Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

2026-03-16 09:30

Tác giả: tram tran


blogradio.vn - Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

***

Anh à,

Vào một ngày nắng, có một cô gái chỉ mới hai mươi lăm tuổi, rụt rè bước vào một môi trường hoàn toàn xa lạ. Cô mang trong mình những vết thương của quá khứ, nhưng vẫn cố gắng gác lại tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới, với công việc mới.

Rồi cô gặp anh một chàng trai mang nụ cười ấm áp, tỏa nắng đến lạ. Có lẽ ngay giây phút ấy, trái tim cô đã lỡ mất một nhịp, chỉ là cô chưa kịp nhận ra.

Ngày qua ngày, họ làm việc cùng nhau như những đồng nghiệp bình thường. Cô vẫn nghĩ mọi thứ sẽ dừng lại ở đó. Nhưng rồi, anh bất ngờ mở ra một cánh cửa khác nơi có bàn tay anh nắm lấy, có những phút giây vui đùa thật gần gũi. Cô nhận ra mình muốn được ở cạnh anh lâu hơn, muốn cùng anh đi qua những ngày bình yên.

Thế nhưng, đến một ngày, khi được anh đèo về giữa phố chiều, khoảng cách giữa hai người dường như chẳng còn. Ấy vậy mà, trước mặt người khác, họ lại trở nên xa lạ. Cô chợt thấy lòng mình trống rỗng.

Cảm xúc của cô cứ lênh đênh như con nước muốn nắm lại không được, muốn buông ra không xong. Cô tự hỏi, tại sao bản thân lại cố chấp đến thế?

Cô đã từng ước với trời cao rằng: cô thương anh rất nhiều. Cô chỉ muốn dùng tình cảm của mình để bù đắp những tổn thương anh đã từng chịu, chỉ mong được ở cạnh anh, thương anh bằng tất cả sự chân thành.

Nhưng có lẽ, người hữu ý lại gặp kẻ vô tình. Mọi điều tốt đẹp không thể chỉ đến từ một phía.

Giờ đây, cô vẫn âm thầm nuôi hy vọng, vẫn để cảm xúc mình dạt dào hướng về anh như con sóng mãi không chịu yên.

Có lẽ, chỉ một chữ “thương” thôi là chưa đủ để giữ lại tất cả. Anh à, em đã cố gắng làm mọi điều có thể. Em chỉ thương con người anh của hiện tại, và chỉ mong anh được hạnh phúc. Với em, chừng ấy là quá đủ.

Em thương anh rất nhiều

© Trâm Trần - blogradio.vn

Xem thêm: Những Chuyện Đã Qua Hãy Nhẹ Nhàng Quên Đi | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

back to top