Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xin lỗi! Vì một ngày bố mẹ có con

2022-04-30 01:25

Tác giả: Tăng Mỹ Hoa


blogradio.vn - Suy cho cùng, bầu trời nào cũng có bão giông, và con hiểu tình thương của bố mẹ chưa bao giờ là sai, chỉ là dù có xót con đến mấy thì cũng nên cho con phát triển theo cách con muốn, tự nhiên và tự do trong khuôn khổ hợp lý nhất.

***

“Bố cũng không phải vừa sinh ra đã làm bố. Bố cũng là lần đầu tiên làm bố. Cho nên, con gái à, hãy tha thứ cho bố nhé…” – Cuộc sống gần đây khiến cho câu thoại trong Reply 1988 cứ ẩn hiện mãi trong đầu mình.

Mình đã từng ấn tượng với câu nói ấy theo nhiều cách riêng, về sự hy sinh, tổn thương, day dứt và hơn cả là một tình yêu. Bạn biết không, dạo này các đầu tin tức luôn nhuộm màu mất mát và thương cảm nhất định. Ngoài kia đâu đó, ta bắt gặp các câu chuyện ám ảnh, bi lụy đến nao lòng mà suy cho cùng nguồn gốc xuất phát lại đến từ những góc khuất gia đình – nơi mà đáng lẽ tình thương nên được tìm về. Câu chuyện gia đình nếu nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì cũng chẳng đúng, nó dai dẳng và man mác theo một cách nào đó mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu.

Đúng là không ai vừa sinh ra liền trở nên tốt và hoàn hảo theo một vai trò nào hết, chúng ta đều là những con người bình thường hơn bao giờ, và đang học cách lớn lên dù ở bất kỳ độ tuổi nào. Hồi còn nhỏ, ta nghĩ: “Bố mẹ chẳng hiểu gì mình cả!”, lớn lên một chút thì thấy “À! Thật ra chính mình cũng không hiểu nổ6i mình, hay thật chất bố mẹ có lý do để làm điều đó mà!”. Cho đến một lúc lại thấy rằng, thật ra hiểu hay không cũng không còn quan trọng nữa, vấn đề là cuộc sống là một guồng quay, mà cuối cùng dù thế nào thì con người cũng là những sinh vật nhỏ bé giữa lòng xã hội và đang vật lộn với hàng trăm mối lo riêng. Thế nên, dù có thấu cảm đến đâu thì vẫn phải có lúc buông xuôi hoặc chấp nhận với cái lẽ thường rằng đời vẫn thế, hoàn cảnh đôi khi lại là yếu tố giam cầm.

Còn nhớ trong một bài thuyết pháp của Thầy Thích Tâm Nguyên, thầy có nói rằng người ta thường cho là “Tuổi của bố mẹ lớn hơn tuổi con cái. Nhưng thực chất thì chỉ tuổi đời của bố mẹ là lớn hơn con cái, còn tuổi bố mẹ và tuổi con cái là bằng nhau, bời vì chỉ khi có con thì bản thân một người mới mang trong mình thiên chức làm bố mẹ.” Bất giác, mình thấy rằng cái khoảnh khắc mình ra đời bản thân mình cũng mang trong mình một sứ mệnh là học làm con. Thế là, cả hai đều bắt đầu trải nghiệm một hành trình mới, cùng nhau bước qua những chặng đường mà chắc chắn sẽ có đau thương, vất vả và cả niềm vui. Chỉ rằng, liệu chúng ta mới có thể tha thứ và chấp nhận nhau trong một chặng đường dài này, “ngày bố mẹ có con”.

Sắp xếp lại một chút về những gì đã đề cập thì, thật ra chẳng phải chúng ta cũng là lần đầu tiên được làm con của bố mẹ hay sao. Và tất nhiên, không có ai làm việc gì lần đầu tiên đều giỏi hết, con cũng thế, con cũng có những va vấp, sai lầm và ngỗ nghịch. Hơn nữa, không chỉ đây là lần đầu tiên con được mang trong mình một vai trò làm con của bố mẹ, mà đây còn là lần đầu tiên con đến với cuộc sống này. Con có những lạ lẫm, chấp nhất riêng với cuộc đời của con; con có những ngang bướng, cứng đầu của độ tuổi đầy nhiệt thành này và tất nhiên con sẽ mang trong mình không ít thương tích và sai lầm. Bố mẹ à! Hãy hiểu và thông cảm cho con nhé, vì đây là lần đầu tiên và duy nhất con được làm con bố mẹ nên nếu con có sai, thì hãy chỉ cho con nhé, đừng giận con, cũng đừng gò bó hay ép con theo một cách nào đó mà bố mẹ cho là đúng. Suy cho cùng, bầu trời nào cũng có bão giông, và con hiểu tình thương của bố mẹ chưa bao giờ là sai, chỉ là dù có xót con đến mấy thì cũng nên cho con phát triển theo cách con muốn, tự nhiên và tự do trong khuôn khổ hợp lý nhất.

Bố mẹ biết không, có thể đến một ngày nào đó, con sẽ chạy về nhà mà khóc ầm ĩ, sẽ hối hận với những quyết định mà con đã chọn, sẽ ủ dột nằm ì trong phòng vì những hỗn náo ngoài kia. Chắc bố mẹ sẽ buồn và lo nhiều lắm, nhưng… dẫu sao con tin trong lòng mỗi người làm cha làm mẹ đều có một mặt mềm yếu vô điều kiện với con mình. Bố mẹ hãy tin rằng con của bố mẹ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mạnh mẽ đến mức có thể làm ầm lên như thế trước mặt bố mẹ thì gia đình đã là nơi dựa dẫm lớn nhất trong lòng con rồi, và bố mẹ là người mà con chọn để được yếu lòng đấy. Thế nên, dù con có cứng đầu cỡ nào thì vẫn yêu bố mẹ theo cái cách con chọn và cho là đúng. Bởi không phải ai cũng có nơi để về, không phải rằng gia đình nào cũng đủ chỗ để ôm trọn những tế bào máu mủ của nhau, và không phải ai có gia đình cũng có thể yếu mềm tựa vào.

Thế giới ngoài kia tất bật theo một quỹ đạo nào đó mà con không dám dừng lại, có những lúc chắc hẳn con muốn buông bỏ cuộc sống này, nhưng… khi đó nếu có mệt mỏi thì con nghĩ mình nên cố gắng thêm một chút nữa thôi. Hạnh phúc vốn là tiền đề của mọi khổ đau hay khổ đau cũng là để đánh đổi những ngày tháng bình yên sau này. Hãy đi tới và kiên trì, vì trừ chuyện sinh tử thì chẳng phải mọi chuyện đều có thể dàn xếp hay sao. Nếu hạnh phúc không chọn con sớm, thì con chọn hạnh phúc yên an muộn một chút nhé!

Chỉ là con muốn nói “ngày bố mẹ có con” chắc cũng là ngày cuộc sống trở nên xáo trộn và nhiều đổi thay lắm. Bố mẹ chắc vui lắm vì con là kết tinh của tình yêu gia đình, vì con là thiên thần của bố mẹ, nhưng cũng là lúc bố mẹ vất vả và trăn trở hơn bao giờ hết vì con chưa bao giờ “ngoan” như ý bố mẹ nhỉ. Thế nhưng, tình yêu là thứ được lan tỏa, gia đình là cái nôi định hình nên con đấy, nên bố mẹ hãy nghĩ cho bố mẹ nhiều hơn, bình an mà sống tiếp và yêu thương nhau nhiều hơn thì con tin chắc con luôn luôn ngoan trong mắt bố mẹ đấy. Một ngày mà tình yêu đủ lớn, thì sự tha thứ và bao dung sẽ chữa lành mọi thương tổn, và trả về cho chúng ta những trái tim không còn khuyết nữa, và lúc ấy hai từ “gia đình” cũng trở nên dịu dàng hơn, bố mẹ nhỉ.

Yêu thương nào cũng cần được thấu hiểu, gia đình nào cũng muốn trở thành tổ ấm và đứa trẻ nào cũng muốn có nơi để trở về….

Yêu bố mẹ, thương con.

Sài gòn, 19.04.2022

© Tăng Mỹ Hoa - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tết đến nơi rồi, nói thương mẹ thì hãy về nhà giúp mẹ | Radio Tâm Sự

Tăng Mỹ Hoa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top