Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thế giới của trẻ con và người lớn

2022-05-16 01:20

Tác giả: Hải Đường


blogradio.vn - Nó nhớ lại cảnh nó với cái Hương, cái Huệ đi thả diều, chơi chuyền đến chán mới thôi và ngoại nó tết cho nó hai bím tóc xinh ơi là xinh nữa, giờ thì mẹ nó đưa nó đi cắt tóc ngắn vì một người mẹ bận rộn không biết phải làm thế nào trước mong muốn tết tóc buổi sáng của đứa con gái bé bỏng…

***

Trở về sau một buổi nô đùa với lũ mèo nhà hàng xóm, con Quýt kêu lên:

- Mẹ ơi! Trưa nay ăn gì thế mẹ?

- Cá rán – Mẹ nó bảo

Mẹ con Quýt đang loay hoay với chảo cá và dầu mỡ thì bắn tung tóe, công cuộc rán cá như thể đi đánh trận, mẹ nó là một chiến binh đang cầm vung nồi chắn trước mặt. Quýt ngán ngẩm:

- Con không thích ăn cá.

Mẹ nó lườm, gắt giọng:

- Thế thì nhịn.

Mặc kệ chiến binh cá rán, con Quýt trở lại phòng, nằm dài trên giường. Nó nghĩ bụng thật ghen tỵ với con Lụa vì bố nó hỏi nó muốn ăn gì và con Lụa bắt đầu chọn mấy món ngon lành như cơm rang hay mì xào… Quýt cũng muốn được ăn cơm rang vào bữa trưa nhưng nó không dám ho he vì mẹ nó sẽ ca bài ca chất dinh dưỡng. Dĩ nhiên, dù nghe bài ca ấy bao nhiêu lần thì con Quýt vẫn thích món cơm rang vì nó là trẻ con mà. Trẻ con thì thích ăn xúc xích, ăn mì tôm, cơm rang thay bữa không như người lớn làm bạn với món canh, món mặn và cơm trắng. Đấy là con Quýt nghĩ thế vì nó cho rằng đứa trẻ con nào cũng như nó mà chắc là cũng đúng thế thật…

Trưa nay, bố Quýt không ăn cơm ở nhà. Ba mẹ con nó lại đánh vật bên mâm cơm, mẹ quát hai anh em nó ăn và vừa quát thì tay lại nhanh thoăn thoắt gỡ cá ra đĩa. Con Quýt học lớp 3, còn thằng Mía anh nó học lớp 5, nhìn qua thì có vẻ hòa thuận nhưng hai đứa này mà cãi nhau thì mười người như mẹ nó cũng hết hơi, mẹ nó hay kêu ca như thế. Một ngày chủ nhật trôi qua nhanh chóng bởi hai bữa cơm ầm ĩ tiếng quát của mẹ con Quýt.

Hôm sau là thứ hai, mẹ nó bảo ghét nhất là thứ hai nhưng không có những ngày như thứ hai thì không bao giờ có tiền. Mặt trời bắt đầu mơ màng mở mắt, chiếu những tia nắng nhàn nhạt vào khu dân cư cũ. Mẹ nó cũng mơ màng nấu ăn sáng trong bếp, con Quýt với thằng Mía đang tranh nhau đánh răng sau khi mẹ nó hét ầm lên gọi chúng nó dậy. Ăn sáng xong, mẹ bắt đầu kêu hai anh em nó đi thay đồng phục. Nó với thằng Mía lúc đấy mới bắt đầu vội, đứa học sinh nào cũng sợ bị “tuyên dương trước cờ” và ngán ngẩm cảnh bị mấy anh chị sao đỏ ghi tên vào sổ vì tội đi học muộn. Thằng Mía kéo vội chiếc xe đạp mini ra, con Quýt ngồi lên ghế sau luôn. Thằng Mía vừa đạp xe đổ đầy mồ hôi còn con em nó thì giục lên, giục xuống, cũng đúng thôi vì đi muộn thì ngại mặt lắm, huống hồ lũ bạn còn tranh nhau đi sớm.

Chúng nó vội vã phóng vào cổng trường vừa kịp lúc tiếng trống vang lên. Con Quýt cau có, kêu ca anh nó lề mề, chậm chạp, thằng Mía im lặng vì phát chán cảnh tranh luận với con em gái lắm điều này. Hai đứa mỗi đứa một đường đi lên lớp, con Quýt chạy vội vào lớp quên cả việc chào cô giáo chủ nhiệm, ngồi thụp xuống ghế, nó thở không ra hơi như thể cái người đạp xe là nó vậy. Cô chủ nhiệm nhìn nó nhưng cô không nói gì vì đây là tình trạng diễn ra hàng ngày, cô đã nhắc nhở nhiều mà vẫn không có gì thay đổi cả.

Thằng Minh kéo kéo áo con Quýt, hỏi:

- Sao mày đi muộn nhiều thế?

- Hừ! Tao vẫn đi học là được rồi.

- Hay mai mày với anh Mía đi xe cùng nhà tao đi – Thằng Minh rủ

- Không! Đi gì mà đi! – Con Quýt gắt lên

Lúc sau, không biết nghĩ gì mà nó bĩu môi, nó ghét bố mẹ thằng Minh, ghét cái ô tô của bố thằng Minh và chắc là ghét hết tất cả mọi thứ ở nhà thằng Minh chứ không riêng ra điều gì, à không nó không ghét Minh vì đấy là bạn nó cơ mà. Dẫu sao nó không muốn phải thấy cảnh mẹ thằng Minh khoe khoang với mẹ nó về chiếc váy mới mua với cái khuôn mặt đầy son phấn, đỏng đà đỏng đảnh và cả việc bố thằng Minh mỗi khi đánh xe ô tô về là lại còi ầm ĩ dù chẳng có gì cản đường cả…

Quýt nó thấy ngản ngẩm mỗi khi tới trường, ở đây nó không đặc biệt thân thiết với ai cả, nó thích cùng trường với đám bạn hồi mẫu giáo hơn. Nói trắng ra là nó thích ở nhà ngoại nó hơn là ở với bố mẹ, nó lười nghe mẹ nó càu nhàu và ghét cách hàng xóm khoe khoang lẫn nhau trong khi nhà nó chẳng có gì đáng khoe cả. Con Quýt từng bảo với mẹ rằng nó muốn về ở với ngoại và mẹ nó đã gắt ầm lên, từ đấy nó cũng không dám ho he gì cả. Có thể đó là nỗi lòng của một đứa trẻ con không ưa ồn ào lại phải sống ở thành phố và bản thân nó cũng thích quê hơn nhiều. Nó nhớ lại cảnh nó với cái Hương, cái Huệ đi thả diều, chơi chuyền đến chán mới thôi và ngoại nó tết cho nó hai bím tóc xinh ơi là xinh nữa, giờ thì mẹ nó đưa nó đi cắt tóc ngắn vì một người mẹ bận rộn không biết phải làm thế nào trước mong muốn tết tóc buổi sáng của đứa con gái bé bỏng…

Trời nhá nhem tối, mẹ con Quýt vẫn đang đi qua đi lại trong chợ chọn vài món đồ ăn chẳng còn tươi, chen chúc với đôi giày cao gót cao ơi là cao không biết mẹ nó mệt mỏi đến mức nào. Con Quýt và thằng Mía sẽ đã nhà sau khi tan học và ngồi trên ghế sô pha xem hoạt hình mà chúng nó yêu thích, cười tủm tỉm với nhau, trên tay cầm gói bim bim nhét vội vào miệng dù đang nhai kẹo.

Mãi muộn, mẹ nó mới bước chân ra khỏi chợ, miệng càu nhàu vì không mua được thứ gì ngon và kêu ca cả việc những người đi chợ vô thức xô đẩy nhau khiến mẹ nó xém ngã mấy lần. Khi mở cửa và bước chân vào nhà, mẹ nó như phát điên khi nhìn thấy lũ con đã bày một đống vỏ bim bim trên bàn, que kẹo đã ăn xong vứt ngay trên nệm ghế. Mẹ con Quýt định cất tiếng quát nhưng lại chọn thở dài, có thể vì đây là giờ phút một người mẹ thấy con mình vui vẻ như thế. Cô ấy đặt thức ăn trên bếp, túm vội mái tóc xoăn dài buộc cao lên, đôi khi cô thoáng nhớ về một thời con gái, thời chưa chồng con, chưa gia đình, ngỡ về những ngày đi chơi muộn lắm và nhớ cả cái thời được cầm những đồng tiền lương làm thêm đầu tiên. Người ta thường bảo sống mãi để thoát khỏi cái khổ, nhưng như thế này liệu có được coi là sướng không, trong mắt hai đứa con bé bỏng người mẹ này có bị xem là ích kỷ hay không?

Với cái tuổi ngoài 30, người ta không bàn nhau về những bộ phim hay, những món ăn ngon mà đến 90% câu chuyện những người trưởng thành bàn với nhau là về giờ tan làm, tiền lương, con cái có học giỏi hay không, thi đỗ trường nào, ở lớp đứng thứ mấy, có được đi thi thành phố không mà nếu thi thì được giải gì… Mẹ con Quýt, một người cũng có tuổi con gái vui ơi là vui mà người ta gọi văn vẻ là tuổi thanh xuân, giờ luôn dành cuộc đời loay hoay giữa phòng làm việc và phòng bếp. Thế giới của trẻ con vui thật đấy nhưng người lớn thì không phải lúc nào cũng thế…

Đôi khi, chúng ta luôn mơ về những thứ vụn vặt, dễ thương, những điều vui vẻ từ những ngày đã trôi xa. Cho dù đã lớn lên nhưng trái tim người ta luôn mơ về những điều nhỏ bé, có thể người lớn nào cũng chính là trẻ con trong vỏ bọc to xác mà gọi hay ho là trưởng thành. Có bao nhiêu đứa con hiểu được tâm sự của cha mẹ như cha mẹ đã và đang cố gắng hiểu chúng. Thế giới của lũ trẻ xoay quanh bim bim, hoạt hình, bạn bè đồng trang lứa, đôi khi ước mơ của chúng chỉ là trở thành một nhân vật trong phim nhưng chúng mãi mãi không biết được ước mơ của những người lớn chính là trở lại làm trẻ con…

Cuộc sống của con Quýt và thằng Mía xoay quanh học ở trường rồi lại học thêm, dù chúng nó có đứng đầu lớp học thì cũng chẳng thoát được việc học thêm bao giờ cả. Câu cửa miệng của người lớn mà chúng nó hay nghe chính là: “Không học rồi sau này làm gì…”. Nhưng với một đứa trẻ con thì “làm gì” đâu có quan trọng lắm, nhất là với những đứa mới học tiểu học và ngày ngày còn cãi nhau vì việc ăn món gì. So với học hành và đạt được những điều rực rỡ hay tương lai sáng sủa, lũ trẻ thích chơi hơn, Quýt và Mía nhớ những ngày tháng rong ruổi nơi đồng quê, dù cho ở nơi đó chúng nó không được thấy những thứ hay ho, mới mẻ như trong thành phố.

Người lớn khao khát con mình được hưởng tất cả những điều tốt nhất trên thế giới nhưng lại không nhớ ra rằng khi mình còn là những đứa trẻ mình đã mơ ước những điều nhỏ bé như thế nào. Con Quýt và thằng Mía mơ về những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc mà chúng nó quên đi nỗi sợ hãi bài tập về nhà, không có áp lực điểm số. Người ta hay bảo “tuổi thơ dữ dỗi” nhưng chắc hẳn “dữ dội” ở đây không phải là bài tập về nhà hay những kì thi mà mở sách ra cũng chẳng biết ôn tập gì. Trẻ con thích chơi, thích những thứ mới mẻ thì tại sao chúng ta lại nỗ lực gạt bỏ niềm vui của chúng, liệu những người lớn có chắc là với quyết định hiện tại rồi sau này con em họ sẽ vui vẻ ở tương lai hay không?

Trẻ con sẽ cảm thấy điều gì ở mâm cơm có những món chúng đã ngán và cũng phải nghe bố mẹ phàn nàn những câu chuyện không vui nữa. Giacomo Leopardi có một câu nói nổi tiếng: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.”

Chắc hẳn bố mẹ của Quýt và Mía không nhận ra những đứa con của mình đã từng vui vẻ như thế nào. Người lớn có những khoảng trời riêng nhưng đừng quên trẻ em cũng vậy.

Qua câu chuyện của gia đình Quýt và Mía, tôi muốn nhắn nhủ tới những người lớn và cả các bạn nhỏ vài lời: “Xin mọi người dù hãy đối xử nhẹ nhàng với nhau và biết suy nghĩ vì nhau hơn, bố mẹ hãy biết quan tâm hơn đến sở thích và cuộc sống của con cái, và những người con cũng đừng bao giờ quên bố mẹ mình thích gì hay để họ một mình trong xã hội đầy cô đơn này. Và tôi cũng mong mọi người không đánh đồng quan tâm và can thiệp, hãy nhận thức đúng ranh giới của hai từ ngữ trên để cho chúng ta có khoảng trời chung với nhau và ai cũng có một ánh trăng của riêng mình.”

© Hải Đường - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 447: Những giọt nước mắt của cha

Hải Đường

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.

Hỏi cưới

Hỏi cưới

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

back to top