Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày cuối năm, thèm một bữa cơm mẹ nấu

2018-12-30 01:58

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Hà Nội những ngày cuối năm, trời trở lạnh ghê gớm! Mưa và gió kéo về thấm lạnh lòng người. Chợt thèm cơm của mẹ. Muốn có được cái cảm giác ngồi nhìn mẹ lấy cơm cho rồi nhắc nhở cuộc sống nơi phố xá đông đúc. Tưởng rằng mình trưởng thành và mạnh mẽ lắm. Nhưng hoá ra không phải, giọt nước mắt từ khoé mắt cứ từ từ lăn xuống mặn đắng.

***

Nếu khi bắt đầu viết những dòng nhật kí tháng 12, tôi chỉ có ý định ghi chép lại những gì đến với mình trong những khoảnh khắc sắp bước sang tuổi 24 cho chính mình. Thì bây giờ, tôi lại muốn chia sẻ nó, để lưu lại tháng năm không thể giữ lại vào từng trang giấy.

Có những ngày giá lạnh, mải miết với những bộn bề Hà Nội, tôi lại thấy mình thật lạ. Đã có lúc tâm trạng và con người mình mâu thuẫn đến kì lạ. Có thể ngồi một mình hàng giờ trong một quán cà phê nào đó. Im lặng, suy nghĩ và nhìn ngắm. Hay một mình chạy xe vòng quanh thành phố, cảm nhận đất trời luân chuyển theo mùa len lỏi qua từng tháng năm. Hay hẹn hò với chính mình, hẹn hò cô đơn. Tôi thích cái cảm giác nhìn ngắm từng khuôn mặt trên phố, nhìn họ bình yên, nhìn họ cười chợt thấy an yên. Và trong những lúc như thế, tôi đã nhủ với lòng mình: “Phải chăng mình đã già!”

Tôi gặp Kai vào một ngày mùa đông gần cuối tháng 12, khi mà cái lạnh của mùa đông như tô điểm thêm cho từng tâm hồn đang bị cuộn tròn trong nỗi cô đơn của chính mình. Lần đầu tiên thấy Kai, tôi có chút ngại ngùng, chỉ dám len lén nhìn xem Kai là người như thế nào. Ấy vậy mà ánh mắt cậu ấy nhìn vào mắt tôi khi ngồi xuống phía đối diện làm tôi giật mình. Cái giây phút ấy, tôi thấy bóng dáng mình phản chiếu lại trong mắt Kai. Tôi thấy một cô gái trẻ cười ngượng ngùng và hai má đỏ lên vì ngượng. Kai không đẹp trai - mà duyên. Với tôi là như vậy, cậu ấy cuốn hút tôi bằng nụ cười và cách nói chuyện khiến tôi tự thấy mình ở đó. Kai đưa tôi về trở về với chính mình, là cô bé con sôi động ngày nào, vẫn là tôi đây chứ không bị lạc mất bởi nhịp tháng năm.


Về những ngày sau đó, tôi tự phép cho mình hưởng thụ cái thứ niềm vui mà Kai mang lại và mặc nhiên những thứ đó thuộc về mình. Chúng tôi có thể nói chuyện với nhau mỗi ngày và những câu chuyện thường không có hồi kết cho đến khi cả một trong hai chúng tôi ngủ quên. Tôi cảm thấy vui khi đóng vai trò quân sư cho Kai khi cậu ấy gặp chuyện nào đó hay kể cho cậu ấy về một phần cuộc sống của mình. Tôi nhớ cái lần Kai đưa tôi lên sân khấu của một quán cà phê music tại Hà Nội, lúc đó Kai đã đăng kí một bài hát và rủ tôi song ca. Tôi ngại ngừng từ chối vì biết giọng mình vốn chẳng hay ho gì? Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt quyết tâm của Kai, tôi lại theo sau cùng cậu ấy. Trên bục sân khấu, Kai đứng cạnh tôi, cất lên giọng trầm ấm của mình còn tôi xấu hổ chỉ muốn chui xuống đất dưới ánh mắt nhiều người. Ấy vậy mà khi Kai kéo cho tôi chiếc ghế gần đó và kêu tôi ngồi xuống đó thì tôi lại thấy bình yên đến lạ lùng.

Chúng tôi đã cùng nhau hát trọn vẹn bài hát, không ngại ngùng, không âu lo, không suy nghĩ. Tôi như trở về là cô bé con 18 tuổi ngày nào! Thả tung hết với những nghĩ suy bộn bề để mỉm cười với những điều đẹp đẽ!

Đi cùng Kai, tôi luôn thấy mình như một đứa trẻ con chưa lớn, ngốc nghếch và vô tư lự. Còn Kai thì cứ trầm ngâm, lặng lẽ đứng sau bảo vệ, hay khi tôi có vô tình quẹt qua người ai đó thì cậu ấy lại vội vàng cúi đầu nói xin lỗi giúp tôi. Lần đầu tiên Kai đến nhà thờ, lần đầu tiên tham dự thánh lễ, lần đầu tiên thấy các nghi thức của người công giáo như thế nào? Tôi thích thú với cái vai trò là người giải thích từng các nghi thức cho Kai hiểu, và phải bật cười khi thấy cái điệu bộ cậu ấy rón rén đến gần Cha chỉ để xem cách trao và nhận bánh thánh như thế nào? Bất giác tôi nhận ra, hình như tối hôm đó, tôi đã cười thật nhiều…

Hà Nội những ngày cuối năm, trời trở lạnh ghê gớm! Mưa và gió kéo về thấm lạnh lòng người. Chợt thèm cơm của mẹ. Muốn có được cái cảm giác ngồi nhìn mẹ lấy cơm cho rồi nhắc nhở cuộc sống nơi phố xá đông đúc. Tưởng rằng mình trưởng thành và mạnh mẽ lắm. Nhưng hoá ra không phải, giọt nước mắt từ khoé mắt cứ từ từ lăn xuống mặn đắng. Chạy xe trên đường, nước mưa táp vào mặt.

Lạnh buốt.


Về tới căn phòng nhỏ, chiếc điện thoại reo lên. Là cuộc gọi từ mẹ. Mẹ bảo mưa gió thế này con đừng về, để trời khô ráo rồi về cũng được. Chiếc điện thoại lại rung lên báo có vài tin nhắn mới. Của Kai hỏi dồn dập như thể rằng sợ tôi sẽ biến mất vậy. Trả lời Kai rằng tôi ổn và sẽ không về nhà như đã nói mà sẽ lùi lại vào mấy ngày sau đó. Từng dòng chữ của Kai cứ xuất hiện đều đều trên màn hình...

Nhìn vào mình trong gương, tự hỏi tuổi 24 là trẻ hay già? Phải chăng nó là ngưỡng của sự lưng chừng... Phải chăng là do cô đơn quá lâu nên trái tim đã chai sạn. Vì dẫu vốn được quan tâm và yêu thương mà vẫn thấy cô đơn. Lời của cô bạn thân văng vẳng bên tai:" Tình cảm, sợ nhất là những cơn say nắng. Không phải yêu, chỉ là thích. Người đến vội, đi cũng nhanh. Cái để lại không phải buồn đau nhưng lại là nỗi lưng chừng, để lại trong tim một khoảng trống, mà ngay cả chính ta cũng không biết rồi mai này mình sẽ như thế nào?"

Nếu khi bắt đầu viết những dòng nhật kí tháng 12, tôi chỉ có ý định ghi chép lại những gì đến với mình trong những khoảnh khắc sắp bước sang tuổi 24 cho chính mình. Thì bây giờ, tôi lại muốn chia sẻ nó, để lưu lại tháng năm không thể giữ lại vào từng trang giấy.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

Không chỉ là nhà quân sự đầy mưu lược, nhà tiên tri tài ba, Gia Cát Khổng Minh còn là một bậc danh sĩ thông kim bác cổ với những lời khuyên giá trị cho hậu thế nghìn năm.

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Có lẽ tuổi 24 không phải thời điểm hoàn hảo nhất để tôi tạo nên cú chạy đà lý tưởng cho tương lai nhưng cũng không phải đã quá muộn để bắt đầu thức tỉnh khỏi những mê muội của chính mình.

Điều bố muốn nói với con gái

Điều bố muốn nói với con gái

Cái bố muốn con làm, chính là sống như người quý tộc, có phẩm hạnh cao quý, chứ không phải sống như một người giàu có thích khoe khoang.

Blog Radio 603: Chúng ta có tất cả nhưng lại chẳng còn nhau

Blog Radio 603: Chúng ta có tất cả nhưng lại chẳng còn nhau

Ở những năm tháng thanh xuân, chúng ta chật vật với những lo toan của tuổi trẻ mà quên mất rằng mình có một mối tình cần vun đắp, một ai đó để quan tâm. Để rồi, khi có tất cả nhưng lại chẳng còn nhau.

Phật độ người hữu duyên

Phật độ người hữu duyên

Phật tổ có câu rằng: “Phật độ người hữu duyên”. Vậy rốt cuộc độ người “hữu duyên” là độ người như thế nào?

Replay Blog Radio: Hãy bước tiếp để tìm thấy tình yêu của mình

Replay Blog Radio: Hãy bước tiếp để tìm thấy tình yêu của mình

Hãy bước đi để tìm thấy tình yêu của mình, như anh đang tìm thấy. Rồi một ngày nào đó, vô tình lướt qua nhau, chúng ta không phải vờ như chưa từng quen biết, mà có thể nhìn nhau cười: "Anh hay em vẫn khoẻ chứ"

Độ ta không độ nàng và câu chuyện bi thương ít ai biết đến

Độ ta không độ nàng và câu chuyện bi thương ít ai biết đến

Độ ở đây có nghĩa là phổ độ, cứu giúp. Độ ta không độ nàng như lời ai oán của một hòa thượng đã quy y cửa Phật nhưng vẫn vương vấn người thương chốn hồng trần.

Nghịch lý con gái: Suốt ngày than ế nhưng lại chưa muốn yêu

Nghịch lý con gái: Suốt ngày than ế nhưng lại chưa muốn yêu

Chuyện thương tổn trong tình yêu nào phải ngày một ngày hai mà lành lặn, có những người còn phải chờ đợi hàng năm trời vết thương mới tróc lớp da non.

8 bài học kinh điển của Gia Cát Lượng thay đổi vận mệnh hàng triệu người

8 bài học kinh điển của Gia Cát Lượng thay đổi vận mệnh hàng triệu người

Gia Cát Lượng nổi tiếng là một bậc quân sư lỗi lạc, đại tài khiến người đời sau thán phục. Cho đến nay, những bài học ông để lại cho hậu thế vẫn còn nguyên giá trị.

Hài hước nhưng cũng xúc động âm sự của những anh chồng trẻ lần đầu được làm bố

Hài hước nhưng cũng xúc động âm sự của những anh chồng trẻ lần đầu được làm bố

Gửi những người đàn ông đã, đang và sắp làm bố, có thể chúng ta sẽ lóng ngóng, vụng về khi lần đầu bế đứa bé nhỏ xíu trên cánh tay to hộ pháp, nhưng hẳn là ai cũng sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc phải không.

back to top