Phát thanh xúc cảm của bạn !

Muốn bỏ chồng ngay trong tuần trăng mật

2016-05-28 12:50

Tác giả: Giọng đọc: Nhím Xù


Phương Chi là một người phụ nữ nhẹ nhàng, ngây thơ, hiền dịu, chị lúc nào cũng nghĩ cuộc hôn nhân của mình trong tương lai sẽ luôn tràn ngập màu hồng, mà nhân vật chính là hoàng tử và công chúa như trong những câu chuyện cổ tích.

Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, được cha mẹ chiều chuộng, từ bé đến lớn chị chỉ biết đến việc học. 25 tuổi, lần đầu chị mới biết đến hương vị tình yêu. Người đàn ông đó hơn chị 3 tuổi. Anh là một người đàn ông cao to, đẹp trai và rất chiều chuộng chị. Yêu được 3 tháng, anh chị nên nghĩa vợ chồng trước sự ngạc nhiên của bạn bè.

Anh chị tổ chức đám cưới tại một khách sạn hoành tráng. Sau khi cưới, hai vợ chồng đi trăng mật ở Đà Lạt. Sau vài giờ, anh chị đặt chân đến Đà Lạt trong niềm lâng lâng hạnh phúc. Chị mừng thầm: “Thiên đường cũng chỉ thế này mà thôi chứ mấy”. Chị tay trong tay với anh dạo quanh những khu phố, con đường trải đầy hoa và nghĩ tới tổ ấm nhỏ bé của mình trong tương lai.

Trưa đến, anh chị đặt ăn ở một nhà hàng rất sang trọng. Chị hào hứng khi trong set đồ ăn có món Âu mà chị rất thích. Gọi đồ xong, chị ngạc nhiên khi thấy anh gầm gừ: “Sính ngoại thế em? Đồ Việt thì sao mà không gọi?”.

Chị cười vô tư bảo chồng: “Thay đổi không khí anh ạ”.

Mặt anh biến sắc, không ngại ngần nói tục: “Mẹ kiếp, thay đổi không khí trong đồ ăn rồi một thời gian nữa mày thay đổi không khí trong quan hệ vợ chồng à? Chưa gì đã có xu hướng tìm đối tác mới rồi cơ đấy?”.

Chị ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhìn anh mà cứng họng. Chị thất vọng khi được diện kiến một bộ mặt hoàn toàn mới của chồng mình. Từ giây phút đó, trong đầu chị lúc nào cũng luẩn quẩn câu hỏi: “Con người thực của anh ấy là ai?”.


Bàn ăn đã được dọn ra, chị nghẹn đắng họng không ăn được nổi miếng nào. Anh quát tháo: “Tọng đi, gọi ê hề đồ ăn ra rồi đổ à? Ăn đi rồi phắn”. Chưa bao giờ chị khóc một cách ấm ức như thế, chị còn tự an ủi mình rằng: “Hay anh đang cân não, đang trêu mình?” nhưng nhìn gương mặt thật không thể thật hơn của chồng như muốn ăn tươi nuốt sống chị, chị chỉ biết khóc thành dòng.

Thấy vợ khóc, anh còn đập bàn ầm ầm quát chị: “Tọng đi rồi biến”. Bẽ bàng, tủi nhục trước hàng mấy chục vị khách xung quanh đang nhìn chằm chằm vào mình, chị quyết định phải đi ngay, rời ngay khỏi chỗ này.Thu lấy ví, điện thoại, nhanh như cắt chị vùng dậy khỏi bàn, lao nhanh ra gọi xe taxi. Biết vợ không đùa, anh chạy theo túm vợ lại, xin lỗi rất khẩn thiết. Dù tha thiết xin vợ ăn nốt bữa ăn rồi về cho đỡ phí nhưng chị dứt khoát về luôn.

Anh thanh toán nhanh rồi ra về theo vợ. Về đến phòng, chị òa khóc như một đứa trẻ. Xong màn khóc, chị lỳ lỳ ra không nói một câu dù anh quỳ xuống hay thống thiết van vỉ vợ ra sao. Sau một hồi xuống nước tình hình vẫn không xoay chuyển, anh lại thay đổi thái độ, mặt hằm hè bảo: “Muốn tử tế hay thế nào?”.

Chưa cần vợ trả lời, anh xông vào tát chị một cái nảy đom đóm mắt: “Tao nhường rồi mà mày còn vênh à?”. Đến lúc này, Chi mới biết mình đã lấy phải một tên vũ phu. 3 tháng là khoảng thời gian quá ngắn để nhận diện bản chất một gã đàn ông nói riêng và một con người nói chung. 3 tháng yêu đã cưới không phải là tình yêu sét đánh mà là sự ngu xuẩn.

Đêm đó, “chuyện ấy” diễn ra với chị trong khó nhọc, chị thấy kinh tởm người đàn ông này. Dường như trong mọi chuyện anh ta không cần biết đến cảm xúc của chị, mà anh ta chỉ để ý tới cơ bắp của mình mà thôi. Chị mộng mơ, nhưng cứng rắn cũng là một trong những tính cách rõ nét ở chị. Chị cảm thấy chị không thể cho chồng mới cưới thêm cơ hội nào nữa. Lúc anh ta có vẻ ngọt ngào với chị và hứa hẹn sẽ thay đổi, chỉ vì “anh nóng tính” nhưng được một lúc anh lại sẵn sàng gầm gừ khó chịu với chị dù lý do chỉ bằng cái móng tay. Ngay trong ngày trăng mật thứ 3, chị đã tự nhủ: “Không ly hôn không được”.


Cũng như bao người con gái khác, chị cũng lo lắng, trăn trở khi nghĩ ra viễn cảnh bố mẹ chị khóc lóc, thất vọng về con như thế nào khi đưa ra quyết định này. Nhưng sự lo lắng đó biến mất khi đêm trăng mật thứ 3 đến, chị bị anh đè ngửa ra tát vì tội “lờ chồng đi”. Chị quyết định: “Không thể sống chung thêm một ngày nào với người chồng mới cưới này nữa”.

Về tới nhà, chị 3 mặt một lời với bố mẹ mình và chồng. Anh ta cúi gằm mặt xin lỗi chỉ vì “con nóng tính”. Nhìn mẹ chị khóc hết nước mắt khuyên chị nên nhún nhường, chị xót xa lắm. Rồi khi mẹ chồng biết, bà quỳ xuống van xin chị hãy nghĩ lại thì lúc này chị mới cố gắng vì sự nhiệt tình và tình cảm của tất cả mọi người.

Sau lần đó, anh có vẻ thay đổi, biết kiềm chế hơn. Nhưng sống với chồng mới cưới mà Chi cảm thấy như mình không được là chính mình. Chị lúc nào cũng im lặng, đi nhẹ nói khẽ và nơm nớp sợ chồng.
Thế nhưng, sau vài tháng, biết tin mình có bầu, vậy mà chồng vẫn gầm gừ, trách móc, hành vợ, thậm chí tát, đánh vợ chỉ vì những lý do vô lý, chị quyết định rời bỏ anh.

Trước khi chị đi, anh bảo: “Có con rồi mà em vẫn định đi ư? Muốn con không cha à?”.

Chị cười thầm bảo: “Đó chính là lý do em phải đi, em có thể chịu khổ còn con em thì không”

Anh đứng nhìn chị trân trân không nói thêm lời nào.
  • Theo PLXH



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

back to top