Phát thanh xúc cảm của bạn !

Muốn bỏ chồng ngay trong tuần trăng mật

2016-05-28 12:50

Tác giả: Giọng đọc: Nhím Xù


Phương Chi là một người phụ nữ nhẹ nhàng, ngây thơ, hiền dịu, chị lúc nào cũng nghĩ cuộc hôn nhân của mình trong tương lai sẽ luôn tràn ngập màu hồng, mà nhân vật chính là hoàng tử và công chúa như trong những câu chuyện cổ tích.

Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, được cha mẹ chiều chuộng, từ bé đến lớn chị chỉ biết đến việc học. 25 tuổi, lần đầu chị mới biết đến hương vị tình yêu. Người đàn ông đó hơn chị 3 tuổi. Anh là một người đàn ông cao to, đẹp trai và rất chiều chuộng chị. Yêu được 3 tháng, anh chị nên nghĩa vợ chồng trước sự ngạc nhiên của bạn bè.

Anh chị tổ chức đám cưới tại một khách sạn hoành tráng. Sau khi cưới, hai vợ chồng đi trăng mật ở Đà Lạt. Sau vài giờ, anh chị đặt chân đến Đà Lạt trong niềm lâng lâng hạnh phúc. Chị mừng thầm: “Thiên đường cũng chỉ thế này mà thôi chứ mấy”. Chị tay trong tay với anh dạo quanh những khu phố, con đường trải đầy hoa và nghĩ tới tổ ấm nhỏ bé của mình trong tương lai.

Trưa đến, anh chị đặt ăn ở một nhà hàng rất sang trọng. Chị hào hứng khi trong set đồ ăn có món Âu mà chị rất thích. Gọi đồ xong, chị ngạc nhiên khi thấy anh gầm gừ: “Sính ngoại thế em? Đồ Việt thì sao mà không gọi?”.

Chị cười vô tư bảo chồng: “Thay đổi không khí anh ạ”.

Mặt anh biến sắc, không ngại ngần nói tục: “Mẹ kiếp, thay đổi không khí trong đồ ăn rồi một thời gian nữa mày thay đổi không khí trong quan hệ vợ chồng à? Chưa gì đã có xu hướng tìm đối tác mới rồi cơ đấy?”.

Chị ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhìn anh mà cứng họng. Chị thất vọng khi được diện kiến một bộ mặt hoàn toàn mới của chồng mình. Từ giây phút đó, trong đầu chị lúc nào cũng luẩn quẩn câu hỏi: “Con người thực của anh ấy là ai?”.


Bàn ăn đã được dọn ra, chị nghẹn đắng họng không ăn được nổi miếng nào. Anh quát tháo: “Tọng đi, gọi ê hề đồ ăn ra rồi đổ à? Ăn đi rồi phắn”. Chưa bao giờ chị khóc một cách ấm ức như thế, chị còn tự an ủi mình rằng: “Hay anh đang cân não, đang trêu mình?” nhưng nhìn gương mặt thật không thể thật hơn của chồng như muốn ăn tươi nuốt sống chị, chị chỉ biết khóc thành dòng.

Thấy vợ khóc, anh còn đập bàn ầm ầm quát chị: “Tọng đi rồi biến”. Bẽ bàng, tủi nhục trước hàng mấy chục vị khách xung quanh đang nhìn chằm chằm vào mình, chị quyết định phải đi ngay, rời ngay khỏi chỗ này.Thu lấy ví, điện thoại, nhanh như cắt chị vùng dậy khỏi bàn, lao nhanh ra gọi xe taxi. Biết vợ không đùa, anh chạy theo túm vợ lại, xin lỗi rất khẩn thiết. Dù tha thiết xin vợ ăn nốt bữa ăn rồi về cho đỡ phí nhưng chị dứt khoát về luôn.

Anh thanh toán nhanh rồi ra về theo vợ. Về đến phòng, chị òa khóc như một đứa trẻ. Xong màn khóc, chị lỳ lỳ ra không nói một câu dù anh quỳ xuống hay thống thiết van vỉ vợ ra sao. Sau một hồi xuống nước tình hình vẫn không xoay chuyển, anh lại thay đổi thái độ, mặt hằm hè bảo: “Muốn tử tế hay thế nào?”.

Chưa cần vợ trả lời, anh xông vào tát chị một cái nảy đom đóm mắt: “Tao nhường rồi mà mày còn vênh à?”. Đến lúc này, Chi mới biết mình đã lấy phải một tên vũ phu. 3 tháng là khoảng thời gian quá ngắn để nhận diện bản chất một gã đàn ông nói riêng và một con người nói chung. 3 tháng yêu đã cưới không phải là tình yêu sét đánh mà là sự ngu xuẩn.

Đêm đó, “chuyện ấy” diễn ra với chị trong khó nhọc, chị thấy kinh tởm người đàn ông này. Dường như trong mọi chuyện anh ta không cần biết đến cảm xúc của chị, mà anh ta chỉ để ý tới cơ bắp của mình mà thôi. Chị mộng mơ, nhưng cứng rắn cũng là một trong những tính cách rõ nét ở chị. Chị cảm thấy chị không thể cho chồng mới cưới thêm cơ hội nào nữa. Lúc anh ta có vẻ ngọt ngào với chị và hứa hẹn sẽ thay đổi, chỉ vì “anh nóng tính” nhưng được một lúc anh lại sẵn sàng gầm gừ khó chịu với chị dù lý do chỉ bằng cái móng tay. Ngay trong ngày trăng mật thứ 3, chị đã tự nhủ: “Không ly hôn không được”.


Cũng như bao người con gái khác, chị cũng lo lắng, trăn trở khi nghĩ ra viễn cảnh bố mẹ chị khóc lóc, thất vọng về con như thế nào khi đưa ra quyết định này. Nhưng sự lo lắng đó biến mất khi đêm trăng mật thứ 3 đến, chị bị anh đè ngửa ra tát vì tội “lờ chồng đi”. Chị quyết định: “Không thể sống chung thêm một ngày nào với người chồng mới cưới này nữa”.

Về tới nhà, chị 3 mặt một lời với bố mẹ mình và chồng. Anh ta cúi gằm mặt xin lỗi chỉ vì “con nóng tính”. Nhìn mẹ chị khóc hết nước mắt khuyên chị nên nhún nhường, chị xót xa lắm. Rồi khi mẹ chồng biết, bà quỳ xuống van xin chị hãy nghĩ lại thì lúc này chị mới cố gắng vì sự nhiệt tình và tình cảm của tất cả mọi người.

Sau lần đó, anh có vẻ thay đổi, biết kiềm chế hơn. Nhưng sống với chồng mới cưới mà Chi cảm thấy như mình không được là chính mình. Chị lúc nào cũng im lặng, đi nhẹ nói khẽ và nơm nớp sợ chồng.
Thế nhưng, sau vài tháng, biết tin mình có bầu, vậy mà chồng vẫn gầm gừ, trách móc, hành vợ, thậm chí tát, đánh vợ chỉ vì những lý do vô lý, chị quyết định rời bỏ anh.

Trước khi chị đi, anh bảo: “Có con rồi mà em vẫn định đi ư? Muốn con không cha à?”.

Chị cười thầm bảo: “Đó chính là lý do em phải đi, em có thể chịu khổ còn con em thì không”

Anh đứng nhìn chị trân trân không nói thêm lời nào.
  • Theo PLXH



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Những người trẻ thường đứng phân vân lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, bởi khi còn trẻ ta rất khó để có được cả hai thứ đó. Mấy ai có thể từ bỏ một cơ hội quá tốt cho tương lai của chính mình. Nhưng khi tưởng chừng đã có trong tay tất cả những thứ mình muốn thì khi ngoảng lại, người ấy đã không còn đứng ở bên ta nữa. Tình yêu hay sự nghiệp, chọn gì để không phải nuối tiếc?

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Cảm ơn em, đã cho tôi một tình yêu sâu sắc nhất có thể, mà có khi cả đời này phải nhung nhớ, tiếc nuối dù cho sau này “mỗi người một nơi, yên ổn một đời”. Suy cho cùng, thì người nào cần phải gặp trong một đoạn đời nào đó, thì nhất định phải gặp, dù cho gặp rồi, duyên phận chẳng định.

back to top