Phát thanh xúc cảm của bạn !

Để mất anh trong những tháng năm thanh xuân vụng dại

2022-02-15 01:30

Tác giả: Tuyệt Diễm


blogradio.vn - Có lẽ chúng ta phải thừa nhận rằng tình yêu là thứ xa xỉ nhất thế gian. Tình yêu là thứ mà chúng ta cứ mải miết kiếm tìm giữa thế gian vội vã. Liệu có ai không một lần đánh mất người mình yêu?

***

Trời tháng 10 đổ cơn mưa nặng trĩu, tôi đóng chiếc laptop chuẩn bị tan làm, ngước nhìn lên bầu trời cao vợi, thì thầm: “Anh ở đâu, em lại nhớ anh rồi”

Linh - cô bạn thân cùng phòng chạy đến khoác tay tôi: “Chúng ta đi ăn lẩu đi, lâu rồi tao không được thưởng thức món lẩu yêu thích.”

Tôi khẽ nói: “Được”

Tôi và Linh đến quán lẩu yêu thích thời sinh viên. Lúc ấy Linh gắp thức ăn cho tôi khiến tôi bất chợt nhớ về Vinh.

- Vinh cũng từng gắp thức ăn cho tao như thế đấy.

- Mày lại nhớ nó à?

- Ừ, tự nhiên đau lòng quá. Do tao làm anh ấy tổn thương nhiều quá, nên anh ấy chẳng thèm tha thứ cho tao nữa.

- Tao biết mày vẫn buồn, nhưng hơn một năm rồi, Vinh nó đang hạnh phúc ở đâu đó, mày không thể cứ ngày ngày như người mất hồn thế được. Mày phải nghĩ đến tương lai của mày, gia đình mày nữa, cô chú lo lắng cho mày lắm đấy.

Sáng hôm ấy trời nắng đẹp, hoa phượng nở rộ một góc sân trường, chúng tôi vừa kết thúc lớp mười và chuẩn bị bước sang lớp mười một. Những anh chị lớp lớn xụt xùi nước mắt viết những lời chúc lên áo trắng của nhau, những bạn trai tranh thủ cơ hội để tỏ tình với cô gái mà mình thích. Tôi ngồi dưới gốc cây xoa bàn chân đang sưng lên vì đi giày cao gót.

Cô bạn Linh đảo mắt tìm kiếm xung quanh, bỗng cậu ấy cười hớn hở:

- Mày đợi ở đây nhé, tao đi chúc crush của tao tốt nghiệp đây.

Tôi chưa kịp nói gì Linh đã chạy về hướng chàng trai ấy.

Bỗng có một chàng trai ngồi sụp xuống trước mặt tôi khiến tôi giật mình.

Cậu nói: “Xin chào cậu, mình tên là Vinh, nếu cậu không phiền thì chúng ta có thể kết bạn không?”

Ánh mắt Vinh trong trẻo khiến tôi như bị hút hồn vào trong, tôi gật đầu.

Thời gian sau ấy cậu thường rủ tôi lên thư viện để giảng bài cho tôi. Đôi khi là   cùng nhau khám phá thành phố nơi chúng tôi sinh sống. Dần dần nơi đâu cũng in bóng hình của hai đứa.

Linh thường phàn nàn:

- Mày có bạn nam kia là chẳng thèm rủ tao đi chơi nữa phải không?

Tôi lắc đầu, cười cười rồi phớt lờ câu hỏi ấy.

Vào một ngày nắng đẹp tháng 12, Vinh hẹn tôi đi xem phim, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng, quần tây trắng, trên tay có một bó hoa hướng dương.

- Nhìn cậu thế này mình có chút không quen.

- Mình vẫn là mình thôi

Vinh nhét bó hoa vào tay tôi, rồi cậu nắm tay tôi khiến trái tim tôi loạn nhịp. Bốn mắt nhìn nhau, cậu gõ nhẹ vào đầu tôi, rồi kéo tay tôi đi vào rạp.

Màn hình bắt đầu chiếu bộ phim “Tình đầu”. Bộ phim ấy nói về cô gái Authora thích một chàng trai tên là Tom học cùng trường, hai người gặp nhau và cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió. Nhưng sau khi tốt nghiệp, mỗi người có một suy nghĩ về cuộc sống, họ cảm thấy không thể bên nhau nữa và mỗi người một phương trời. Bộ phim để lại rất nhiều nuối tiếc cho người xem.

Lúc bộ phim kết thúc, mắt tôi đã đỏ hoe, Vinh vừa đưa khăn giấy vừa vỗ nhẹ lên vai tôi. Lúc ấy tôi nghe giọng Vinh thì thầm:

- Chỉ là một bộ phim thôi, chúng ta sẽ không như vậy đâu, cậu đừng buồn nữa.

Mọi người dần dần đi ra khỏi rạp, lúc tôi hiểu Vinh nói gì thì tôi ngây người một lúc. Thấy tôi nhìn cậu, cậu nắm tay tôi:

- Mình thích cậu

- Mình sợ chúng ta không hợp?

- Cậu không thử sao biết không hợp? Mình thích nói, cậu thích nghe, mình nghĩ chúng ta sinh ra là để bù đắp cho nhau đấy.

Tôi lại bị hút hồn trong đôi mắt đen láy của cậu

- Được

Chúng tôi bên nhau được một năm, ước hẹn là cùng nhau thi vào một trường đại học. Bố mẹ Vinh là người kinh doanh, luôn muốn Vinh đi du học, anh luôn cãi nhau với bố mẹ về vấn đề này.

Anh thường xuyên dành thời gian để ôn thi cho tôi. Nhiều lúc tôi thường đùa:

- Anh bận rộn vì em thế này thì thời gian đâu anh đi chơi với bạn bè?

Anh ôm tôi vào lòng:

- Vì tương lai có em là đủ rồi.

Có lẽ khi ấy tôi là cô gái hạnh phúc nhất thế gian.

Một buổi chiều sau khi tan học, tôi và Vinh cùng nhau đi uống cà phê thì bất ngờ gặp đám bạn lớp Vinh.

Một cô nàng xinh xắn trong đám hỏi:

- Hai cậu đang yêu nhau à?

- Không phải, mình bên lớp A, có bài toán không biết giải nên mình nhờ Vinh, hai đứa mình chỉ là bạn thôi - Tôi vội vàng xua tay

Giây phút ấy tôi thấy được sự khó hiểu rồi dần chuyển qua thất vọng trong ánh mắt Vinh.

Vinh kéo tay tôi ra cửa:

- Tại sao em nói vậy? Chúng ta yêu nhau được một năm rồi đấy. Em còn chưa muốn công khai à?

- Đợi đến khi tốt nghiệp được không?

- Anh không muốn đợi. Chỉ mình anh yêu em thôi hả? Em đối với anh không phải là yêu sao?

- Không phải đâu, anh nghe em nói đã.

- Thôi em đừng nói nữa, tình yêu của anh em nỡ xem là trò đùa hả?

Nói xong Vinh quay lưng đi thẳng, chân tôi như bị ghì chặt dưới đất, nước mắt tự nhiên lăn dài trên má, tôi lững thững bước về phòng.

Hôm ấy Linh có chuyện phải về nhà, thấy tôi đem khuôn mặt ủ rũ về Linh chạy đên vừa sờ đầu tôi vừa hỏi:

- Mày có sao không? Sắc mặt mày kém lắm.

- Tao không sao đâu, nghỉ chút là khỏe thôi. Mày cứ yên tâm về đi.

“Ting” - Tiếng tin nhắn máy Linh vang lên. Thành gửi một một tấm hình anh và Vy chụp chung trong nhóm lớp cũ.

Linh quay sang hỏi tôi:

- Không phải là mày với Vinh đang quen nhau à? Sao nó lại đi với người khác?

Linh đưa tấm hình ra trước mặt tôi, tôi nhìn tấm ảnh hồi lâu không nói lên lời.

- Không sao đâu, mày về đi kẻo muộn.

Đợi Linh về, tôi mở điện thoại lên xem tin nhắn nhóm.

- Vinh và Vy đẹp đôi ghê, tao mới gặp họ nắm tay nhau ở quán cà phê. - Thành nhắn

- Đẹp đôi thật, đúng là công chúa lấy hoàng tử. - Bạn A

- Từ ngoại hình, tính cách cho đến gia cảnh đúng là hợp nhau thật. Ủng hộ cặp này hai tay - Bạn B

Các bạn trong lớp cũng bắt đầu vào bàn tán, nhóm lớp bắt đầu nhộn nhịp.

Tôi nhìn kĩ tấm hình ấy, trái tim dần trở nên chua xót, tôi để chế độ im lặng, tắt màn hình điện thoại rồi đi ngủ.

Đêm ấy tôi nghe thấy Vinh gõ cửa, tiếng anh hoảng loạn gọi tôi, tôi tỉnh dậy, lết thân mình nặng trĩu ra mở cửa.

- Sao em không nghe điện thoại?

- Anh có việc gì sao?

- Em không muốn nghe anh giải thích à?

- Còn cần giải thích gì nữa, mọi người nói hai người đẹp đôi đấy.

- Em thật sự chưa từng rung động vì anh à?

Nước mắt tôi khẽ rơi xuống, từng hạt, từng hạt rồi tôi khóc nức nở.

- Anh biết em tủi thân bao nhiêu không? Anh căn bản không hiểu được. - Tôi gần như hét lên.

Anh luống cuống lau nước mắt cho tôi, tôi đẩy tay anh ra, nghẹn ngào nói:

- Anh từng nghĩ không? Họ bảo em là cóc ghẻ, bảo em trèo cao, thấy gia đình anh giàu có mới quyết định yêu anh.

Giọng anh khó nhọc:

- Em có như vậy không?

- Đương nhiên không.

- Vậy tại sao em phải sợ bọn họ? Yêu là việc của chúng ta, liên quan gì đến bọn họ?

- Chúng ta chia tay đi.

Tôi cảm giác khi ấy thời gian ngừng lại, tôi nghe thấy tiếng thở nặng nề của Vinh, anh cứ đứng yên, ánh mắt đau đớn nhìn tôi.

- Em biết em đang nói gì không?

Tôi im lặng không nói, nước mắt vẫn đang rơi.

- Được

Anh vừa dứt lời liền quay đi thẳng, tôi chưa từng thấy dáng vẻ lạnh lùng ấy của anh. Tôi như đứa trẻ vừa làm sai bị mẹ mắng, từ từ khụy xuống, tiếng nấc từng đợt vang khắp căn phòng.

Một tuần sau đó anh dường như biến mất, mọi người bảo anh đã chuyển trường rồi. Anh chẳng nói gì với mọi người, cứ biến mất như chưa từng xuất hiện tại đây.

Rồi tôi tình cờ gặp Vy - người con gái tôi nghĩ là tình địch ở quán cà phê tôi và Vinh thường hay đến. Vy nhìn tôi khẽ nói:

- Tôi thấy cậu ấy buồn lắm, chắc liên quan đến cậu, hai cậu cãi nhau à?

Tôi giật mình khi Vy biết chuyện tôi và Vinh quen nhau.

- Cậu đừng bất ngờ, tôi và Vinh chỉ là bạn thân thôi, tôi có người yêu rồi. Chuyện gì cậu ấy cũng kể cho tôi nghe, chỉ có lần này là tôi không nghe cậu ấy nói gì hết.

- Cậu có biết anh ấy đi đâu không?

- Vinh không cho tôi nói với cậu. Cậu ấy nhờ tôi gửi đến cậu: “Xin lỗi vì không cho em được tình yêu mà em mong muốn. Chúc em hạnh phúc.”

Vy đứng dậy nhìn tôi, khẽ thở dài rồi đi thẳng. Tôi ngồi một mình trong quán cà phê ấy, khóe mắt cay cay, ngoài đường xe cộ vẫn tấp nập. Anh ấy từng cho tôi biết thế nào là hạnh phúc, cho tôi cảm giác yên bình giữa thế gian bộn bề, chỉ là khi ấy tôi không đủ can đảm nắm tay anh. Mọi người thường nói nói tôi còn trẻ, tôi chưa hiểu được thế nào là yêu. Tôi còn trẻ, tôi được phép sai, nhưng cái sai của tôi khiến tôi để mất anh ấy rồi.

Khi ấy tôi từng nghĩ “Xuất thân trong một gia đình nghèo khó là thế nào? Là bạn phải cố gắng, nỗ lực hơn người khác gấp nhiều lần. Bạn bè được đi du lịch khắp nơi, còn bạn phải đi làm thêm kiếm tiền trang trải cuộc sống. Đứng trước món đồ bạn yêu thích, bạn phải đắn đo, suy nghĩ rất nhiều, và còn phải nhìn vào túi tiền của bạn. Bạn bè nói bạn keo kiệt, bạn cũng muốn mình rộng lượng, nhưng bạn không thể. Và đứng trước người mình yêu, bạn còn phải nghĩ đến vấn đề “Môn đăng hộ đối”. Đó là nỗi bi ai của sự nghèo khổ. Bởi vậy ngoài nỗ lực ra bạn chẳng thể làm gì khác.”

Có lẽ chúng ta phải thừa nhận rằng tình yêu là thứ xa xỉ nhất thế gian. Tình yêu là thứ mà chúng ta cứ mải miết kiếm tìm giữa thế gian vội vã. Liệu có ai không một lần đánh mất người mình yêu?

Lúc ngẩng đầu, hình bóng ấy dường như lại hiện lên trước mắt tôi, vẫn là chàng trai mặc áo sơ mi trắng nở nụ cười thuần khiết ấy. Trái tim tôi lại rục rịch, xôn xao, cảm xúc vẫn như thế, như lúc chúng tôi còn yêu nhau. Lúc ấy tôi đã lấy hết can đảm để nói với cậu: Em từng thích anh, cũng từng rất yêu anh, thật lòng xin lỗi anh vì lúc ấy em không đủ tự tin để nắm lấy tay anh.

Mãi tận sau này, tôi vẫn chưa thể quên được đoạn tình cảm ấy, nó dằn vặt tôi mỗi đêm khiến tôi thường tỉnh giấc. Thứ tình cảm ấy cũng từng cho tôi sự cô đơn đến cùng cực, tổn thương đến dần tuyệt vọng. Và theo thời gian dạy tôi dần trưởng thành. Suốt bảy trăm ngày sau chia tay đó, tôi đã dành hết tất cả tâm tư, tình cảm để biến thành những ca từ gửi vào gió mây, hi vọng sẽ có thể tìm được anh ở nơi xa xôi, rồi gửi đến anh những lời thương nhớ ấy và biết rằng anh cũng đang nhớ tôi.

© Tuyệt Diễm - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 466: Nhớ nơi café đợi

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Bây giờ là tháng mấy

Bây giờ là tháng mấy

Em đã quên ta hẹn ước những gì Mơ ra sao và ta khóc trong đau khổ Mơ ngày mai và hơi ấm trong tạm bợ Chút mưa rơi có ôm ấp tình mình

back to top