Mùa hè của những tiếc nuối
2025-10-16 19:20
Tác giả:
Nghi Nguyễn
blogradio.vn - Những đứa trẻ năm ấy vẫn chưa hưởng thụ hết những niềm vui nơi góc trường mát mẻ, chưa đủ lâu để tiếp tục tung hứng những tràng cười của bạn và để những cơn mưa phùn tưới lên những tâm hồn còn rất nhiều vùng đất khô cằn. Mà thật ra, đến họ cũng chưa biết được “đủ lâu” là bao nhiêu…
***
Mùa hè, vượt lên mọi thế hệ, vẫn luôn thật đặc biệt với tuổi học trò cuối cấp. Khi phượng nở rộ cũng là khi lứa học sinh - những đứa trẻ được làm “ học sinh” lần cuối – phải chính thức nói lời chia tay với trường, với lớp thân yêu. Cảm xúc ấy thật khó tả, khó tả hơn cả những lần đầu tiên chập chững bước vào cổng trường.
Hồi trống cuối cùng vang lên, hòa vào những tiếng hò reo của những học sinh lớp dưới là một thế hệ cuối cấp đang buồn vui lẫn lộn. Đã từ bao giờ “Ôi! Học mệt quá, cho về sớm đi” trở nên quý giá như thế. Khoảnh khắc vụn vỡ trong lòng dường như hiện lên trong từng ánh mắt chẳng thể giấu đi của các cô cậu sắp thành “người lớn”. Thật vậy, chẳng còn giây phút nào ta có thể hỏi vu vơ những câu ấy, chẳng nơi nào có đủ không khí như khi tan trường, và chẳng lúc nào ta biết được chúng bạn năm ấy sẽ gặp lại. Sự khởi đầu của một mùa hè mới lại chẳng vui chút nào!

Vâng, một mùa hè lại đến rồi - một mùa hè thật khác lạ với những đứa trẻ chập chững tập làm người lớn. Thấm thoát rồi bỗng vụt qua, một luồng ánh sáng mới của những cuộc sống mới dần hiện lên trong từng ánh mắt. Những tiếc nuối đến, đến khẽ bên giọt nước mắt trực trào trong lẫn tâm hồn và thể xác. Những đứa trẻ năm ấy vẫn chưa hưởng thụ hết những niềm vui nơi góc trường mát mẻ, chưa đủ lâu để tiếp tục tung hứng những tràng cười của bạn và để những cơn mưa phùn tưới lên những tâm hồn còn rất nhiều vùng đất khô cằn. Mà thật ra, đến họ cũng chưa biết được “đủ lâu” là bao nhiêu…
Những tiếc nuối, nỗi buồn cuối cấp cứ liên tục khẽ chạm cái rực rỡ của mùa phượng nở rộ. Những mùa phượng trước, chú ve sầu cứ phải ghen tị với từng cô cậu vì nó phải rời đi, chưa kịp chứng kiến ngôi trường sôi động trở lại. Thế nhưng, nay đã khác, những cô cậu cuối cấp phải chia tay ngôi trường khi chú ve sầu còn chưa kịp đậu vào phượng đỏ. Cũng có thể nói rằng, đó cũng là một nỗi niềm, nỗi luyến tiếc dang dở còn đọng lại trong trí thức mỗi “ người lớn”.
Hè về, ngoài niềm vui, những cô cậu học trò cuối cấp phải đón nhận và chấp nhận việc chia tay thầy cô – người đã gắn bó và dìu dắt suốt nhiều năm thanh xuân của mình. Họ không còn đơn thuần là những giáo viên truyền đạt kiến thức mà là những anh hùng lặng lẽ. Những anh hùng biết sẻ chia, biết yêu thương và biết trân trọng trọn vẹn những khoảnh khắc bên những học sinh thân thương. Người ta hay nói “thầy cô là những người lái đò” quả không sai. Thầy cô chính là niềm tiếc nuối vô biên với mỗi học trò cuối cấp. Cái ôm chia xa động viên còn vươn không hồi kết, cái nắm tay chặt xiết không buông hay nụ cười rạng rỡ trong nước mắt đã khiến nỗi tiếc nuối trong lòng mỗi “người lớn” thêm rạo rực.
Sau cùng của nỗi vương vấn, tuổi học trò vẫn ở đó – trong từng mảnh kí ức được cất gọn gàng. Người từng đón nắng hạ bằng sự nhiệt thành nay đã trưởng thành hơn, vẫn đang vật lộn từng ngày với cái khắc nghiệt của cuộc đời đầy phức tạp – không kịp bận tâm cái rực rỡ của từng cơn nắng hạ như năm xưa. Thấy không? Rồi từng người sẽ đến nơi mình cần đến, sẽ thắp lên ngọn lửa đam mê của bản thân nhưng chắc chắn sẽ chẳng bao giờ quên đi mùa hè kia. Đó là mùa hè của những tiếc nuối.
© Nghi Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mong Bạn Luôn Mỉm Cười Với Chính Mình | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.








