Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô đơn cũng là một loại bình yên

2018-12-26 09:17

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những năm tháng 26 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Thế nhưng lại thấy cuộc sống bình yên thế.

Cái thuở 19, 20 tuổi, chúng ta đều là những cô gái ngông cuồng lắm. Thời ấy cứ nghĩ rằng tình yêu là tất cả sau những giờ ngồi trên giảng đường mệt mỏi. Chỉ cần hai đứa ở cạnh nhau, ngồi bên nhau trên xe buýt, cười xuýt xoa ăn một cái kem chanh bạc hà là trời đất bỗng dưng xanh hơn, không khí mát lành, dịu ngọt hơn biết mấy rồi.

Còn chuyện làm đẹp à, thôi cần gì đâu, cứ chân chất giản dị, cứ 'nguyên bản' là đã 'đủ dùng' rồi. Nhìn mấy chị em bánh bèo suốt ngày điệu đà mà mệt quá là mệt, chẳng cần phải cố gắng thay đổi bản thân đâu, người ta yêu mình đâu phải vì nhan sắc.

Đùng một cái, 5 rồi 6 năm trôi qua. Người ta yêu mình đâu phải vì nhan sắc thật và người ta cũng bỏ mình mà đi mất rồi, tình yêu cũng chẳng phải là tất cả nữa. Năm 26 tuổi, mình nhận ra chưa có một chàng trai nào dũng cảm đứng bên đời mình, yêu mình vì cái 'nguyên bản' ấy cả.

Nhận ra thêm chỉ cần có nhan sắc cũng là một loại tài năng, chỉ cần vấp ngã là có biết bao anh lao đến đỡ dậy. Thế rồi mình bắt đầu thay đổi quan điểm, chẳng phải xuất sắc nhưng xinh đẹp hơn thì sẽ tự tin hơn. Dù tình yêu không có nhưng chỉ cần nằm nhà đắp mặt nạ đã là một loại hạnh phúc rồi. Tư tưởng mỗi thời mỗi khác, chẳng thể áp dụng năm 2010 vào năm 2017, cũng chẳng thế nói rằng bánh bèo là vô dụng, điệu đà.

Nữ tính thì thời nào cũng cần, chăm sóc bản thân thì thời nào cũng cần, hưởng thụ thì thời nào cũng cần. Vậy đó!

Cô đơn cũng là một loại bình yên

Cô đơn là loại cảm giác bình yên mà không phải ai cũng biết

Mình từng nghĩ rằng cô đơn là điều gì khủng khiếp lắm. Cô đơn mà cộng thêm rảnh rỗi nữa thì y như rằng cuộc đời này luôn làm những điều vô bổ để rồi xấu hổ phải đập đầu vào gối. Thời vừa chia tay người yêu, mình như một con điên (bạn mình bảo thế), mình cứ suốt ngày khóc lóc khóc lóc, khóc đến sưng đỏ cả mắt. Lúc nào đầu tóc cũng xõa xượi trông đến phát kinh. Sau giai đoạn ấy mình vượt qua được, nhưng lại sợ cô đơn lắm. Thế rồi mình đi chơi, cứ anh nào rủ rê là mình lại đi cà phê cà pháo cho hết ngày. Chắc bạn cũng hiểu cái cảm giác trống rỗng đến đáng sợ khi một người từng là cả thế giới của mình giờ bỗng biến mất, có muốn gặp cũng không được.

Năm ấy mình 22 tuổi. Vừa ra trường

Trước đó mình nghĩ sau này ra trường, chỉ cần làm công việc gì mình thích là được, lương bao nhiêu cũng không là vấn đề. Cùng người mình yêu sống sướng khổ gì cũng được, hạnh phúc là được. Năm 26 tuổi mình lại nghĩ, con gái có thể có người yêu hoặc không, nhưng nhất định phải có công việc và thu nhập ổn định. Người yêu có thể bỏ ta mà đi, còn công việc thì không bao giờ. Có độc lập tự do, sẽ được làm điều mình thích một cách hạnh phúc.

Những năm tháng 26 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Thế nhưng lại thấy cuộc sống bình yên thế.

Mình nhận ra tình yêu không quan trọng như người ta vẫn cố đặt nó vào một vị trí to đùng trong cuộc sống. Không phải là thứ có thể thay đổi cả thành phố này, cả trái đất này và cả con người này. Có nó người ta sẽ sống vui vẻ, được chở che nhiều hơn, nhưng cũng có thể chìm sâu trong tuyệt vọng và nước mắt. Còn không có nó, không phải suốt ngày so đo tính toán xem người kia thế nào, có yêu mình không, có nhớ mình không, nếu không đến được với nhau thì sao, thì còn rất nhiều thời gian để khám phá những thú vui khác.

Hóa ra bình yên lại đơn giản đến thế, là khi xách xe đi làm vào buổi sáng, ra cổng gặp một chú mèo đang nằm sưởi ấm, là khi về nhà tối muộn, qua chợ chọn rau tươi, thịt tươi về nhà 'chế tạo' ra món mới.

Cô đơn mà có đồ ăn ngon cũng là một loại bình yên rồi, chuẩn không?

Theo Dung Nhi/ Báo Đất Việt

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang
Video: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người thương mình sẽ luôn dõi theo mình, dù họ không còn bên mình nữa

Replay Blog Radio: Người thương mình sẽ luôn dõi theo mình, dù họ không còn bên mình nữa

Những người yêu thương nhau chỉ mong muốn có một điều duy nhất, là người mình yêu thương họ được hạnh phúc.

Tình yêu tuổi 30 hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Tình yêu tuổi 30 hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Bất cứ con đường nào cũng có có hàng trăm lối để rẽ ngang. Nên nếu chẳng thể cùng nắm tay người mình từng thương đi hết quãng đường, xin bạn đừng gục ngã. Đừng mãi u uất trong bóng tối của ngày hôm qua mà bỏ lỡ ánh bình minh của ngày mới.

Không có gì là ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu

Không có gì là ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu

“Giàu chưa chắc đã sướng nhưng nghèo chắc chắn sẽ khổ” ai đó đã tưng nói thế. Để cuộc đời ổn định đôi lúc cần những lựa chọn không mấy chắc chắn, ổn định.

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

back to top