ngát trong đầm. Diệu vợi miền nhớ với mẹ chẳng phải là những vất vả, lo toan, thiếu thốn chạy ăn từng bữa mà là những mùa sen thanh khiết yên bình nơi quê nhà.

Ông bà nội ngoại là bạn thân thiết lâu năm. Dù ở làng bên nhưng bố thường xuyên được ông bà nội chở sang làng Sen thăm chơi cùng mẹ. Vào những mùa sen nở, bố mẹ cùng nhau đi hái sen, ngắm những bông hoa sen tươi thắm, cùng nghe ông bà kể chuyện hoa sen – loài hoa kiên cường, thanh cao, nhân hậu, nghe kể về tình yêu của ông bà – dù trải bao thăng trầm vẫn thủy chung, bền vững. Bố mẹ còn được ông bà dạy cho cách phân biệt sen già, sen non, cách ướp chè bằng hương sen đầu mùa,…

Từ tình bạn thiếu thời hồn nhiên, ngây ngô đã nảy nở thành tình yêu đôi lứa khi bố mẹ trưởng thành. Bố vào quân ngũ, còn mẹ thì học sư phạm với ước mơ làm cô giáo. Đám cưới của bố mẹ được tổ chức sau khi mẹ ra trường, có công việc ổn định đúng vào mùa sen nở – mùa trời đất, thiên nhiên rực rỡ, thanh bình.

Từ bó hoa đang chớm nụ mẹ cầm trên tay ngày cưới đến những món ăn dân dã từ sen: nào cốm gói lá sen, nào chè hạt sen, nào xôi lá sen, cơm hấp lá sen,…  mẹ làm. Sen đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của sự thanh cao, thuần khiết và chân thành. Loài hoa tinh khôi tựa như lời thì thầm của thiên nhiên, của đạo đức, trí tuệ và giác ngộ, khiến bất kỳ ai đứng trước sự tĩnh tại ấy cũng thấy như được hướng thiện, trở nên an yên.

Bố bảo, sen không kiêu sa, sặc sỡ và nồng nàn, quyến rũ như hồng, như lan, như huệ,... Sen đẹp giản dị, dịu dàng, thơm âm thầm, bền bỉ. Sen cao quý như cốt cách con người Việt Nam giữa thử thách cuộc đời. Trong triết lý đạo Phật, sen là biểu tượng cho sự thanh tịnh, cho quá trình giác ngộ. Đức Phật và Bồ Tát thường ngồi xếp bằng trên đài hoa sen, biểu tượng cho sự vững chãi, sáng suốt, thanh cao, cho tâm vô nhiễm, cho luật nhân quả ở đời. Trong Kinh Pháp Hoa đã khẳng định, hoa sen là biểu tượng của chân lý tuyệt đối, cho Phật tính sẵn có trong mỗi con người.

Mẹ nhận món quà thanh tao là bó hoa sen bố vừa hái từ đầm – hương thơm dìu dịu, thanh khiết, từng cánh hoa mềm mại còn đọng sương đêm – cảm xúc yêu thương, ngập tràn. Bố mỉm cười, mẹ cũng đẹp như hoa sen – dịu dàng và sâu lắng – vẻ đẹp không nằm ở sự rực rỡ bên ngoài, mà chính ở sự lặng lẽ nở hoa trong tâm. Với mẹ, sen không chỉ là hoa, mà còn là biểu tượng của những kí ức đẹp đẽ, của sự gắn kết, bền chặt và thủy chung.

Sen không chỉ nở trong đầm, mà còn nở trong lòng người, nơi giữ gìn phẩm giá và đạo đức. Mẹ luôn tâm niệm như vậy để thực hành lối sống “Làm người, hãy như hoa sen – sạch trong từ gốc rễ, vững vàng giữa bùn lầy”. Bố thương quý mẹ hơn bởi lẽ sống cao đẹp ấy.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mọi Sự Tuỳ Duyên | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

back to top