Mùa hè của những tiếc nuối
2025-10-16 19:20
Tác giả:
Nghi Nguyễn
blogradio.vn - Những đứa trẻ năm ấy vẫn chưa hưởng thụ hết những niềm vui nơi góc trường mát mẻ, chưa đủ lâu để tiếp tục tung hứng những tràng cười của bạn và để những cơn mưa phùn tưới lên những tâm hồn còn rất nhiều vùng đất khô cằn. Mà thật ra, đến họ cũng chưa biết được “đủ lâu” là bao nhiêu…
***
Mùa hè, vượt lên mọi thế hệ, vẫn luôn thật đặc biệt với tuổi học trò cuối cấp. Khi phượng nở rộ cũng là khi lứa học sinh - những đứa trẻ được làm “ học sinh” lần cuối – phải chính thức nói lời chia tay với trường, với lớp thân yêu. Cảm xúc ấy thật khó tả, khó tả hơn cả những lần đầu tiên chập chững bước vào cổng trường.
Hồi trống cuối cùng vang lên, hòa vào những tiếng hò reo của những học sinh lớp dưới là một thế hệ cuối cấp đang buồn vui lẫn lộn. Đã từ bao giờ “Ôi! Học mệt quá, cho về sớm đi” trở nên quý giá như thế. Khoảnh khắc vụn vỡ trong lòng dường như hiện lên trong từng ánh mắt chẳng thể giấu đi của các cô cậu sắp thành “người lớn”. Thật vậy, chẳng còn giây phút nào ta có thể hỏi vu vơ những câu ấy, chẳng nơi nào có đủ không khí như khi tan trường, và chẳng lúc nào ta biết được chúng bạn năm ấy sẽ gặp lại. Sự khởi đầu của một mùa hè mới lại chẳng vui chút nào!

Vâng, một mùa hè lại đến rồi - một mùa hè thật khác lạ với những đứa trẻ chập chững tập làm người lớn. Thấm thoát rồi bỗng vụt qua, một luồng ánh sáng mới của những cuộc sống mới dần hiện lên trong từng ánh mắt. Những tiếc nuối đến, đến khẽ bên giọt nước mắt trực trào trong lẫn tâm hồn và thể xác. Những đứa trẻ năm ấy vẫn chưa hưởng thụ hết những niềm vui nơi góc trường mát mẻ, chưa đủ lâu để tiếp tục tung hứng những tràng cười của bạn và để những cơn mưa phùn tưới lên những tâm hồn còn rất nhiều vùng đất khô cằn. Mà thật ra, đến họ cũng chưa biết được “đủ lâu” là bao nhiêu…
Những tiếc nuối, nỗi buồn cuối cấp cứ liên tục khẽ chạm cái rực rỡ của mùa phượng nở rộ. Những mùa phượng trước, chú ve sầu cứ phải ghen tị với từng cô cậu vì nó phải rời đi, chưa kịp chứng kiến ngôi trường sôi động trở lại. Thế nhưng, nay đã khác, những cô cậu cuối cấp phải chia tay ngôi trường khi chú ve sầu còn chưa kịp đậu vào phượng đỏ. Cũng có thể nói rằng, đó cũng là một nỗi niềm, nỗi luyến tiếc dang dở còn đọng lại trong trí thức mỗi “ người lớn”.
Hè về, ngoài niềm vui, những cô cậu học trò cuối cấp phải đón nhận và chấp nhận việc chia tay thầy cô – người đã gắn bó và dìu dắt suốt nhiều năm thanh xuân của mình. Họ không còn đơn thuần là những giáo viên truyền đạt kiến thức mà là những anh hùng lặng lẽ. Những anh hùng biết sẻ chia, biết yêu thương và biết trân trọng trọn vẹn những khoảnh khắc bên những học sinh thân thương. Người ta hay nói “thầy cô là những người lái đò” quả không sai. Thầy cô chính là niềm tiếc nuối vô biên với mỗi học trò cuối cấp. Cái ôm chia xa động viên còn vươn không hồi kết, cái nắm tay chặt xiết không buông hay nụ cười rạng rỡ trong nước mắt đã khiến nỗi tiếc nuối trong lòng mỗi “người lớn” thêm rạo rực.
Sau cùng của nỗi vương vấn, tuổi học trò vẫn ở đó – trong từng mảnh kí ức được cất gọn gàng. Người từng đón nắng hạ bằng sự nhiệt thành nay đã trưởng thành hơn, vẫn đang vật lộn từng ngày với cái khắc nghiệt của cuộc đời đầy phức tạp – không kịp bận tâm cái rực rỡ của từng cơn nắng hạ như năm xưa. Thấy không? Rồi từng người sẽ đến nơi mình cần đến, sẽ thắp lên ngọn lửa đam mê của bản thân nhưng chắc chắn sẽ chẳng bao giờ quên đi mùa hè kia. Đó là mùa hè của những tiếc nuối.
© Nghi Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mong Bạn Luôn Mỉm Cười Với Chính Mình | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.








