Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa nghịch mùa

2026-03-20 11:35

Tác giả: Huỳnh Phúc Hậu


blogradio.vn - Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

***

Sài Gòn dạo này lại có những cơn mưa lạ, mưa của những ngày đầu năm khi cánh mai vàng còn chưa kịp tàn. Tôi còn nhớ, những năm trước… cơn mưa chậm đến khiến người ta thở cực nhọc trong tiết trời hanh khô, nóng nực đến chật chội.

Gió từ đâu kéo về, làm bầu trời mới hừng đông đã vội vàng phủ màu mây đen kịt, mái nhà lộp độp tiếng mưa làm tôi ngờ vực có phải bầy chim sẻ thay nhau lau tạc vào máy nhà, rồi từng hồi dồn dập hơn, tiếng ào ạt không lẫn vào đâu được của trận mưa đầu tiên trong năm dội vào căn phòng từ lâu đã im hơi lặng tiếng.
Đóa hồng gai đã khô cạnh bên cửa sổ bao lâu đã thôi không còn mở, vì sợ sẽ nhớ, sợ sẽ làm lưu mờ đi ký ức của những ngày còn sót lại.

Giá như cơn mưa ngoài kia làm đóa hồng gai được sống lại, có lẽ những ngày rực rỡ xưa cũ cũng vì thế mà được một lần tái hiện, đôi tay run run vớt vát gì đây ngoài dòng ký ức đã trượt khỏi tay từ năm tháng vụng dại… chả gì còn sót lại ngoài sự vụn vỡ cứ từng ngày chờ được nhắc lại.
Thi thoảng tự hỏi rằng, liệu có gặp nhau vào một ngày nào đó của sau này, những vẹn nguyên ban sơ liệu còn giữ hay vì chất chứa quá nhiều bi lụy nên vì thế cảm xúc cũng lụi tàn. Con ngõ chật hẹp nên nếu cố gắn cả ba người cùng vào lại càng khó, khó vì chả ai chịu buông tay để lùi về sau nhường đường cho người trước, khó vì có ai đủ can trường để nhìn người khác được chở che còn mình lại quặn đau?
Mùi đất được tưới đẩm sau những ngày nắng rực lửa của tiết trời Sài Gòn, len lỏi qua từng khe hở ban công lau vào nhà như kéo ta một lần nữa về giữa vùng chơ vơ của nỗi nhớ. Quyển nhật ký đã lâu không còn dùng để kể buồn vui, thay vào đó là nằm im thin thít như lẳng lặng nghe những lần thời gian ghé phủ bụi mờ.
Nhớ những ngày còn chưa bận rộn để trưởng thành, được thấy những câu chuyện tình yêu trên tivi hai màu đen trắng trong lòng chỉ mong lớn thật nhanh để trưởng thành trong muôn vàn háo hức. Tưởng tượng trong đầu bao viễn cảnh hạnh phúc mà bồn chồn khôn tả, giai đoạn ấy những gì chua chát chưa khẽ chạm môi nên đâu hiểu thế nào là dư vị của câu chuyện tình trường, tưởng đâu chỉ nóng hổi như nồi canh chua mẹ nấu, hay khó lắm như vị chua quả khế cha trồng. 

Thấm thoát rồi cũng qua, giai đoạn ta ngồi nhớ lại những ngày còn non dại như thế cũng ngày càng một ít. Có lẽ vòng quay thời gian đã vô tình cuốn lấy ta vào thứ hỗn độn mang tên cuộc sống, xoay vần lo toan từ những điều con con, rồi tất bận đến tả tơi với những điều to lớn, ta hớn hở tưởng mình trưởng thành hơn sau chừng ấy va vấp, rồi chợt nhận ra … chỉ là bản thân trốn tránh khỏi quá khứ quá đỗi mơ hồ.
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất. Cảnh trăng mờ huyền ảo soi xuống dòng sông lập lòe bao ánh điện đô thành là thứ ánh sáng thi vị ấy cũng phần nào u tịch. Dẫu biết, chúng ta ai cũng sống một lần, phải sống sao cho tuyệt vời nhất có thể, nhưng thử hỏi... cứ chạy theo nhịp sống huyên náo ấy, ta đổi lại được gì ngoài những rệu rã kéo dài?.
Biết sao đây, có gặp nhau ắt hẳn có chia ly, có vui sướng thì nỗi đau tự nhiên lại tìm tới, vốn dĩ bản thân ta cũng mang quá nhiều nghịch lý, muốn được hạnh phúc nhưng lại không muốn cho đi, muốn được yêu thương nhưng mấy khi chịu nhún nhường. Bản năng của ta là vậy, dùng hết con tim để yêu thương nhưng lý trí lại tồn tại song song không thể nào từ bỏ, bóng muốn bay thì trách sao người cầm dây không cố giữ, bởi càng giữ... bóng càng cố rời tay. Sợ cứa vào tim những vết dao không mài lại sắt, sợ những tổn thương cứ thế chi chít trên hai từ quá khứ. Ta chọn cách lùi lại thật xa để tiện che đi những hoen mờ cũ kỹ, cũng đồng thời nhường bước cho người và những sự ưu tiên.

Thứ giày vò ta qua chừng ấy năm tháng là những kỷ niệm, còn thứ làm ta hỗn độn trong những ngày dài chính là bản thân tự tạo. Màu diên vĩ ru mình theo chiều gió cứ thế nối tiếp nhau qua những thăng trầm lịch sử, người và người cứ nhắc lại quá khứ và thêm từ “giá như”. Ta mãi là trẻ con trong trò chơi cảm xúc, có lúc ta vui như nhận được quà thì đổi lại là sự chua ngoa đầy giả tạo khi đứa trẻ được quà ngày ấy trở thành sự ràng buộc bất đắc dĩ, muốn bỏ đi cho xong nhưng lòng trắc ẩn làm lưỡng lự, muốn níu giữ nhưng lại quá phiền nếu mãi ở cạnh bên.

Bụi thị thành sau những cơn mưa cũng được cuốn trôi vào rãnh nhỏ, bức tường loang màu vì thế cũng ảm đạm thêm nhiều, bờ rêu xanh phủ kín lối cổng xa sẫm màu thêm đôi chút, tay cứ cố viết gì đó vào quyển nhật ký nhưng rồi lại thôi, biết viết gì đâu những chuyện không đầu cũng chẵn cuối, cũng không thể miêu tả nỗi tâm can lúc này bằng những ngôn từ được chọn lọc kỹ càng đến bi lụy.

Nghe nói, canh mạnh bà được nấu từ nước mắt của chính chúng ta ở hiện tại, vậy có lẽ, thứ tôi được nếm sau này phải là một bát thật to cho những ngày quá đỗi lê thê. Không phải bản thân không muốn thoát ra khỏi sự ê chề trong chuyện tình cảm, mà sao càng chạy lại càng có sức mạnh gì đấy níu rì lại làm mình lại chôn chân, đó có thể là nỗi đau ngày càng nhức nhối, cũng có thể là sợi dây vô hình được dệt bợt một nỗi sợ mang tên cô đơn. Thà cứ nuôi dưỡng những tâm tư bằng màu sắc ảm đạm, còn hơn phải tỉnh thức rồi lại đau đớn mỗi khi nhắc lại.

Tôi nếm đủ vị cay, đắng, mặn, ngọt, sự hụt hẫng từng trải cũng không ít lần phải đối diện, ấy vậy mà, thứ vị làm mình thống khổ lại chẳng thể gọi tên. Phải chăng bởi vì nó được tạo ra bằng chính sự chân thành và đôi chút thờ ơ, phải chăng chính là câu nói không về nhưng mình vẫn đợi, phải chăng đó là thứ dư vị được đun bằng bao công bồi đắp rồi người hất đổ như chưa từng? Cũng có thể, là do thứ gia vị xa lạ làm người quên lối về bên cạnh ta vẫn đợi, vì thế, khoảng cách cứ vời vợi xa từng ngày.

Nhớ những ngày đầu người không về, bản thân không thể nào vào giấc, giá mà ngủ thật say để mơ về những lần người gắn bó dù một lần thôi cũng đủ, vậy mà đáp lại chỉ là tiếng đồng hồ xoay tít tắt trong căn phòng vẫn mở đèn sáng. Thói quen không tắt đèn ban công cũng chính là dấu hiệu để báo rằng tôi vẫn đang trong nhà đợi người đến, cho đến bây giờ, ánh đèn ấy vẫn chưa một lần tắt, nhưng nhận được gì đâu ngoài tiếng gió rít từng hồi vào cánh cửa khép hờ vì bản thân sợ trời tối.

© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn

 

Xem thêm: Rồi Một Ngày Anh Bước Đến Bên Em | Blog Radio

Huỳnh Phúc Hậu

Có mắt mà không nhìn thấy vẻ đẹp, có tai mà không thấy điều hay, có trái tim mà không thấy chân lý, chưa cảm kích thì chưa thể cháy hết mình (Totto Chan bên cửa sổ).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top