Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hà Nội đẹp vì có em

2022-05-14 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Em bảo anh thế, đôi mắt mơ màng nhìn qua lớp lớp mưa sa ngoài cửa. Em bận tưởng tượng một ngày nào đấy trong mơ, em được về lại những năm tháng cũ kỹ, ở một căn nhà nhỏ giữa lòng phố phường Hà Nội, để sáng sớm em nghe văng vẳng tiếng người buôn lái đi rao. Anh chẳng nói gì cả, chỉ ghé sát lại bên em, hôn lên má. Anh cũng cười bảo “Hà Nội đẹp lắm, vì Hà Nội có em”.

***

Đâu đấy gần cuối tháng tư, Hà Nội đã chớm vào mùa hạ. Hàng quán ven đường đang mang dần những quạt cây, quạt lùn kê bên bàn cho khách, mở lên gió thổi phù phù lạnh quắt queo. Trời thì quang mây và trong xanh lắm, nhưng lạ lùng sao cứ hễ lơ đi là đổ mưa. 

Mưa rào. Tháng tư mà mưa rào như thật. Mà lại chẳng thật quá, mưa xuống bất chợt, mưa rầm rầm trên mái hiên, mưa rào rào làm ngỡ như trời sập. Tầm ấy ở Hà Nội mưa đến nhanh lắm, làm người ta cứ xuýt xoa ngỡ ngàng. Nhiều người thậm chí còn chẳng kịp bung ô, vai áo đã ướt đầm.

Sáng hôm ấy hai đứa mình rủ nhau đi ăn bún ốc. Ăn được lưng bát thì mưa. Hay là mưa từ lúc vừa bước ra khỏi nhà nhỉ, em cũng chẳng nhớ nữa. Mưa thì mưa quá, nhưng bún ốc thì lại ngon. Con ốc giòn sụt, miếng thịt ba chỉ mềm tan, bún thì bún tươi mà nước lèo chua chua cay cay cái vị mắm tôm ngọt thấm vào đầu lưỡi. Hai đứa cắm đầu cắm cổ ăn, cũng chép miệng kệ bà cái thời tiết ẩm ương hay dàn ghế nhựa ọp ẹp dựa sát vào bờ tường nhếch nhác rêu xanh.

cham_lai_4

Lúc ăn xong, mưa càng lớn. Tiếng mưa rền rĩ như trong mấy bộ phim ma hay chiếu lúc chín mười giờ đêm cách đây một thập kỷ, nhưng lẫn trong đó vẫn có tiếng nói cười, tiếng người ta ăn bún ốc, tiếng còi xe máy và chuông xe đạp loại từ cái thời Liên Xô. No cái bụng, hai đứa ngán ngẩm nhìn nhau, tạt đại vào một quán cà phê vắng khách bên đường.

Nhìn bên ngoài vào quán nhỏ xíu, sơn đen thui với những bức vẽ graffiti nhằng nhịt phủ kín tường. Không thấy quầy gọi đồ, cũng không biết chủ quán đi đâu cả, chỉ có tiếng nhạc dặt dìu ê a bằng thứ tiếng nào nghe lộn xộn không ra. Ừ nhưng mà thôi, ngoài kia mưa lạnh quá, quán đặt biển cà phê nên em cũng bạo kéo tay anh vào. Chẳng mất gì cả, cùng lắm là ngồi nhờ đến khi người ta về pha nước cho uống thôi. 

- Anh này.

Em lồng tay mình giữa những ngón tay anh, thấy chai sần ram ráp.

- Hà Nội đẹp lắm phải không anh? 

- Đẹp.

Anh nghiêng đầu nhìn qua gò má em hồng hồng, thì thầm như thể sợ em giật thột.

- Chỉ cần có em, ở đâu anh cũng thấy đẹp.

Em phá lên cười khanh khách, lúc nào anh cũng dẻo mồm dẻo miệng cả. Lúc nào em cũng là cô bé xinh đẹp, thông minh, tinh ranh và tốt bụng nhất. Em vẫn thường chê anh văn vở, anh thì cứ chối. Anh lại bảo rằng vì anh say mê em, vì rằng em là nàng Tây Thi trong đôi mắt của gã si tình là anh.

cham_-_lai_2

- Em mê Hà Nội lắm. Hà Nội ngày xưa, Hà Nội ba mươi sáu phố phường, Hà Nội năm cửa ô ấy. Hà Nội mà trong thơ ca và nhạc họa anh à. Chẳng hiểu vì sao, Hà Nội trong em cứ dịu dàng và yên lặng, như một người chị, người cô, người mẹ lớn tuổi, đằm thắm, nhẹ nhàng.

Em bảo anh thế, đôi mắt mơ màng nhìn qua lớp lớp mưa sa ngoài cửa. Em bận tưởng tượng một ngày nào đấy trong mơ, em được về lại những năm tháng cũ kỹ, ở một căn nhà nhỏ giữa lòng phố phường Hà Nội, để sáng sớm em nghe văng vẳng tiếng người buôn lái đi rao. Anh chẳng nói gì cả, chỉ ghé sát lại bên em, hôn lên má. Anh cũng cười bảo “Hà Nội đẹp lắm, vì Hà Nội có em”.

Tháng 9 năm 2019

Viết cho Long vào một ngày thu năm mười chín tuổi ở Vancouver, Canada.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Viết cho tháng sáu của riêng tôi | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

Những bài học về tuổi trẻ trong 'Twenty Five Twenty One'

Những bài học về tuổi trẻ trong 'Twenty Five Twenty One'

Thoạt nhìn Twenty Five Twenty One là một bộ phim về thanh xuân, tuổi học trò tươi đẹp nhưng mỗi tập phim là những bài học về sai lầm của tuổi trẻ và cách ta đứng lên từ thất bại để trưởng thành.

Về với mùa phượng cũ

Về với mùa phượng cũ

Em về thôi Mùa hạ đã qua rồi Trong xa cách có một người Rất nhớ.

Đợi chờ người dẫu cho mấy tháng năm

Đợi chờ người dẫu cho mấy tháng năm

Rồi cũng đến lúc mưa sẽ dần đi qua Đón ánh nắng về bầu trời xanh mây trắng Con đường rồi cũng sẽ thôi vắng lặng Đợi ai đó về, đi cùng mình chặng đường xa.

Hạnh phúc khi có anh

Hạnh phúc khi có anh

Thật ra, tôi cũng tự hỏi mình nhiều lần, thứ tình cảm tôi dành cho anh liệu có đơn giản như tôi nói. Đó là tình bạn hay sự biết ơn. Từ lần đầu, anh cứu tôi, tôi đã chẳng thể thôi nghĩ về anh.

Hãy vẽ nên một bức tranh thanh xuân thật đẹp

Hãy vẽ nên một bức tranh thanh xuân thật đẹp

Vì dòng chảy thời gian không thể dừng lại vì vậy hãy tận dụng nó để vẽ nên một bức tranh thanh xuân xinh đẹp, thật nhiều màu sắc nhé.

Chúng ta gặp nhau phải chăng là định mệnh?

Chúng ta gặp nhau phải chăng là định mệnh?

Yêu anh chính là việc làm đúng nhất trong suốt 20 năm cuộc đời. Em hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau xây đắp cho tình yêu này và cùng nhau mỗi ngày ghép một mảnh ghép để bức tranh về hạnh phúc trong tương lai mà ta đã cùng nhau vẽ ra được hoàn thiện hơn mỗi ngày, cho đến khi nó trở thành bức tranh hoàn chỉnh cũng là lúc chúng ta thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của nó.

back to top