Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dòng tin nhắn phân vân hỏi: ‘Có chắc yêu là đây?’ (Message Story 3)

2020-07-17 11:06

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

 

Tôi từng đọc được ở đâu đó câu nói rằng: “Nếu bạn đang phân vân lựa chọn giữa hai người thì tốt nhất bạn chẳng nên chọn một ai cả bởi bạn không xứng đáng với cả hai”. Đúng vậy, khi bạn thật sự yêu một người, sẽ không bao giờ có lựa chọn thứ hai xuất hiện để bạn phải phân vân, lựa chọn và so sánh. Về lý thuyết là như thế nhưng thực tế mấy ai có thể toàn tâm toàn ý yêu một người mà không đứng núi này trông núi nọ. Tôi cũng đã từng đứng phân vân giữa hai dòng nước, chẳng biết nên chọn lấy một dòng hay để nước trôi.

co-chac-yeu-2

My là mối tình đầu của tôi. Tôi đã yêu em bằng tất cả sự khờ khạo của gã trai trẻ biết yêu lần đầu. Nhưng cuối cùng em lại cắm cho tôi một cặp sừng to tướng và điều tệ nhất là tôi biết được điều đó qua miệng người khác.

- Ê! Xem người yêu của mày này.

Tin nhắn của thằng bạn thôi, kèm tấm ảnh chụp em đang ôm chặt thằng con trai khác trên chiếc xe SH. Thằng đó nhà mặt phố, bố nó làm hiệu trưởng. Tôi nhìn lại chiếc xe đạp cọc cạch, biết lấy gì để giành lại em đây?

co-chac-yeu-6

Đêm đó tôi không sao ngủ được. Tôi ngồi nhìn chòng chọc vào chiếc điện thoại, muốn nhắn, muốn gọi cho em, thậm chí muốn lao thẳng đến nhà em giữa cơn mưa tầm tã. Nhưng rồi tôi lại thở dài buông điện thoại xuống. Tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nếu em thừa nhận thì sao chứ? Chính xác tôi sợ phải nghe câu trả lời từ chính miệng em.

Thà tôi cứ giả mù, giả câm, giả điếc như không biết gì thì có khi em vẫn vui vẻ ở bên tôi, những khi không đi cùng thằng con trai đó. Nhưng lòng tự trọng của một thằng con trai không cho phép tôi làm vậy. Tôi bèn chuyển tiếp cho em tấm ảnh.

co-chac-yeu-7

- Em định giải thích thế nào về chuyện này?

- Anh theo dõi em hả?

- Em nghĩ anh là ai mà phải làm vậy? Bạn anh gửi.

- Nhân tiện anh biết rồi thì em cũng chẳng giấu giếm anh làm gì nữa.

Em còn đang chưa biết mở lời với anh thế nào.

Em chẳng có gì để giải thích cả.

- Từ bao giờ? Và em đã cắm lên đầu tôi bao nhiêu chiếc sừng rồi?

- Từ ngày kỷ niệm 100 ngày chúng mình quen nhau, năm ngoái.

Em cũng chỉ đi chơi với mỗi anh ấy thôi.

Anh nghĩ em là loại con gái gì chứ?

- Ngày kỷ niệm của chúng mình mà em đi cùng thằng khác?

- Anh trách em sao anh không nhìn lại bản thân mình?

Ngày Valentine, ngày 8/3 anh đều bận học.

Đến ngày kỷ niệm 100 ngày quen nhau anh cũng đang bận ôn đội tuyển.

Em là con gái mà, em cũng biết buồn, biết tủi thân chứ! Có người yêu mà cứ như không vậy.

Em buồn, anh ấy rủ đi chơi thì em đi thôi.

- Vậy tại sao em không nói với tôi một tiếng?

- Nói gì? Nói chia tay hay nói anh quan tâm đến em hơn?

Đã bao lần em gợi ý chỗ này, chỗ kia đi chơi mà anh có thèm để ý đến em đâu?

- Anh vẫn còn yêu em. Rất nhiều. Bây giờ em lựa chọn đi, anh hay là thằng đó?

- Anh rất tốt nhưng em xin lỗi…

Tiện đây chúng mình kết thúc luôn đi.

co-chac-yeu-9

Thế là toang. Mối tình đầu của tôi kết thúc đắng cay chua chát như vậy.

Tôi nhớ lúc đó tôi đã đấm thật mạnh vào tường, bàn tay bật máu. Rất muốn tìm đến thằng đã cướp mất em của tôi để đấm nó nhưng nhìn lại thân hình thư sinh mảnh khảnh, trói gà không chật thì đấm ai?

Chia tay em, tôi vùi đầu vào học. Năm đó tôi đỗ trường Y với số điểm khá cao. Lên đại học, tôi gặp Vân qua lời giới thiệu của thằng bạn.

- Ê, bên Y học cổ truyền có em này nhìn được phết. Hiền, ngoan, xinh.

Mà tao nghe nói nó chỉ thích con trai tên Khôi. Mày có cơ hội đấy.

Chưa gì đã qua được cái vòng gửi xe. Xếp lốt đi là vừa.

- Nhưng thật lòng tao vẫn chưa quên được My.

- Thôi mày lướt ngay cho tao nhờ.

Đầu chi chít sừng mà vẫn chưa sáng mắt ra à?

Hay mày không thích thì để tao.

- Ờ, vậy để tao xem thử.

co-chac-yeu-15

Tôi lướt xem trang cá nhân của Vân. Bỗng giật mình, những gì em thể hiện trên Facebook, từ sở thích, gu nhạc, gu phim, gu đọc sách đều rất giống tôi. Em chia sẻ những bản nhạc không lời y chang những bản tôi hay nghe. Không biết có phải thần giao cách cảm không, hay mảnh ghép của đời mình thất lạc bao nhiêu lâu mà tôi không biết.

Em không chỉ học chung trường y mà học cùng trường cấp 3 với tôi luôn này. Sao giờ tôi mới biết đến em nhỉ?

Tôi nhấn nút kết bạn. Em lập tức accept.

co-chac-yeu-17

- Hi. Mình nghe nói cậu thích con trai tên Khôi.

Mình có thể hỏi lý do tại sao không?

Có phải người yêu cũ của cậu tên Khôi.

- Mình chưa yêu ai bao giờ thì làm gì có người yêu cũ.

- Vậy sao lại thích cái tên đó? Có lý do đặc biệt nào không?

- Thích là thích thế thôi. Nhất định phải có lý do sao?

- À, không phải. Mà Vân học cùng trường cấp ba với tớ hả? Sao chúng mình không biết nhau nhỉ?

- Cậu suốt ngày cắm đầu vào học, có chịu ngẩng lên nhìn ai đâu mà biết với không biết.

- Ừ nhỉ.

Tôi thở dài. Chẳng phải vì mải cắm đầu vào học nên tôi mới bị cướp mất người yêu hay sao.

co-chac-yeu-18

Chúng tôi trở thành bạn bè từ đấy, thường xuyên nhắn tin, rủ nhau lên thư viện ôn bài. Tôi có cảm giác như Vân đúng là hồng nhan tri kỷ của mình vậy.

Vân có vẻ thích tôi, còn tôi có thích Vân không thì tôi không chắc. Có vẻ tôi vẫn chưa nguôi ngoai được mối tình đầu.

Đúng lúc tôi còn đang phân vân do dự thì tôi gặp lại My. Chúng tôi chạm mặt nhau ở cửa hàng tiện lợi, cùng nhau ăn bát mì và hỏi han nhau vài câu xã giao như những người bạn.

- Vũ đâu? Dạo này cậu ta vẫn khỏe chứ?

- Ảnh đi du học rồi. Chúng em cũng chia tay rồi.

- Em dạo này trông vẫn ổn nhỉ? Nhìn em có vẻ xinh ra. Anh ghét điều đó.

- Vậy em phải tàn tạ, sầu đời anh mới vừa lòng hả?

- Ừ. Thật ra anh đã rất ghét em, anh muốn trả thù em. Em biết đấy, anh học Răng hàm mặt mà.

- Anh thi vào trường y bằng được chỉ chờ có ngày gặp lại em ở khoa chấn thương chỉnh hình thôi hả.

co-chac-yeu-22

Cả hai chúng tôi bật cười. Dường như vết thương cũ không còn đau nhức nhối.

Gặp lại em, nói là không còn chút cảm giác nào thì không đúng, nhưng liệu tôi còn yêu em không.

- Hôm nay gặp lại anh em rất vui.

Cảm giác như được trở về kỷ niệm.

Em chợt nhận ra là sau này em sẽ chẳng gặp được ai yêu em như chàng khờ năm ấy.

Em chủ động nhắn tin cho tôi. Định thả thính hay gì? Nhưng tôi chỉ rep lại chiếc mặt cười đơn giản.

co-chac-yeu-24

Từ ngày gặp lại My, lúc thì tôi đi cùng Vân, lúc lại đi cùng My. Ở bên Vân tôi cảm thấy rất thoải mái, dễ chịu khi gặp được người hiểu mình và hợp với mình. Nhưng khi ở bên My tôi cũng cảm thấy rất vui vẻ. Cảm giác như My bây giờ là phiên bản tốt hơn của My ngày ấy. Nhưng rõ ràng My đã từng phản bội tôi một lần và nỗi đau ấy đến giờ tôi không thể nào quên.

Tối hôm đó, tôi rủ Vân đi chơi công viên và xuống hồ đạp vịt. Trời đã dần về khuya, gió hiu hiu lạnh mà chúng tôi cứ đạp lòng vòng chưa chịu lên bờ. Tôi nhìn thấy trong mắt Vân như chờ đợi một điều gì đó từ tôi. Còn tôi cũng đang ngổn ngang như tơ vò. Nếu bỏ lỡ Vân, tôi khó có thể tìm được người con gái thứ hai dịu dàng, dễ thương và hợp với tôi đến thế. Nhưng còn tình cảm với My? Tôi muốn quay lại với My nhưng lại sợ tổn thương lần nữa. Tôi rút điện thoại ra nhắn tin cho thằng bạn.

co-chac-yeu-27

- Tao phân vân quá mày ạ. Tao không chắc là mình có thích Vân không?

- Chưa chắc thì tốt nhất đừng có nói. Mày vẫn thích cái My à?

- Ừ! Nhưng tao thấy My chẳng chủ động gì. Cô ấy có lỗi trước mà.

- Chắc My mặc cảm vì từng phản bội mày. Sao mày không chủ động?

- Tao cũng muốn nhưng vì tự ái tao không làm được.

- Í, điện thoại của em sập nguồn rồi. Anh cho em mượn điện thoại xíu được không?

Em nhắn mẹ một câu là hôm nay sẽ về muộn cho mẹ đỡ lo.

Tiếng Vân bất chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Tôi giật mình, vội tắt khung chat rồi đưa điện thoại cho Vân. Tôi căng thẳng quan sát nét mặt Vân, không biết cô ấy có đọc được cuộc nói chuyện vừa rồi của tôi với Huy không. Nhưng nét mặt của Vân không thay đổi gì. Cô ấy làm gì đó một lúc rồi đưa trả điện thoại cho tôi.

- Vân này! Anh có chuyện muốn nói.

- Có chuyện gì để sau được không? Em mệt rồi, muốn về nghỉ.

- Ừ, vậy anh đưa em về.

co-chac-yeu-29

Chúng tôi đi bên nhau, không nói câu nào. Không gian bỗng nặng trĩu.

- Anh biết vì sao em thích con trai tên Khôi không?

Vân chợt nhắn tin cho tôi sau khi chúng tôi ai về nhà nấy được một lúc.

- Không phải là em thích con trai tên Khôi. Mà vì em thích anh nên mới thích cái tên Khôi.

Em vẫn nhớ những lần đi ngang qua hành lang lớp học, thấy anh đang ngồi chăm chú đọc sách. Nhưng cũng chỉ biết lặng lẽ nhìn anh như thế thôi.

Em nhút nhát đúng không?

Cũng vì anh nên em mới tìm nghe những bản nhạc đó, xem những bộ phim anh từng xem, đọc những cuốn sách anh từng học.

Vì anh nên em mới thi vào trường y, để được gần anh thêm chút nữa. Để chờ đến ngày anh nhận ra tình cảm của em.

Em biết chuyện của anh và My, biết cả chuyện anh phân vân lựa chọn.

Em không biết hôm nay anh đã định nói gì nhưng em rất sợ phải nghe.

Em sợ anh sẽ nói rằng anh không thể… vì anh vẫn còn thích My.

Em sợ bật khóc trước mặt anh mà không kìm được…

co-chac-yeu-31c

Tôi cầm điện thoại, lần lượt nhìn những dòng tin nhắn của Vân gửi đến. Bất ngờ không biết phải nói câu gì. Tôi không hề biết rằng Vân lại thích tôi nhiều đến thế.

- My với em là bạn thân từ nhỏ. Anh không biết điều này đúng không?

Vì khi anh công khai hẹn hò với cô ấy thì chúng em đã không còn là bạn nữa rồi.

My biết rất rõ là em thích anh nhường nào, vì em chỉ kể với một mình cô ấy.

Nhưng em không hiểu sao My nhất định phải giành lấy anh bằng được, từ ngày xưa đến tận bây giờ…

Đầu óc tôi quay cuồng điên đảo. Liệu My có từng thích tôi thật lòng hay đến với tôi như để giành giật món đồ chơi cô ấy muốn? Liệu tôi có quá ngu ngốc khi yêu một người phản bội mình mà bỏ lỡ người yêu mình chân thành? Liệu tôi phải làm gì đây? Một người như tôi có xứng đáng với tình yêu của Vân không?

Giọng đọc: Sand, Hà Diễm

Nội dung & sản xuất: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang, Hằng Nga

Xem thêm: Chia tay rồi nhắn tin nhau làm gì?

 

Nguyễn Hằng Nga

Blog: https://iamnga.home.blog/

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

"Kỉ niệm đẹp không phải vì nó vui hay buồn mà vì nó không bao giờ trở lại". Kỉ niệm mãi âm ỉ trong ta, day dứt ta về một người mà ta từng thương nhớ. Nó mãi không thể nào trở lại, thậm chí không thể nào chạm được dẫu chỉ là trong những giấc mơ. Vì vậy mà nó đẹp một cách kì lạ, lấp lánh đến ngỡ ngàng.

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Trong thế giới quan của những đứa trẻ làm người lớn thật là vui. Người lớn có nghĩa là chẳng còn ai quản, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, không phải chịu sự kìm kẹp của ai. Người lớn được thỏa thuê trong thế giới rộng lớn, được theo đuổi những thứ cao xa. Thế nhưng, tới lúc tôi thật sự trưởng thành, cũng đã đỗ vào một ngôi trường ở thành phố mà mình mong muốn rồi thì sự thật đã vỗ vào mặt tôi mà không thương tiếc, làm người lớn hóa ra cũng chẳng vui như tưởng tượng, việc ở nơi đất khách quê người lại càng không hề đơn giản tẹo nào.

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Em đã từng kể với tôi rằng em đến với Séc, đến với thành phố Prague này, thậm chí cả gặp tôi cũng là "duyên phận”. Vậy em có thể cho tôi biết cần bao nhiêu “duyên phận” để giữ em lại ở thành phố này với tôi không?

back to top