Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô đơn cũng là một loại bình yên

2018-12-26 09:17

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những năm tháng 26 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Thế nhưng lại thấy cuộc sống bình yên thế.

Cái thuở 19, 20 tuổi, chúng ta đều là những cô gái ngông cuồng lắm. Thời ấy cứ nghĩ rằng tình yêu là tất cả sau những giờ ngồi trên giảng đường mệt mỏi. Chỉ cần hai đứa ở cạnh nhau, ngồi bên nhau trên xe buýt, cười xuýt xoa ăn một cái kem chanh bạc hà là trời đất bỗng dưng xanh hơn, không khí mát lành, dịu ngọt hơn biết mấy rồi.

Còn chuyện làm đẹp à, thôi cần gì đâu, cứ chân chất giản dị, cứ 'nguyên bản' là đã 'đủ dùng' rồi. Nhìn mấy chị em bánh bèo suốt ngày điệu đà mà mệt quá là mệt, chẳng cần phải cố gắng thay đổi bản thân đâu, người ta yêu mình đâu phải vì nhan sắc.

Đùng một cái, 5 rồi 6 năm trôi qua. Người ta yêu mình đâu phải vì nhan sắc thật và người ta cũng bỏ mình mà đi mất rồi, tình yêu cũng chẳng phải là tất cả nữa. Năm 26 tuổi, mình nhận ra chưa có một chàng trai nào dũng cảm đứng bên đời mình, yêu mình vì cái 'nguyên bản' ấy cả.

Nhận ra thêm chỉ cần có nhan sắc cũng là một loại tài năng, chỉ cần vấp ngã là có biết bao anh lao đến đỡ dậy. Thế rồi mình bắt đầu thay đổi quan điểm, chẳng phải xuất sắc nhưng xinh đẹp hơn thì sẽ tự tin hơn. Dù tình yêu không có nhưng chỉ cần nằm nhà đắp mặt nạ đã là một loại hạnh phúc rồi. Tư tưởng mỗi thời mỗi khác, chẳng thể áp dụng năm 2010 vào năm 2017, cũng chẳng thế nói rằng bánh bèo là vô dụng, điệu đà.

Nữ tính thì thời nào cũng cần, chăm sóc bản thân thì thời nào cũng cần, hưởng thụ thì thời nào cũng cần. Vậy đó!

Cô đơn cũng là một loại bình yên

Cô đơn là loại cảm giác bình yên mà không phải ai cũng biết

Mình từng nghĩ rằng cô đơn là điều gì khủng khiếp lắm. Cô đơn mà cộng thêm rảnh rỗi nữa thì y như rằng cuộc đời này luôn làm những điều vô bổ để rồi xấu hổ phải đập đầu vào gối. Thời vừa chia tay người yêu, mình như một con điên (bạn mình bảo thế), mình cứ suốt ngày khóc lóc khóc lóc, khóc đến sưng đỏ cả mắt. Lúc nào đầu tóc cũng xõa xượi trông đến phát kinh. Sau giai đoạn ấy mình vượt qua được, nhưng lại sợ cô đơn lắm. Thế rồi mình đi chơi, cứ anh nào rủ rê là mình lại đi cà phê cà pháo cho hết ngày. Chắc bạn cũng hiểu cái cảm giác trống rỗng đến đáng sợ khi một người từng là cả thế giới của mình giờ bỗng biến mất, có muốn gặp cũng không được.

Năm ấy mình 22 tuổi. Vừa ra trường

Trước đó mình nghĩ sau này ra trường, chỉ cần làm công việc gì mình thích là được, lương bao nhiêu cũng không là vấn đề. Cùng người mình yêu sống sướng khổ gì cũng được, hạnh phúc là được. Năm 26 tuổi mình lại nghĩ, con gái có thể có người yêu hoặc không, nhưng nhất định phải có công việc và thu nhập ổn định. Người yêu có thể bỏ ta mà đi, còn công việc thì không bao giờ. Có độc lập tự do, sẽ được làm điều mình thích một cách hạnh phúc.

Những năm tháng 26 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Thế nhưng lại thấy cuộc sống bình yên thế.

Mình nhận ra tình yêu không quan trọng như người ta vẫn cố đặt nó vào một vị trí to đùng trong cuộc sống. Không phải là thứ có thể thay đổi cả thành phố này, cả trái đất này và cả con người này. Có nó người ta sẽ sống vui vẻ, được chở che nhiều hơn, nhưng cũng có thể chìm sâu trong tuyệt vọng và nước mắt. Còn không có nó, không phải suốt ngày so đo tính toán xem người kia thế nào, có yêu mình không, có nhớ mình không, nếu không đến được với nhau thì sao, thì còn rất nhiều thời gian để khám phá những thú vui khác.

Hóa ra bình yên lại đơn giản đến thế, là khi xách xe đi làm vào buổi sáng, ra cổng gặp một chú mèo đang nằm sưởi ấm, là khi về nhà tối muộn, qua chợ chọn rau tươi, thịt tươi về nhà 'chế tạo' ra món mới.

Cô đơn mà có đồ ăn ngon cũng là một loại bình yên rồi, chuẩn không?

Theo Dung Nhi/ Báo Đất Việt

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang
Video: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top