Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thế giới của trẻ con và người lớn

2022-05-16 01:20

Tác giả: Hải Đường


blogradio.vn - Nó nhớ lại cảnh nó với cái Hương, cái Huệ đi thả diều, chơi chuyền đến chán mới thôi và ngoại nó tết cho nó hai bím tóc xinh ơi là xinh nữa, giờ thì mẹ nó đưa nó đi cắt tóc ngắn vì một người mẹ bận rộn không biết phải làm thế nào trước mong muốn tết tóc buổi sáng của đứa con gái bé bỏng…

***

Trở về sau một buổi nô đùa với lũ mèo nhà hàng xóm, con Quýt kêu lên:

- Mẹ ơi! Trưa nay ăn gì thế mẹ?

- Cá rán – Mẹ nó bảo

Mẹ con Quýt đang loay hoay với chảo cá và dầu mỡ thì bắn tung tóe, công cuộc rán cá như thể đi đánh trận, mẹ nó là một chiến binh đang cầm vung nồi chắn trước mặt. Quýt ngán ngẩm:

- Con không thích ăn cá.

Mẹ nó lườm, gắt giọng:

- Thế thì nhịn.

Mặc kệ chiến binh cá rán, con Quýt trở lại phòng, nằm dài trên giường. Nó nghĩ bụng thật ghen tỵ với con Lụa vì bố nó hỏi nó muốn ăn gì và con Lụa bắt đầu chọn mấy món ngon lành như cơm rang hay mì xào… Quýt cũng muốn được ăn cơm rang vào bữa trưa nhưng nó không dám ho he vì mẹ nó sẽ ca bài ca chất dinh dưỡng. Dĩ nhiên, dù nghe bài ca ấy bao nhiêu lần thì con Quýt vẫn thích món cơm rang vì nó là trẻ con mà. Trẻ con thì thích ăn xúc xích, ăn mì tôm, cơm rang thay bữa không như người lớn làm bạn với món canh, món mặn và cơm trắng. Đấy là con Quýt nghĩ thế vì nó cho rằng đứa trẻ con nào cũng như nó mà chắc là cũng đúng thế thật…

Trưa nay, bố Quýt không ăn cơm ở nhà. Ba mẹ con nó lại đánh vật bên mâm cơm, mẹ quát hai anh em nó ăn và vừa quát thì tay lại nhanh thoăn thoắt gỡ cá ra đĩa. Con Quýt học lớp 3, còn thằng Mía anh nó học lớp 5, nhìn qua thì có vẻ hòa thuận nhưng hai đứa này mà cãi nhau thì mười người như mẹ nó cũng hết hơi, mẹ nó hay kêu ca như thế. Một ngày chủ nhật trôi qua nhanh chóng bởi hai bữa cơm ầm ĩ tiếng quát của mẹ con Quýt.

Hôm sau là thứ hai, mẹ nó bảo ghét nhất là thứ hai nhưng không có những ngày như thứ hai thì không bao giờ có tiền. Mặt trời bắt đầu mơ màng mở mắt, chiếu những tia nắng nhàn nhạt vào khu dân cư cũ. Mẹ nó cũng mơ màng nấu ăn sáng trong bếp, con Quýt với thằng Mía đang tranh nhau đánh răng sau khi mẹ nó hét ầm lên gọi chúng nó dậy. Ăn sáng xong, mẹ bắt đầu kêu hai anh em nó đi thay đồng phục. Nó với thằng Mía lúc đấy mới bắt đầu vội, đứa học sinh nào cũng sợ bị “tuyên dương trước cờ” và ngán ngẩm cảnh bị mấy anh chị sao đỏ ghi tên vào sổ vì tội đi học muộn. Thằng Mía kéo vội chiếc xe đạp mini ra, con Quýt ngồi lên ghế sau luôn. Thằng Mía vừa đạp xe đổ đầy mồ hôi còn con em nó thì giục lên, giục xuống, cũng đúng thôi vì đi muộn thì ngại mặt lắm, huống hồ lũ bạn còn tranh nhau đi sớm.

Chúng nó vội vã phóng vào cổng trường vừa kịp lúc tiếng trống vang lên. Con Quýt cau có, kêu ca anh nó lề mề, chậm chạp, thằng Mía im lặng vì phát chán cảnh tranh luận với con em gái lắm điều này. Hai đứa mỗi đứa một đường đi lên lớp, con Quýt chạy vội vào lớp quên cả việc chào cô giáo chủ nhiệm, ngồi thụp xuống ghế, nó thở không ra hơi như thể cái người đạp xe là nó vậy. Cô chủ nhiệm nhìn nó nhưng cô không nói gì vì đây là tình trạng diễn ra hàng ngày, cô đã nhắc nhở nhiều mà vẫn không có gì thay đổi cả.

Thằng Minh kéo kéo áo con Quýt, hỏi:

- Sao mày đi muộn nhiều thế?

- Hừ! Tao vẫn đi học là được rồi.

- Hay mai mày với anh Mía đi xe cùng nhà tao đi – Thằng Minh rủ

- Không! Đi gì mà đi! – Con Quýt gắt lên

Lúc sau, không biết nghĩ gì mà nó bĩu môi, nó ghét bố mẹ thằng Minh, ghét cái ô tô của bố thằng Minh và chắc là ghét hết tất cả mọi thứ ở nhà thằng Minh chứ không riêng ra điều gì, à không nó không ghét Minh vì đấy là bạn nó cơ mà. Dẫu sao nó không muốn phải thấy cảnh mẹ thằng Minh khoe khoang với mẹ nó về chiếc váy mới mua với cái khuôn mặt đầy son phấn, đỏng đà đỏng đảnh và cả việc bố thằng Minh mỗi khi đánh xe ô tô về là lại còi ầm ĩ dù chẳng có gì cản đường cả…

Quýt nó thấy ngản ngẩm mỗi khi tới trường, ở đây nó không đặc biệt thân thiết với ai cả, nó thích cùng trường với đám bạn hồi mẫu giáo hơn. Nói trắng ra là nó thích ở nhà ngoại nó hơn là ở với bố mẹ, nó lười nghe mẹ nó càu nhàu và ghét cách hàng xóm khoe khoang lẫn nhau trong khi nhà nó chẳng có gì đáng khoe cả. Con Quýt từng bảo với mẹ rằng nó muốn về ở với ngoại và mẹ nó đã gắt ầm lên, từ đấy nó cũng không dám ho he gì cả. Có thể đó là nỗi lòng của một đứa trẻ con không ưa ồn ào lại phải sống ở thành phố và bản thân nó cũng thích quê hơn nhiều. Nó nhớ lại cảnh nó với cái Hương, cái Huệ đi thả diều, chơi chuyền đến chán mới thôi và ngoại nó tết cho nó hai bím tóc xinh ơi là xinh nữa, giờ thì mẹ nó đưa nó đi cắt tóc ngắn vì một người mẹ bận rộn không biết phải làm thế nào trước mong muốn tết tóc buổi sáng của đứa con gái bé bỏng…

Trời nhá nhem tối, mẹ con Quýt vẫn đang đi qua đi lại trong chợ chọn vài món đồ ăn chẳng còn tươi, chen chúc với đôi giày cao gót cao ơi là cao không biết mẹ nó mệt mỏi đến mức nào. Con Quýt và thằng Mía sẽ đã nhà sau khi tan học và ngồi trên ghế sô pha xem hoạt hình mà chúng nó yêu thích, cười tủm tỉm với nhau, trên tay cầm gói bim bim nhét vội vào miệng dù đang nhai kẹo.

Mãi muộn, mẹ nó mới bước chân ra khỏi chợ, miệng càu nhàu vì không mua được thứ gì ngon và kêu ca cả việc những người đi chợ vô thức xô đẩy nhau khiến mẹ nó xém ngã mấy lần. Khi mở cửa và bước chân vào nhà, mẹ nó như phát điên khi nhìn thấy lũ con đã bày một đống vỏ bim bim trên bàn, que kẹo đã ăn xong vứt ngay trên nệm ghế. Mẹ con Quýt định cất tiếng quát nhưng lại chọn thở dài, có thể vì đây là giờ phút một người mẹ thấy con mình vui vẻ như thế. Cô ấy đặt thức ăn trên bếp, túm vội mái tóc xoăn dài buộc cao lên, đôi khi cô thoáng nhớ về một thời con gái, thời chưa chồng con, chưa gia đình, ngỡ về những ngày đi chơi muộn lắm và nhớ cả cái thời được cầm những đồng tiền lương làm thêm đầu tiên. Người ta thường bảo sống mãi để thoát khỏi cái khổ, nhưng như thế này liệu có được coi là sướng không, trong mắt hai đứa con bé bỏng người mẹ này có bị xem là ích kỷ hay không?

Với cái tuổi ngoài 30, người ta không bàn nhau về những bộ phim hay, những món ăn ngon mà đến 90% câu chuyện những người trưởng thành bàn với nhau là về giờ tan làm, tiền lương, con cái có học giỏi hay không, thi đỗ trường nào, ở lớp đứng thứ mấy, có được đi thi thành phố không mà nếu thi thì được giải gì… Mẹ con Quýt, một người cũng có tuổi con gái vui ơi là vui mà người ta gọi văn vẻ là tuổi thanh xuân, giờ luôn dành cuộc đời loay hoay giữa phòng làm việc và phòng bếp. Thế giới của trẻ con vui thật đấy nhưng người lớn thì không phải lúc nào cũng thế…

Đôi khi, chúng ta luôn mơ về những thứ vụn vặt, dễ thương, những điều vui vẻ từ những ngày đã trôi xa. Cho dù đã lớn lên nhưng trái tim người ta luôn mơ về những điều nhỏ bé, có thể người lớn nào cũng chính là trẻ con trong vỏ bọc to xác mà gọi hay ho là trưởng thành. Có bao nhiêu đứa con hiểu được tâm sự của cha mẹ như cha mẹ đã và đang cố gắng hiểu chúng. Thế giới của lũ trẻ xoay quanh bim bim, hoạt hình, bạn bè đồng trang lứa, đôi khi ước mơ của chúng chỉ là trở thành một nhân vật trong phim nhưng chúng mãi mãi không biết được ước mơ của những người lớn chính là trở lại làm trẻ con…

Cuộc sống của con Quýt và thằng Mía xoay quanh học ở trường rồi lại học thêm, dù chúng nó có đứng đầu lớp học thì cũng chẳng thoát được việc học thêm bao giờ cả. Câu cửa miệng của người lớn mà chúng nó hay nghe chính là: “Không học rồi sau này làm gì…”. Nhưng với một đứa trẻ con thì “làm gì” đâu có quan trọng lắm, nhất là với những đứa mới học tiểu học và ngày ngày còn cãi nhau vì việc ăn món gì. So với học hành và đạt được những điều rực rỡ hay tương lai sáng sủa, lũ trẻ thích chơi hơn, Quýt và Mía nhớ những ngày tháng rong ruổi nơi đồng quê, dù cho ở nơi đó chúng nó không được thấy những thứ hay ho, mới mẻ như trong thành phố.

Người lớn khao khát con mình được hưởng tất cả những điều tốt nhất trên thế giới nhưng lại không nhớ ra rằng khi mình còn là những đứa trẻ mình đã mơ ước những điều nhỏ bé như thế nào. Con Quýt và thằng Mía mơ về những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc mà chúng nó quên đi nỗi sợ hãi bài tập về nhà, không có áp lực điểm số. Người ta hay bảo “tuổi thơ dữ dỗi” nhưng chắc hẳn “dữ dội” ở đây không phải là bài tập về nhà hay những kì thi mà mở sách ra cũng chẳng biết ôn tập gì. Trẻ con thích chơi, thích những thứ mới mẻ thì tại sao chúng ta lại nỗ lực gạt bỏ niềm vui của chúng, liệu những người lớn có chắc là với quyết định hiện tại rồi sau này con em họ sẽ vui vẻ ở tương lai hay không?

Trẻ con sẽ cảm thấy điều gì ở mâm cơm có những món chúng đã ngán và cũng phải nghe bố mẹ phàn nàn những câu chuyện không vui nữa. Giacomo Leopardi có một câu nói nổi tiếng: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.”

Chắc hẳn bố mẹ của Quýt và Mía không nhận ra những đứa con của mình đã từng vui vẻ như thế nào. Người lớn có những khoảng trời riêng nhưng đừng quên trẻ em cũng vậy.

Qua câu chuyện của gia đình Quýt và Mía, tôi muốn nhắn nhủ tới những người lớn và cả các bạn nhỏ vài lời: “Xin mọi người dù hãy đối xử nhẹ nhàng với nhau và biết suy nghĩ vì nhau hơn, bố mẹ hãy biết quan tâm hơn đến sở thích và cuộc sống của con cái, và những người con cũng đừng bao giờ quên bố mẹ mình thích gì hay để họ một mình trong xã hội đầy cô đơn này. Và tôi cũng mong mọi người không đánh đồng quan tâm và can thiệp, hãy nhận thức đúng ranh giới của hai từ ngữ trên để cho chúng ta có khoảng trời chung với nhau và ai cũng có một ánh trăng của riêng mình.”

© Hải Đường - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 447: Những giọt nước mắt của cha

Hải Đường

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top