Phát thanh xúc cảm của bạn !

Forever – người có mãi đợi tôi?

2016-06-03 01:00

Tác giả: Ngọc Hồ Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Người nói không có gì là mãi mãi. Nhưng những điều đã qua, những ngày ngỡ đã xa xăm đó vẫn ở đây, nguyên vẹn trong góc ký ức này, mà không có một điều gì có thể thay đổi được. Mãi mãi…Lòng rưng rưng muốn khóc, lại chỉ mấp máy môi: “Would you wait for me, forever?” Người có mãi mãi đợi ta không?

***

Buổi chiều, lối về ngược gió, những vòng xe đạp một mình nặng trĩu đôi chân. Con đường phía trước như vết cắt ai đó cắt vào không gian, chia khung cảnh thành hai nửa đối lập. Một bên u tịch, cảnh vật chìm vào nền trời xám chì lạnh lẽo. Một bên hoàng hôn rực đỏ như lửa cháy đốt cả chân trời đằng tây. Một thoáng bâng khuâng dậy lên trong lòng. Bất giác đưa tay run run muốn chạm vào cánh đồng xa xa, vào cả ráng chiều đang gắng gượng thắp lên chút ấm áp cuối cùng. Hồi ức mông lung, quẩn quanh như ẩn như hiện, vấn vương như sương như khói. Đường về vẫn hun hút gió…

Forever - Người có mãi mãi đợi tôi?

Đêm. Lặng lẽ trong góc phòng tối. Tiếng vĩ cầm da diết hòa vào giọng hát trầm ấm của Stratovarius mở ra những hồi ức mà ta cố giấu vào cái vô hình và vô tình của đêm.

Tôi đứng cô độc trong bóng tối
Mùa đông của cuộc đời vội vã tới quá nhanh
Những hồi ức mang tôi quay ngược về thời thơ ấu
Mà đến bây giờ ta vẫn nhắc mãi không thôi…


Có người nói con người vì có ký ức mà trở nên hạnh phúc.

Hạnh phúc của ta khi ấy đơn giản và thơ ngây như cái nắm tay thơ trẻ người dẫn ta đi giữa vườn cây ban trưa xào xạc lá.

Hạnh phúc của ta khi ấy là áo quần lấm lem vì mấy trò nghịch dại những ngày mưa đầu mùa về.

Hạnh phúc của ta khi ấy là những vòng xe đạp chở nhau đến trường, chệnh choạng lạc tay lái những ngày mùa đông trở gió.

Hạnh phúc của ta là màu trong ngần của bầu trời rộng lớn trên cao, là màu vàng ươm ấm no của cây trái ngày thu hoạch, là màu mắt người rạng ngời lấp lánh những chiều cùng nhau đợi hoàng hôn trên đồng. Tiếng cười trong veo như tiếng chuông ngày ấy vẫn cứ ngân vang trong lòng ta. Miên man và day dứt.

Forever – người có mãi đợi tôi?

Tôi đã hạnh phúc biết bao những ngày xưa ấy
Không có muộn phiền cũng chẳng đớn đau
Thong thả dạo bước qua những cánh đồng xanh mơn man
Ánh mặt trời soi trong đôi mắt...
Nhưng người ta cũng vì có hồi ức mà phải muộn phiền, khổ đau.

Không ai cản nổi dòng chảy thời gian và bước chân vô tình của ngày tháng. Cũng không ai ngăn được mình đừng lớn mau để giữ cho những điều mình trân quý bị phai màu. Có chăng là người ta có còn giữ được trong nhau một phép màu mang tên hoài niệm giữa thiên biến vạn hóa của cuộc đời. “Mãi mãi” là một tính từ đẹp mà ta mơ mộng, ký thác kỳ vọng của bản thân mình vào việc giữ được một điều gì đó vào vô hạn của thời gian trước sự hữu hạn của đời mình. Mãi mãi yêu thương, mãi mãi bên nhau, giấc mơ vĩnh hằng dài theo sự bất tận của ngày tháng.

Vậy mà người lại cười, thản nhiên bảo ta không có gì là mãi mãi, kể cả tình yêu. Rằng mọi thứ đều sẽ đổi thay và tình cảm của con người cũng không nằm ngoài quy luật ấy. Và dù sau này, nhân loại có làm được việc không tưởng là quay ngược thời gian về lại một thời điểm, một khoảnh khắc bao nhiêu lần thì đó cũng là một điều đã trôi qua, đã thuộc về quá khứ. Vĩnh hằng là giấc mơ mong manh đến tận cùng sẽ mang lại nhiều hụt hẫng, thất vọng. Ta cong môi, giận dỗi quay lưng. Người vẫn chỉ cười bao dung mà chẳng dỗ dành ta như mọi lần nữa.

Forever – người có mãi đợi tôi?

Ta mang theo những lời nói tưởng như vô tình ấy đi khắp những nẻo đường xa lạ. Như ngọn gió trên cánh đồng hoang vu không một chút ràng buộc, chẳng một ai níu kéo, ta tự do phiêu bạt đến cùng trời cuối đất. Không biết mỏi mệt, chẳng biết khi nào sẽ dừng chân. Đôi lần phân vân, người không sợ ta sẽ là một cơn gió đi lạc, vì mải mê những miền xa mà quên mất lối về nhà hay sao? “Chỉ cần lòng mình còn thiết tha, còn muốn nhớ nhau thì cho dù đi bao xa, mất bao nhiêu lâu rồi cũng sẽ trở về”. Người cứ bình thản buông tay, còn ta cứ loay hoay với những ngổn ngang cảm xúc của chính mình.

Người ta nói khi một ngôi sao rơi đó là khoảnh khắc đưa tiễn một linh hồn về bên kia thế giới. Ta đã nhìn mỏi mệt đêm sao dằng dặc ấy, rồi hoang mang với chính mình. Ta chẳng thấy ngôi sao nào rơi, sao ta lại mất người? Mãi mãi.


Những giai điệu “Forever” ẩn hiện trong bóng tối, như con thú hoang vô tình cào xước trái tim ta. Ngoài khung cửa sổ, cả thiên hà lung linh. Có ngôi sao nào đang nhìn ta đó không? Lòng rưng rưng muốn khóc, lại chỉ mấp máy môi: “Would you wait for me, forever?” (Người có mãi mãi đợi ta không?)

Người nói không có gì là mãi mãi. Nhưng những điều đã qua, những ngày ngỡ đã xa xăm đó vẫn ở đây, nguyên vẹn trong góc ký ức này, mà không có một điều gì có thể thay đổi được. Mãi mãi…

© Ngọc Hồ – blogradio.vn

Giọc đọc và techmix: Hằng Nga

Ngọc Hồ

Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top